Tự nhiên chiều qua từ văn phòng làm việc bố gọi về bảo với mẹ là bố sẽ về sớm và dặn mẹ chuẩn bị cho con ăn uống để tối đi xem phim. Biết mẹ hay bàn lùi nên bố nói là bố đã mua vé phim rồi:-). ờ hờ…lão chồng mình hôm này hấp hấp hay sao mà lại rủ mình đi xem phim:-). Nghĩ là nghĩ thế nhưng cũng thấy ý tưởng đấy thú vị: cái cảm giác đi chỉ có 2 ta cứ như là thưở còn hẹn hò ấy nhỉ:-). Từ hồi có Khôi đến giờ, cả 2 bố mẹ không còn khái niệm đi chơi, đi xem phim và cũng chưa lần nào mà đi đâu mà lại không Khôi đi cùng.
Để có một buổi tối ‘trốn con’ đi chơi như vậy phải nhờ đến ông bà và cả sự giúp đỡ từ xa của cô Thùy Dương nữa. Xem phim thì hay vừa vừa vì phim về phát xít Đức nên hơi bạo lực nhưng cảm giác được đi xem phim với ông chồng băm mấy của mình thấy hay hay:-).
Khoi di hoc gioi qua nhi! Bo Viet chac phan khoi lam. Me Chau suong nhat roi do, ko duoc keu ca gi nua dau nhe!