Monthly Archive for September, 2009

Page 2 of 3

Tuần đầu tiên đi học của Khôi.

đứng trước cổng trường.

đứng trước cổng trường.

 

Lần đầu tiên đến trường không chỉ là một sự kiện lớn và đáng nhớ của riêng Khôi mà còn là của bố mẹ và ông bà. Để chuẩn bị cho tuần đi học đầu tiên này, cả mấy tháng trở lại đây, Khôi đã được bố mẹ và ông bà chuẩn bị tinh thần rất nhiều:-). Khôi chưa bao giờ xa bố hay mẹ bao giờ nên việc phải xa bố mẹ và đến một môi trường mới hoàn toàn khác, gặp toàn những người mới là một thử thách lớn đối với Khôi.  Ở cái tuổi Khôi, công bằng mà nói thì về mặt nhận thức của Khôi tốt: Khôi là một cậu bé tò mò về vạn vật xung quanh. Tuy nhiên, có một mặt mà bố mẹ muốn Khôi cần cố gắng hơn nữa; đấy là: mạnh dạn hơn khi đi ra ngoài. Đấy cũng là mục tiêu duy nhất bố mẹ đặt ra cho Khôi khi Khôi đi học.

Ngày đầu tiên:   Khôi đi học mà cứ như là trong nhà có người đi thi đại học không bằng ấy:-). Trông con trai rất ‘bảnh chọe’ trong bộ quần bò và áo phông đỏ. Vì luôn nghe thấy từ bố mẹ và ông bà kể những điều hay về trường học nên chắc Khôi cũng phấn khích. Tuy nhiên, từ lúc lên xe ô tô cho đến trường học thì Khôi trầm hẳn đi. Và mẹ biết, lúc đấy là lúc Khôi đang suy nghĩ lại:-).  . Khi 2 mẹ con đến cửa lớp thì Khôi bắt đầu ‘mếu máo’ và nhất định không chịu bước vào lớp. Cả lớp Khôi lúc đấy như một dàn đồng ca khóc:-). Cô giáo ra bế Khôi và cho Khôi ngồi trên lòng, vỗ về Khôi. Mẹ muốn ở lại với con trai một chút nữa nhưng cô giáo bảo mẹ phải ra ngay không thì Khôi sẽ không nín khóc. Mẹ đứng ngoài cửa và nói chuyện với cô hiệu trưởng mà nước mắt cứ chực trào ra:). Đúng là ngày đầu tiên đi học của con là một ngày khó khăn đối với cả con và cả bố mẹ.

Đến đúng 12 giờ mẹ và ông Ngoại đã đến đón con trai. Cô giáo bảo là: mẹ về thì con không khóc nữa nhưng con biểu tình bằng cách: gần như im lặng suốt cả buổi học. Cô bảo gì thì con làm theo nhưng không nói, không ăn, không uống:-).  Tuy nhiên, đi tè thì con lại biết gọi cô giáo để cô giáo đưa đi (vì trong lớp không có toa lét).  Việc con im lặng thế là bố mẹ có thể dự đoán được vì bố mẹ biết tính con: gặp ai lạ là con thường thế nhưng đến khi quen rồi thì miệng như ‘tép nhảy’ :-) . Còn việc đi tè con biết nói với cô để cô dẫn đi là ngoài sự mong đợi của bố mẹ và ông bà vì nghĩ con sẽ chọn cách tè ra quần còn hơn là phải nói với cô giáo:-). Im lặng là vậy nhưng về bố mẹ hỏi con hát bài gì, con chơi gì, cô giáo nói với con cái gì thì  kể vanh vách:-).

Ngày thứ hai:  Từ buổi tối hôm trước con đã hỏi lịch trình của sáng mai sẽ làm gì rồi:-). Con nói với  mẹ và bà là: Khôi thích ở nhà hơn. Ỏ nhà Khôi cũng biết chữ, biết nhiều thứ:-). Khi 2 mẹ con tới lớp thì Khôi ôm cứng lấy cổ mẹ và nhất định không chịu vào lớp. Cô giáo phải ra bế con vào.

Buổi trưa mẹ đón con sớm nên mẹ ngó vào thì thấy con trai đang ngồi cùng các bạn và miệng cười toe toét:). Khi mẹ đón con thì cô giáo khen con rất nhiều; cô nói: Con biết chữ, con biết bài hát, con biết xem giờ và con nói chuyện với cô giáo.   Con còn biết nghe hướng dẫn của cô giáo để vẽ lại một bức tranh mà theo như con kể là cô giáo chấm chấm trước và dán một bức tranh ‘tượng hình’ đến độ bố mẹ và ông bà chẳng hiểu gì cả:).

Ngày thứ 3:  Cả bố và mẹ đưa con đi học. Vừa tới cửa lớp con trai nước mắt đã lưng tròng:-). Tuy nhiên, con vẫn đi với cô giáo và trong nước mắt con nói: con chào bố mẹ!:).

