Monthly Archive for August, 2009

Chán mẹ quá…

Giật mình thức giấc sau 2 tiếng ngủ li bì với con gái buổi chiều nay mà thấy mình thật đáng trách: ngủ say đến mức quên mất giờ ăn của con gái. Thường thì con gái hay khóc tướng lên mỗi khi đói bụng. Thế mà hôm nay chẳng thấy ọ ẹ lấy một tiếng và ngủ ngon lành bên cạnh mẹ.  Mẹ để con gái đói đến mức, ôm lấy bình sữa tu chỉ một chút là hết và mẹ thấy hình như vẫn còn thòm thèm nhưng mẹ không dám cho ăn thêm vì sợ con gái trớ.  Rồi mấy tối nay, tự dưng sao mẹ cứ như uống phải thuốc ngủ liều cao:-) vì không thể nào mà dậy đúng giờ để cho con gái ăn. Cách cho  ăn ‘đại lãm’ của mẹ trong những lúc như vậy là cho con ti…mà ti thì con bú được một tí thì cũng lăn ra ngủ…kết quả là đến sáng sớm con đói meo..

Nghĩ lại tất cả những điều này, thấy mẹ tệ quá…mà nhiều lúc thấy mệt quá…của đáng tội mẹ cũng thuộc loại ‘thích ngủ’ nên thiếu ngủ lâu ngày thì người cứ như là ‘mất hồn’:-).

Vừa viết đến đây thì nghe thấy tiếng con trai vừa ngoài vườn vào: chao ôi, người từ đầu đến chân toàn vết muỗi đốt. Lại tại mẹ: mẹ lơ đễnh đến mức không bôi thuốc muỗi đủ cho con khi con ra ngoai vườn.  Ăn được bao nhiêu thì ‘cống’:-) hết cho lũ muỗi ngoài vườn. Nhìn thấy con trai chi chít vết muỗi cắn mà lòng mẹ buồn quá và thấy mẹ tắc trách: không biết các vết muỗi kia có làm cho con trai bị sốt không..nhớ năm trước, con trai bị muỗi hay con gì đấy đốt sưng tấy lên và phải uống kháng sinh đến chục ngày.  Kết thúc một buổi chiều …chán mẹ như vậy đấy!

Thu hoạch rau.

Khôi và ông bà đang cắt rau muống vào nấu.

Khôi và ông bà đang cắt rau muống vào nấu.

 

 

 

 

 

 

 

Bà Ngoại và Khôi đang nhặt rau muống.

Bà Ngoại và Khôi đang nhặt rau muống.

Chiều qua cả nhà được một bữa rau muống xào tỏi cực ngon do bà Ngoại nấu và rau muống là do Khôi và ông Ngoại trồng ở vườn. Nếu ở Việt Nam, món rau muống xào tỏi là một món bình dân thì bên này, đối với bố mẹ các cháu thì thành món ‘sơn hào hải vị’:-) vì rau muống ở đây nếu có thể tìm thấy thì vừa đắt lại vừa chát và cứng. Cảm giác ăn ngon hơn nữa là rau tự trồng được ở vườn nhà.

Có được một đĩa rau muống xào như thế là cả vài tháng nay, hôm nào Khôi và ông Ngoại hì hụi ở vườn; ông gieo hạt, cháu tưới cây.  Khôi tham gia vào ‘công cuộc làm vườn’ với ông đến mức quên  hết cả chữ nghĩa:-). Bao như chữ và con số tiếng Anh ở trong đầu Khôi lúc trước thì bây giờ phải nhường chỗ cho các kỹ năng khác như tưới hoa thế nào, gieo hạt thế nào, đuổi chim để khỏi ăn hạt đi thế nào:). Sáng ra mà Khôi lờ đờ không uống sữa và bị mẹ dọa là  ‘nếu con không uống hết cốc sữa thì tí nữa đừng có ra vườn tưới cây với ông’. Chỉ thế thôi là anh chàng vội vàng phồng má lên tu hết cốc sữa:-).  

