Thứ 5:

một ngày thứ 5 như mọi tuần, chỉ có điều, là một thứ 5 cuối cùng của một năm cũ âm lịch. Nằng ngoài kia ươm vàng.

1) Tự nhiên nhớ đến món bánh ngào mật mà bà Ngoại hay làm dịp tết. Hôm trước còn kể cho chồng nghe về Tết của ít nhất hai mươi năm về trước, khi còn là cô bé lon ton . Chuyện rằng:  ngày xưa, toàn phụ bếp bà Ngoại trong việc nấu bánh chưng, chuẩn bị tết. Vẫn nhớ, có tết, bà sai đi lấy hộ bà cái xô nước và cô bé tí xíu đấy đuyểnh đoảng đổ xoạch cả xô nếp ngâm của bà vào bụi chuối:), chỉ để mang cái xô lại cho bà. Đúng là tính đãng trí hình như không phải đợi đến già như bây giờ mới có, mà có thể đã là bẩm sinh:).

2) Sắp hết năm cũ mà mẹ vẫn chưa hết ốm, con trai hôm qua phải nghỉ học do bị viêm mắt.  Mẹ lòng hơi hẩm hiu nên cũng chẳng có gì hứng thú trong việc sắm tết. Chú bánh chưng và mâm ngũ quả hôm cúng ông Táo đã bị đàn rùa ”tùng xẻo” không thương tiếc. Thấy 2 anh em đánh chén bánh chưng chấm với xì dầu, mẹ bảo bố: bánh 20 đô chứ 50 đô mẹ cũng mua về cho anh và chị ăn, tranh thủ nhờ ‘Tết’ vỗ thêm ít gram thịt vào cặp mông ‘thiếu ăn’:). 

3) Bố cả tuần nay bán mông cho ghế, bán mắt cho máy tính:). Nếu bố rảnh tí thì lại ôm điện thoại. Con trai con gái nhìn thấy ‘ông Bụt’ nhưng lại không được đến gần, ngứa ngáy và đôi khi mất bình tĩnh:). Tuy nhiên, mỗi khi cần im lặng tối đa để bố nói chuyện với ”ông béo” là ông anh lại xuỵt cô em giữ trật tự.

4) Tối nay, mình đã định cuộn chăn đi ngủ nhưng không làm sao ngủ được vì bụng réo rắt. Mò dậy, chén bay hết một bát canh đậu xanh nấu với khoai môn (một trong những món khoái khẩu của mình và lão chồng và là món mình học được từ bố chồng. Có phải điều này làm nên điều đặc biệt?). Sau đấy, nhìn thấy hộp hạnh nhân mật ong, không kiềm chế được nên tống hết nhúm này đến nhúm khác vào mồm. Cái đà ăn đêm thế này, chẳng mấy chốc thành Sumo ngoại hạng. Nghĩ đến lại liên tưởng đến mấy người béo  cũng khiếp. Tuy nhiên,  má phinh phính, mình mẩy mầu mỡ là sự lựa chọn của lão hâm nhà này, thì sợ gì béo chứ nhỉ?:). 

5) Chiến dịch ”tiết kiệm năng lượng” đang được tăng cường bằng cách bố thay hết bóng đèn trong nhà bằng loại bóng tiết kiệm điện nhất. Nhờ hôm đi chơi ở PR, thấy vào toa lét khách sạn đèn tự bật khi có người vào và tự tắt khi không có ai dùng và cả vợ chồng thấy ý tưởng hay quá. Đến hôm nay, đã sắm mấy cái đèn kiểu như vậy lắp ở nhà tắm, hành lang và cửa ra vào.  Ít nhất, điều này cũng giúp con trai hiểu thế nào là ý thức tiết kiệm điện. Con trai và con gái thích: 2 anh em cứ đi ra đi vào, để đèn tắt và bật:).

6) Chẳng biết phép mầu nhiệm nào mà tự nhiên cái máy tính dở hơi của mình lại đánh phông chữ tiếng Việt ngon lành, nhất là ở blog. Thích thật.  Chồng bảo mình: máy gì vào tay mình cũng thành ”đồ phế thải’  sớm. Quả cũng không quá:). Cái máy tính mỏng tang nhẹ tênh này, đã bị rụng mất mấy con phím. Của đáng tội, đáng lẽ mình làm thì mình chịu. Nhưng sự thực lại  không phải vậy, phím rơi thì ỉ eo chồng lắp vào hộ. Thế thì làm sao mà chấn chỉnh được tính đuểnh đoảng hơi bất trị này?:))

Thứ 5…ngồi viết nhảm cho hết lẩn thẩn….

 

2 Responses to “Thứ 5:”


  • Ha ha, mẹ Châu viết ngày càng dí dỏm và hài hước, em đọc không nhịn được cười. Chúc cả nhà có một tất niên khỏe và vui nhé! Nhà em còn chưa sắm được Tết nè, hy vọng hôm nay tuyết bắt đầu tan!

  • hahaha được khen cũng cười:)). Cô Dung có kết quả xét nghiệm chưa? nhà chị chắc tí nữa lại vác về thêm cái bánh chưng nữa để cúng giao thừa. Tết chẳng có gì cả:(.

Leave a Reply

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt

Bình luận mới

Hình ảnh

Random Image

IMG_3825.JPG

IMG_3825.JPG

Newest Image

Mason-20120204-00153.jpg

Mason-20120204-00153.jpg

Random Album

Bao Tuyet_Dec 09

Bao Tuyet_Dec 09