Tối thứ sáu (26/2/10); 11 giờ đêm: Trong khi ba bố con ngủ khò khò thì mẹ dậy viết blog trong bóng tối:-). Nghe thì có vẻ mẹ chăm chỉ nhưng không hẳn là vậy; lý do chính là lúc nãy được bố ‘chiêu đãi’ một cốc cà phê Starbucks nên phê quá không ngủ được:-). (Mà dạo này mẹ Châu có vẻ nghiện ngập các chất gây nghiện có ‘cà phê in’ lắm:-), lại được bố Việt ủng hộ nhiệt tình vì có bạn uống với bố cho vui mà-( ).
Quay lại nội dung chính-(: Hôm nay bố Việt lên trình diện các xếp ở văn phòng của Deloiite ở Montreal nên bố cho mẹ con bám càng theo. (Cái bố Việt nhà này phong cách có thể do ở Tây nhiều nên nhiều cái thông thoáng nhưng được cái tính ‘cam vợ cam con’ thì vẫn Phương Đông lắm:-), đi đâu nếu có thể là cũng muốn rủ rê vợ con đi cùng–) nịnh bố một phát để lần sau bố còn cho đi nữa bố nhỉ?:-). Hiện tại cả nhà Lam và Khôi đang trú ngụ tại một khách sạn khá đẹp nằm ngay trong lòng thành phố Montreal. Montreal là một thành phố của Quebec. Nhắc đến Quebec là người ta liên hệ đến cái gì đấy rất đặc thù Pháp bởi vì ở đây người ta nói tiếng Pháp, ăn kiểu Pháp và ngủ kiểu Pháp. Phần ăn ngủ thế nào thì phải đợi mẹ Châu ‘du kích nằm vùng’ mấy hôm thì mới tả lại được. Còn phần nghe tiếng Pháp thì khỏi phải nói, nghe sướng tai lắm…sướng đến nỗi lại trỗi dậy quyết tâm ‘vài giây’
là cần phải tu bổ lại vốn tiếng Pháp nghèo nàn của mình ngay.
Khởi hành hôm nay trong không khí ‘mưa thuận gió hòa’ cùng với thái độ rất hợp tác của 2 thành viên nhí nên 10 giờ sáng cả nhà đã xuất phát. Cả nhà vui vẻ lên đường: bố Việt vừa lái xe vừa thuyết trình lịch trình ăn chơi mà bố sắp đặt cho cả nhà như thế nào. Mẹ thư giãn ngồi: vừa lim dim ngủ vừa nghe bố nói, thỉng thoảng lại chêm vài câu có nghĩa cũng như không có nghĩa. Khôi thì chẳng thèm quan tâm đến thế giới xung quanh, chăm chú xem đĩa nhạc Barney bằng đĩa hình bỏ túi. Còn Lam tiếp tục hoàn thành nốt giấc ngủ ngày lúc nãy bị bố mẹ thức dậy để đi.
Mẹ Châu lim dim thế nhưng vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra những đợt xóc lên xóc xuống của xe ô tô do đường nhiều vết nứt. Do thời tiết ở Canada quá khắc nghiệt nên chất lượng đường không tốt như ở Mỹ. Đường cao tốc cũng chỉ có 4 làn và giao thông thưa thớt chứ không choáng ngợp như đường cao tốc ở Mỹ. Vừa đi ra khỏi Ottawa, trời tự nhiên mây đen kìn kịt, gió thổi ầm ầm. Mẹ ngồi trong xe mà có cảm giác như là xe sắp lật nhào. Bố Việt là ’tay lái lụa’ (ngoặc đơn ngoặc kép ở đây là ’lụa’ đến mức nhiều phen làm mẹ chết khiếp) thế mà lần này lái rất từ tốn:-)…từ tốn đến nỗi trên đường đi tất cả các xe đều vượt trước xe của nhà Lam và Khôi:-). Bố mẹ đều phải công nhận những người lái xe đấy chắc họ phải được rèn luyện lái trong gió to như vậy kỹ càng thì họ mới đủ dũng cảm để phóng nhanh như vậy.
Trên đường đi, vì đi chậm nên bố mẹ tám đủ thứ chuyện. Trong đấy có một câu đúc kết của bố Việt mà mẹ phải ghi lại để sau này Khôi lớn Khôi còn có cái đọc mà tham khảo:-). Bố nói là ‘Sau này Khôi mà lấy vợ thì sang Canada kiếm vợ, cụ thể là đến Montreal vì người ta nói Montreal là tập trung phần lớn gái đẹp của Canada:-). Thứ hai nữa, con gái Canada mang vẻ đẹp dịu dàng, đằm thắm chứ không mạnh mẽ và luôn trong tư thế xung trận, tranh cãi mấy tay như con gái Mỹ:-).
Sau 2 tiếng đội gió để đi thì cả nhà cũng mò được đến khách sạn trong thành phố với 4 cái bụng đói meo. Trong lúc bố và Khôi đi lấy phòng thì mẹ ngồi ngay ở phòng đại sảnh cho Lam ăn. Sau đấy thì cả nhà rủ nhau vào ngay nhà hàng của khách sạn ‘nhậu nhẹt’ cho no căng cả bụng và lên phòng. Sau đấy bố Việt đi đến văn phòng để làm việc và mấy mẹ con hò hét nhau để đi ngủ. Mẹ cố gắng cho Khôi và Lam ngủ để tối còn đi dự tiệc với bố. Thế nhưng hậu quả là: ru được cô em ngủ thì ông anh không chiu ngủ, phá phách làm cô em cũng dậy. Thế là 2 anh em chơi mãi đến lúc bố về. Bố về cả nhà lại leo lên xe đi dự tiệc cocktail (uống là chính). Bữa tiệc rất vui vẻ và đầm ấm. Ai cũng trầm trồ khen ‘Lam xinh quá, dễ thương quá, đẹp quá’:-) làm mẹ Châu sướng tận mấy tầng mây. Bố Việt về đang tiếc rẻ ‘sao mấy cô xinh xinh khi khen Lam thì lại không thêm vào là ’trông giống bố thế nhỉ?” :-). Kết thúc ngày 1 ở bằng một chuyến đi lòng vòng tìm mua bánh piza cho Khôi và 2 cốc cà phê cho bố mẹ.
he he, Bo viet funny qua nhi. Me chau duoc nghe khen con la suong roi, ma cong nhan la be Lam nha ta xinh that, hon dut me Chau roi, cai nay chac la gen lan tu nha Ngoai day ma, hi hi hi.
Me Chau oi, tinh hinh nay biet dau ket thuc dot cong tac nay ca nha (dac biet la Khoi) lai chang muon ve My teo nao nua ay chu nhi?! Cua de danh cua nha me Chau la nhat roi day, cu the phat huy nua nhe.
Chuc ca nha luon co nhung chuyen di thu vi va cuoc song hanh phuc.
Take care.
Chị ạ, Montreal có nhiều tiệm Pháp ngon lắm, đặc biệt là hot chocolate!! Quên quách cái Starbucks đi chị ạ, thưởng thức hot chocolate ngon lắm lắm!! Tại sao bọn Pháp nó không để lại cho dân tộc ta cái recipe hot chocolate chị nhỉ?!