Monthly Archive for July, 2009

Mệt phờ…

và thèm một buổi tối ngủ từ tối đến sáng:-). Có thêm Lam là một phép thử cho tình trạng sức khỏe của mình: cảm thấy ’tuổi già’ của cái tuổi ngấp nghé 35:). Hồi có Khôi, cũng từng đấy công việc, cũng thức đêm như thế …thế mà mình lúc nào cũng mặt mày hơn hớn cứ như không. Bây giờ thì sáng ra là thấy người rệu rạo và kéo theo cái tính sáng nắng chiều mưa ngày càng trầm trọng:-).

Khó bảo…

Trước khi đi tắm với bố, nhảy lên ghế bố vừa tậu về để đi biển và nói với mẹ là đang ngắm biển. Cả nhà phục sát đất Khôi vì Khôi mò mẫm mở cái ghế này thành ghế nắm. Khó bảo nhưng sáng ý:-)

Trước khi đi tắm với bố, nhảy lên ghế bố vừa tậu về để đi biển và nói với mẹ là đang ngắm biển. Cả nhà phục sát đất Khôi vì Khôi mò mẫm mở cái ghế này thành ghế nắm. Khó bảo nhưng sáng ý:-)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hay trêu tức mẹ khi mẹ cho em ngủ nhưng khi mẹ nói: nếu con tiếp tục làm như vậy có nghĩa là con không thương em. Vậy để bố mẹ cho em Lam di. Khôi ôm chặt em Lam: không, Khôi thương em Lam lắm.

Hay trêu tức mẹ khi mẹ cho em ngủ nhưng khi mẹ nói: nếu con tiếp tục làm như vậy có nghĩa là con không thương em. Vậy để bố mẹ cho em Lam di. Khôi ôm chặt em Lam: không, Khôi thương em Lam lắm.

Từ ngày có em Lam, Khôi có nhiều thay đổi đáng khen như tự ngủ một mình nhưng mẹ thấy Khôi càng ngày càng khó bảo. Dạo này có thể do mẹ thức đêm nhiều nên buổi ngày tính tình dễ nổi giận . Vì vậy, tính ra không ngày nào là mẹ không ‘nổi cơn tam bành’ với Khôi:-).

…Mẹ bảo: con đi khẽ thôi để em ngủ vì khó khăn lắm mẹ mới cho em ngủ được. Em Lam thì ngủ tỉnh như sáo ấy; chỉ cần một tiếng động nhỏ là em thức giấc. Mẹ vừa dứt lời thì con trai liền dậm chân thình thịch như là đi diễu hành.

…Mẹ bảo: con nói nhỏ thôi để em ngủ. Ngay tức khắc con trai mở loa toa hết cỡ với đủ các loại âm thanh tạp nham từ bài hát tự chế:-) đến các thể loại bài hát từ dân ca của bà Ngoại đến vài câu hát học ở you-tube.

…Mẹ bảo: con ra vào đóng cửa nhẹ nhàng thôi để em ngủ. Vừa dứt lời mẹ giật nảy cả mình bởi tiếng cửa đóng cái sầm.

…Rồi ngoài ra còn có sự thúc bách trong mẹ là phải làm sao đến tháng 9, khi Khôi đi học là Khôi có thể đi ị i..một cách tự giác và Khôi vẫn chưa làm được nên mẹ cũng dễ nổi giận với Khôi. Mẹ không hiểu sao đi te` thì Khôi rất thành thạo và chẳng cần ai nhắc nhủ cả…không những thế còn học đòi  đi tè theo kiểu bố Việt:-). Vậy mà mỗi lần có nhu cầu sau đi te` thì Khôi lại tự đi tìm một góc yên tĩnh nào đấy và ngồi chờ ‘sung rụng’ thì mới gọi mẹ hoặc ông bà:-).  Bố mẹ và ông bà cũng chỉ còn cách giải thích  với Khôi nhưng xem chừng như ‘nước đổ lá khoai’ vì chả thấm vào đầu Khôi cái gì cả:-). Mẹ chỉ lo…nếu Khôi cứ vậy, khi đi học người ta cho Khôi xuống học với các em mẫu giáo bé thì nguy to:-)

Thứ bảy rồi Khôi được bố cho ra công viên gần nhà; để giải tỏa bức bách do bị cấm đoán nhiều thứ kể từ khi có em Lam.

Thứ bảy rồi Khôi được bố cho ra công viên gần nhà; để giải tỏa bức bách do bị cấm đoán nhiều thứ kể từ khi có em Lam.

Chuyện ngủ của Khôi.