Rau muống là  mẻ thu hoach đầu tiên. Ngoài ra ở ngoài vườn còn có bầu bí, rau cải, rau thơm các loại.  Ngoài rau muống ra thì rau bên này cũng phong phú đa dạng và dễ mua. Mặc dù rau trồng ở vườn vừa mất nhiều công và cả tốn kém (mua đất bón vvv) nhưng cả nhà đều đồng ý: ăn rau từ vườn nhà đem lại cảm giác ngon khó tả.

Thành quả:-)

Thành quả:-)

Bé Lam tròn 1 tháng.

Bó hoa lưu ly màu phớt hồng ông Ngoại hái từ vườn đẹp ơi là đẹp!

Bó hoa lưu ly màu phớt hồng ông Ngoại hái từ vườn đẹp ơi là đẹp!

 

 

 

 

 

 

 

 

Trong lúc cả nhà đang chén no say bánh cuốn thì 'nhân vật chính ngáp ngắn ngáp dài:-)

Trong lúc cả nhà đang chén no say bánh cuốn thì 'nhân vật chính 'ngáp ngắn ngáp dài:-)

2 anh em tình cảm chưa này!

2 anh em tình cảm chưa này!

 

 

 

 

 

 

 

Ông bà Ngoại và 2 anh em.

Ông bà Ngoại và 2 anh em.

 

Ngày 2/8/09 là ngày bé Nguyệt Lam tròn 1 tháng: một ngày mà theo như ông bà Ngoại nói là nếu như ở Việt Nam, được xem là một ngày trọng đại đến mức nhiều nhà làm cỗ to lắm:-). Tuy với bé Lam, không có tiệc linh đình nhưng ông bà và bố mẹ vẫn xem đây là một ngày đặc biệt; ít nhất là Lam từ chỗ mặc bỉm sơ sinh bây giờ chuyển sang bỉm số 1:-).

Từ sáng sớm bà Ngoại đã dậy để nấu xôi đỗ xanh và sắp hoa quả vì bà muốn thắp hương để cúng ông bà tổ tiên phù hộ cho bé Lam luôn được khỏe mạnh. Còn ông Ngoại thì hì hụi ngoài vườn để cắt hoa và cắm một lọ hoa đẹp tuyệt tặng Lam. Mẹ Châu thì cố gắng ‘luyện công’:-) để vào bếp làm một cái bánh pho mát dâu tây tặng con gái cũng là để cho ông ba thưởng thức món bánh tủ:-) của mẹ mà được các cô chú ăn và khen ngon hơn nhà hàng:). Bố Việt và Khôi thì dọn dẹp nhà cửa và có trách nhiệm ‘đội’ mưa đi lấy bánh cuốn đặt người ta làm.

Con gái 1 tháng tuổi thì có lớn hơn một tí nhưng trình độ ‘gào’ mỗi khi không ưng ý cũng theo đó mà tăng theo cấp số nhân. Mẹ thì ‘khổ sở’ vì con gái ngủ quá tỉnh và mẹ phải ‘nhai đi nhai lại’ mấy cái bài ca dao cũ rích đến mấy chục lần thì Lam mới ngủ. Nhìn thì ngủ ngon lành thế mà cứ bỏ chị nàng xuỗng cũi là lại tỉnh giấc. Mỗi buổi tối cứ mấy lần như thế thì cũng đủ làm cho mẹ xì -trét:-) đến đỉnh điểm. Con gái bú sữa cũng dễ trớ nên mỗi lần bú sữa phải bế trên tay ít nhất 10 phút. Buổi ngày thì chẳng sao chứ buổi tối thì đúng là điều đấy thử thách mẹ tợn:-). À mà hình như Lam sở hữu làn da (nói văn hoa một chút): làn da rám nắng ‘gợi cảm’ thì phải:-). Chết thật…anh trai thì da trắng nõn nà…em là gái mà da lại như ‘Bao Công’ ấy:-)).

Bình luận mới

Hình ảnh

Random Image

IMG_1944.JPG

IMG_1944.JPG

Newest Image

Mason-20120204-00153.jpg

Mason-20120204-00153.jpg

Random Album

Valentine_10

Valentine_10