   Đến trưa mẹ đón con thì con vui vẻ hơn. Cô giáo nói con nói chuyện với cô giáo nhiều và đã bắt đầu tham gia các hoạt động trong lớp.

Ngày thứ 4:   Mẹ đưa con vào lớp và con chỉ hơi rơm rớm nước mắt nhưng lần này con không cần cô giáo phải bế nữa mà con tự vào lớp. Mẹ còn nghe con nói với cô giáo là : When the short hand is at 12 oclock, mummy will pick me up (khi kim ngắn chỉ 12 giờ thì mẹ sẽ đón Khôi về). Mẹ bước ra về rồi nhưng lại quay lại nhắc con là ra sân chơi thì phải đội cái mũ áo lên vì trời hôm nay hơi lạnh. Mẹ vừa nói xong thì đã nghe con phiên dịch lại cho cô giáo là: mummy said when I go out today, I need to put on the hood:-). Mẹ phục lăn việc chuyển ngữ của Khôi!:-).

Buổi trưa cả bố và mẹ đến đón con về.  Cô giáo kể lại là: con suốt buổi cứ hỏi cô mấy giờ rồi:-) và rằng mặc dù cũng phải mất một lúc để khởi động:-) nhưng con cũng tham gia vẽ, hát, nhảy và đặc biệt là con nói chuyện rất nhiều với các cô.

Kết thúc tuần đầu tiên đi học của Khôi là như vậy. Bố mẹ và ông bà rất khen Khôi vì Khôi  hòa nhập được với các bạn và môi trường mới tốt và nhanh hơn sự mong đợi của cả nhà. Đặc biệt là khả năng tiếng Anh của Khôi dù chưa một lần tới trường nhưng tốt đủ để hòa nhập được với các bạn và giao tiếp được với cô giáo như là con tây:-). Công này phải ghi  nhận cho bố Việt, bố Việt nhỉ?:-)

Bố Việt đón Khôi vào buổi học cuối cùng của tuần.

Bố Việt đón Khôi vào buổi học cuối cùng của tuần.

2 anh em ốm…

mẹ buồn không thể tả nổi. Lam thì hết đau mắt lại bị tưa lưỡi..tưa lưỡi đau nên Lam không bú được sữa. Mới 2 tháng mà Lam đã phải nếm mùi kháng sinh.  Đã vậy, hôm qua đi tiêm phòng 2 tháng về Lam lại hâm hấp sốt nên càng quấy khóc và càng không chịu ăn. Mấy ngày này mẹ phải dùng xi-ranh cho Lam ăn sữa. Ăn được thì ít mà đổ ra ngoài thì nhiều. Bữa sữa nào 2 mẹ con cũng vật nhau đến 2 tiếng đồng hồ. Như chiều nay thì quả là mẹ hết chịu nổi: khó khăn lắm mới cho Lam được ít sữa thì Lam nôn ra hết. Mẹ cho ăn lại thì cũng nôn thành dòng.  Sữa thì là sữa mẹ vắt ra..mẹ thì cò cổ ra vắt khó khăn, con ăn vào thì lại cứ nôn ra. Tình trạng này mà diễn ra dài dài thì chắc mẹ không chịu nổi mất. Nhìn cái bụng ‘ung ủng’(cô Giang) của mẹ đang xẹp dần xuống như quả bóng xẹp hơi mà mẹ buồn thế không biết!

Tệ hơn nữa là chiều nay Khôi lại bị cảm lạnh…cầu trời cho đấy là không phải cúm hay cúm H1N1 gì gì đấy. Ngày mai bố mẹ định đưa Khôi đi tiêm phong cúm thì Khôi lại lăn ra ốm nên phải hoãn lại.  Mẹ chiều nay cứ chạy ra chạy vao từ phòng này sang phòng khác với 2 anh em: anh khóc, em khóc mà mẹ nẫu hết cả ruột gan ra. Mẹ hình dung nếu không có ông bà bên cạnh chắc mẹ không thể chịu đựng nổi… Con ốm…buồn thật đấy!

Anh chàng 3 năm 3 tháng.:-)

Đang ngồi tập tô chữ.

Đang ngồi tập tô chữ.

 

 

 

 

 

 

 

2 anh em giống nhau không?

2 anh em giống nhau không?

 

sáng dạ, tình cảm nhưng càng ngày càng bướng bỉnh và lắm lý sự:-). Mẹ đồng ý là sự bướng bỉnh và nhiều lý sự đấy là sự phát triển bình thường của cái tuổi ‘dở hơi’ của con trai  nhưng lắm lúc điều đấy làm mẹ như ‘bốc hỏa’ trong đầu.  Dạo này Khôi cũng thiệt thòi nhiều vì mẹ gần như không có thời gian để chăm sóc Khôi như lúc chưa có em Lam, đã thế lại hay bị mẹ ‘phê bình’. Buổi ngày thì Khôi đủ các loại hoạt động với ông bà nên Khôi gần như chẳng để ý đến mẹ nhưng buổi tối khi đi ngủ, Khôi lại nhớ mẹ: muốn mẹ đi đánh răng cùng, muốn mẹ đắp chăn, muốn mẹ ôm một chút để ngủ.  Những lúc đấy mẹ thấy yêu con trai lắmvà nghĩ lại những lúc trong ngày mẹ ‘nổi cơn tam bành’ với Khôi mẹ thấy lại thương con trai nhiều hơn.

