Bà là bà Ngoại của mẹ và là Cố Ngoại của các con. Khi mẹ viết những dòng này thì Bà đã không còn nữa: Bà đã mãi mãi ra đi vĩnh viễn. Từ khi nhận được tin này, mẹ đã khóc rất nhiều…khóc bởi quy luật tạo hóa ‘con người ai rồi cũng về với cát bụi’ tàn nhẫn đã mang Bà đi xa, đi xa mãi…Và rồi những kỷ niệm về Bà như cuốn băng quay chậm cứ trở về trong ký ức của mẹ.
Có thể nói rằng: trong 4 anh chị em, mẹ là người có nhiều kỷ niệm nhất với Bà. Bà nuôi mẹ từ khi mới lọt lòng vì do bà Ngoại phải đi học xa nhà. Chính vì vậy mà từ bé, mẹ dành một tình cảm rất đặc biệt cho Bà. Mẹ còn nhớ: lúc mẹ vẫn còn rất bé: chắc là hơn tuổi Khôi một chút. Bà về Thanh Hóa thăm quê và buổi tối đấy mẹ Han đã rất vất vả để dỗ dành mẹ…mẹ nhất định là bắt mẹ Han phải gọi bà về.
Rồi mẹ lại nhớ: có những lần 2 bà cháu về Thanh Hóa; ra bến tàu thì tàu chạy mất rồi và mẹ nhất định phải ở lại bến tàu qua đêm để sáng mai bắt tàu khác để về Thanh Hóa chứ không chịu về nhà.
Rồi mẹ lại nhớ: những năm tháng 2 bà cháu sống với nhau ở Diễn Châu. Trong vườn ,cây ăn quả, rau các loại là một tay bà làm. Đến mùa thu hoạch, 2 bà cháu lại mang ra chợ để bán.Hồi đấy mẹ bé tí xíu, chưa biết thế nào là ‘bán’ và thế nào là ‘mua’ nên mẹ cứ đưa rau cho người ta nhưng không lấy tiền. Vậy là cả một thúng rau của 2 bà cháu chẳng được bao nhiêu.. thế nhưng bà chẳng một lời to tiếng với mẹ.
Rồi mẹ nhớ: khi mẹ học lớp 2 gì đó. Bà đi chợ để bán rau và giao cho mẹ ở nhà phải làm toán. Bà đi chợ về, chẳng thấy mẹ đâu. Bà đi tìm mẹ cùng xóm. Bà về kiểm tra bài tập toán thì mẹ nói dối là mẹ đã làm hết. Mẹ cứ nghĩ là : cứ đưa bài tập cũ ra cho Bà thế là xong nhưng ai ngờ Bà đánh dấu phần bài bà ra cho mẹ và bà biết ngày là mẹ nói dối. Kết quả là hôm đấy lần đầu tiên mẹ bị Bà đánh đòn. Bà còn thu cặp sách và định không cho đi học. Mẹ còn nhớ may có bà hàng xóm xin mãi cho mẹ và Bà cho đi học. Mẹ vẫn nhớ buổi trưa hè hôm đấy mẹ đi học mà vẫn khóc tức tưởi. Mãi đến chiều tối về Bà cho mẹ cái bánh và Bà bảo là: Bà mua cho lúc sáng nhưng lúc trưa Bà giận quá, bà không cho.
Rồi mẹ còn nhớ: về thời mẹ đã lớn khôn. Mẹ học lớp 11. Mỗi lần tan học, việc đầu tiên về đến nhà là mẹ ‘xông’ vào bếp xem thử Bà đi chợ về có quà bánh gì cho mẹ. Bà biết mẹ rất thích ăn các loại bánh như: bánh rán, bánh nhân đậu xanh nên mỗi lần đi chợ Bà thường mua cho mẹ. Bà mua nhiều đến nỗi người bán hàng hỏi Bà: cháu Bà bao nhiêu tuổi mà bà chiều vậy? người ta cứ nghĩ cháu bà phải bé lắm chứ không ai nghĩ cháu bà đã là thiếu nữ rồi. Một hôm, Bà đi chợ và do mua nhiều đồ nên Bà quên không mua bánh cho mẹ…đi học về không có bánh…mặt mẹ phụng phịu…thế mà Bà lại đi bộ mấy cây số trên con đường đất đỏ bụi bặm ngày hè; dưới cái nóng như thiêu đốt ;để ra chợ mua bánh về cho mẹ.
Rồi mẹ lại nhớ: những năm học đại học…mỗi lần mẹ về thăm nhà: Mẹ thường đi tàu đêm về nhà và cứ mối lẫn về đến nhà vào buổi sáng sớm đã thấy Bà chờ đón mẹ ở cổng. Mẹ không thể quên cái dáng lưng còm đi vì năm tháng của Bà…cứ đứng tựa cửa cổng chờ … Rồi đến lúc ra Hà Nội lại để học, Bà lại cho mẹ mấy trăm nghìn để mẹ tiêu. Tiền của bà là tiền Bà được hưởng chế độ mẹ Liệt sĩ. Hồi mẹ đi học đại học, mẹ không thiếu thốn gì vì lúc đấy ông bà Ngoại kinh tế khá hơn, đủ để lo cho mẹ ăn học nhưng không hiểu sao cứ mỗi lần cầm tiền Bà cho mẹ đều khóc và thương Bà vô cùng. Có nhiều khi mẹ cứ cất rất kỹ số tiền Bà cho và coi đấy là một cái gì đấy rất thiêng liêng và không muốn dùng đến.
Rồi mẹ nhớ về những ngày hè năm ngoái cả nhà mình về Vinh thăm Bà. Mẹ không nghĩ rằng đấy lại là lần cuối mẹ được nhìn thấy Bà, được cầm đôi bàn tay nhăn nheo của Bà nhưng mẹ luôn cảm nhân được một tình thương ấm áp vô bờ của Bà dành cho mẹ. Mẹ lại thấy tiếc: những ngày về Vinh ít quá…mẹ lại cứ bận bịu với việc chăm sóc Khôi do Khôi ốm..mẹ đã không có nhiều thời gian để nói chuyện với Bà. ..Mẹ không biết Bà có buồn vì điều đấy không?
….Dẫu biết rằng, cuộc đời ai cũng có lúc đi đến tận cuối con đường để tìm về chốn vĩnh hằng…biết vậy nhưng Bà ơi…cháu thấy buồn và nhớ Bà nhiều lắm!
Bình luận mới