Trước đây mẹ đã từng viết là: mẹ chỉ mong câu chuyện này là một câu chuyện kết thúc nhanh và có hậu:-). Mẹ viết thế nhưng mẹ không tin là lúc nào đấy câu chuyện này sẽ kết thúc và kết thúc như bố mẹ mong muốn. Vậy mà xem chừng tính đến thời điểm này…mẹ có thể đặt một dấu chấm hết cho câu chuyện dài kỳ này về Khôi với một kết quả mỹ mãn…trên cả tuyệt vời này.

Từ ngày sinh em Lam ra đến giờ Khôi tự đi ngủ và ngủ một mình trong phòng của mình. Thành quả này phải tính đến công to lớn của Ông bà Ngoại và bố Việt. Ông bà và bố nhân cơ hội mẹ ở bệnh viện mấy ngày và thực hiện luôn kế hoạch cho Khôi ’cai’ mẹ:-).

 Tối đầu tiên không phải là một tối dễ dàng với Khôi vì có lẽ  đây là lần đầu tiên trong đời, Khôi phải xa bố mẹ như vậy. Mặc dù cả ngày hôm đấy bố đã nói với Khôi về kế hoạch Khôi phải tự ngủ và ngủ một mình vì bố và mẹ phải ở trong bệnh viện chăm em Lam và đã được Khôi ’thông qua’ nhưng đến tối khi bố tạm biệt Khôi để đi thì Khôi nhất đinh không cho bố đi. Bố Việt  có sáng kiến bố gọi điện thoại cho Khôi và 2 bố con nói chuyện với nhau qua điện thoại. Điều đấy giúp cho Khôi cảm thấy xa bố nhưng vẫn như là gần:-). Ngoài ra, bố Việt còn  ghi ra tờ giấy số điện thoại di động của bố mẹ và dán lên cửa ở phòng Khôi và nói với Khôi bất cứ khi nào Khôi muốn nói chuyện với bố mẹ thì Khôi gọi theo những số đấy.

Với cách đấy, cứ mỗi tối trước khi đi ngủ Khôi lại ôm lấy cái điện thoại và gọi cho bố mẹ thế mà Khôi quen với việc đi ngủ không có bố mẹ. Khi mẹ ở bệnh viện về,buổi tối hôm đấy Khôi dậy khóc và đòi mẹ. Không phải là khóc nữa mà Khôi gào tướng lên và không chiu ai dỗ, nhất định phải mẹ. Mặc dù lúc đấy mẹ đang phải cho Lam ngủ nhưng cũng phải cố gắng chạy qua phòng để ‘thủ thỉ’ với Khôi.  Bố mẹ cứ lo là mẹ sang phòng Khôi thì sẽ bị Khôi ‘giữ chân’ lại nhưng không ngờ, Khôi chỉ muốn mẹ thơm mấy cái: nào là lên má, nào là lên mắt, nào là lên trán, nào là lên đầu và cả lên lưng nữa:-). Sau khi Mẹ tặng Khôi cả một sê-ri thơm:-) và chúc Khôi ngủ ngon thì Khôi ngoan ngoãn chúc mẹ ngủ ngon và cuộn tròn vào trong chăn ngủ.

Cho đến bây giờ thì việc đi ngủ của Khôi diễn ra gọn gàng: cứ đến khoảng 6 giờ đến 6 giờ rưỡi chiều là Khôi sửa soạn đi ngủ. (Khôi đi ngủ sớm vì suốt cả tháng nay bố mẹ cho Khôi chơi thông tầm và không ngủ trưa).  Trước khi  Khôi ngủ, mẹ chỉ cần bật đĩa nhạc Khôi thích lên và chúc Khôi ngủ ngon và  mẹ ‘tửng từng tưng’ ra khỏi phòng Khôi:-). Khôi cứ thế ngủ một mạch đến sáng. Có hôm Khôi thức giấc và có gọi mẹ. Mẹ sang và chỉ cần thơm thít Khôi một chút là Khôi lại ngủ lại một cách ngoan ngoãn.

Việc Khôi có thể ngủ riêng như vậy, có lúc bố mẹ đã tưởng như đầu hàng vì cái chính là ở bố mẹ, không thể kiên định đủ cần thiết: Mỗi lần tập cho Khôi ngủ riêng và Khôi chỉ cần gào lên chừng 5 phút là đã thấy bố hoặc mẹ ‘tất tả’ chạy vào phòng dỗ dành:-).  Tuy rất  nhớ Khôi nhưng cả bố và mẹ đều cảm nhận được cái sự ‘sung sướng’ là không còn cảnh ngủ mép giường nữa:-)). .

Bình luận mới

Hình ảnh

Random Image

DSC_0432.JPG

DSC_0432.JPG

Newest Image

Mason-20120204-00153.jpg

Mason-20120204-00153.jpg

Random Album

Nguyet Lam_001