Ông bà Ngoại nhận xét là:  ông bà có 7 đứa cháu và bây giờ các anh chị đều ngoan và học giỏi nhưng ở cái tuổi của Khôi thi không có anh chị nào được như Khôi:  đấy là rất nhạy cảm về mặt tình cảm, tư duy tốt và xử sự như là một cậu bé đã lớn và đặc biệt Khôi rất  thích các hoạt động về thể chất như: chạy, đi bộ, đá bóng và nhảy Trampoline và thích tưới cây, làm vườn cùng ông bà.  Khôi đi bộ và chạy rất giỏi: thứ bảy vừa rồi bố mẹ cho Khôi đi vườn Bách Thú và Khôi tự đi bộ và chạy trong suốt gần 3 tiếng đồng hồ, trong khi gần như xung quanh các bạn, các anh chị đều ngồi xe đẩy. Sáng chủ nhật vừa rồi,  Khôi còn đi bộ 3 vòng quanh xóm với ông bà (Nói là xóm nhưng rất rộng và nếu cho mẹ Châu đi như vậy thì mẹ Châu cao chạy xa bay:-). Ông bà  về thì mệt nhưng Khôi vẫn tỉnh bơ. Ông bà bị lạc nên đi 3 vòng như vậy và may đi với Khôi nên Khôi chỉ đường cho ông bà về nhà. Ông bà về cứ khen Khôi mãi.:-)

Ngoài ra Khôi còn thể hiện tính sáng dạ và khéo tay trong các việc ‘lắp ráp’ của đàn ông. Tính cách này chắc là Khôi được thừa hưởng từ bố Việt. Mẹ rất thích cái tính cách này của Khôi.  Khôi có vẻ cũng ‘hoạt ngôn’ lắm: lý luận đâu ra đấy và nhiều khi làm cho ông bà và bố mẹ ở trong tình thế ‘bí ngôn’:-). Từ khi có ông bà sang đến giờ, tiếng Việt của Khôi tốt hơn rất nhiều. Khôi còn được ông bà hướng dẫn viết chữ, viết số. Ông bà dạy trên tinh thần là nhu cầu của Khôi. Tuy nhiên thì Khôi chỉ ngồi bàn được 10 phút là chạy đi chơi trò khác.  Mẹ vẫn luôn nói là Khôi được thừa hưởng tính ‘thiếu kiên nhẫn’ của cả bố lẫn mẹ:-).

Ngoài ra thì con trai ngày càng muốn khẳng định ‘cái tôi’ của mình. Mẹ nhắc con sửa cái gì  ví dụ dạo này cứ lấy cả bàn tay ngậm vào miệng thì con liền nói: ‘Khôi làm thế vì đấy là quyền của con, con muốn làm thế’:).  Cũng vì tính này mà bây giờ nhắc con làm gì mà khác ý con là con làm ngược lại hoặc trì hoãn đến lúc mẹ phải bực mình mới thôi.

Bố mẹ cũng thấy con trai người lớn hẳn khi nhìn thấy cách con chơi với em Lam: con không còn cố tình giậm chân, đóng cửa ầm ầm như lúc trước. Không những thế, mỗi sáng dậy còn sang phòng em Lam và giúp mẹ đưa bình sữa ra bếp cho bà Ngoại rửa, còn thu dọn bỉm em thay ra buổi tối và đem bỏ thùng rác. Trong ngày thì con trai là ‘chân sai vặt đắc lực’ của mẹ mỗi khi mẹ cần giúp đỡ khi mẹ đang bận tay chăm em.

Thế nhưng vẫn còn một điều băn khoăn nữa của mẹ về con là: con làm gì cũng giỏi và học các kỹ năng khác nhanh thế mà riêng cái việc đi ị i của con đến bây giờ cải thiện rất chậm. Tuần sau là con đi học rồi và mẹ đang chuẩn bị tinh thần nhận điện thoại của cô giáo để đến lớp ‘giải quyết hậu quả’ cho con đây:-).

Ảnh do anh Khôi chụp.

Ảnh do anh Khôi chụp.

Bình luận mới

Hình ảnh

Random Image

img_3179.jpg

img_3179.jpg

Newest Image

Mason-20120204-00153.jpg

Mason-20120204-00153.jpg

Random Album

Nguyet Lam_thang thu 4

Nguyet Lam_thang thu 4