Monthly Archive for February, 2010

Đoạn kết của…

DSC_0618.jpg

cuộc ăn chơi 3 ngày của nhà Lam và Khôi ở Montreal là sự hoan hỉ của mỗi thành viên về bữa sáng ngon lành ở một tiệm bánh ngọt Pháp chính cống, đặc hiệu:(. Theo như lịch trình của bố Việt là hôm nay trước khi về Ottawa, cả nhà sẽ đi chơi vườn thực vật ở Montreal nhưng sáng nay trời mưa tuyết nên bố mẹ quyết định là đi kiếm cái gì bỏ bụng và về luôn Ottawa. Hứa với Khôi về kế hoạch đi chơi vườn thực vật nhưng đành phải hẹn Khôi dịp khác; chắc chắn nhà Lam Khôi còn quay lại Montreal ít nhất là trên 1 lần nữa: vẫn còn nhiều cái  để khám phá, để xem và nhất là để ăn ở thành phố này lắm:-).

Đúng là cái hội ‘tâm hồn ăn uống’ nên đã cất công lái xe gần 30 phút trong tuyết để đến một nhà hàng bánh ngọt Pháp nổi tiếng của thành phố. Đã thế lại loay hoay mãi mới tìm được chỗ đỗ xe…tuy nhiên, cũng đáng cái công:(. vì từ bánh ngọt, cà phê cho đến xúp đều có thể xếp vào loại tuyệt ‘cú mèo’:-). Mấy người bán hàng chắc phải thắc mặc ‘tợn’ lắm vì cuộc tổng tấn công của cả nhà Lam và Khôi vào hàng bánh của họ. Thường thì người ta vào ăn, ai cũng ăn thanh cảnh..cùng lắm chỉ một cà phê nhỏ và một cái bánh nhỏ. Không giống nhà Lam và Khôi, ngoại trừ Lam, còn lại 3 tên đầu sỏ..tên nào cũng gọi cho mình ít nhất là 2 loại bánh, ngoài ra cùng  2 cốc cà phê to đùng và 1 bát xúp. Sau khi chén căng cả bụng, lại còn mua mỗi loại một ít mang về thử.  Hăng hái nhất chắc là mẹ Châu, vì bánh ngọt theo kiểu Pháp này là ‘sở trường sở đoản ăn uống’ của mẹ mà.:). (phải chú thích là vị bánh ngọt Pháp nguyên chất thì phải không ngọt và không quá béo ngậy.  Một vài cái  hàng Pháp gần nhà Lam và Khôi ở Mỹ…chán phèo..mang tên là của hàng Pháp nhưng họ phải làm theo xu hướng ăn ngọt của người Mỹ nên bánh của họ không thể ăn hết một miếng nhỏ)

Về đến Ottawa thì gần 3 giờ chiều. Chị Lam chị làm cho bố mẹ ‘cuống quýt’ tưởng có chuyện gì vì chị khóc không dỗ được. Hóa ra chị vừa đói bụng vừa buồn ngủ. Mẹ cho ăn thì không ăn vì buồn ngủ. Mẹ ru cho ngủ, lim dim được một tí lại khóc thét lên vì đói bụng:(.  Sau đấy nhờ sự giúp đỡ của anh Khôi  mẹ đã đút được cho chị ấy mấy thìa sữa nên chị ngủ. (Anh Khôi cứ bật nhạc bài hát tủ Chicka Chicka Boom Boom  và cất giọng rock khàn lên là Lam nín khóc, cười toe ngay và mẹ cứ thế mà tác chiến thôi:( ).

Montreal: ngày 2

DSC_0410.JPG

Phải nói rằng cả nhà đã có một ngày đầy thú vị với những khám phá khó quên, nhất là phần ẩm thực của thành phố Montreal này. Sáng nay cả nhà lôi nhau dậy từ lúc 7 giờ sáng. Bố mẹ chỉ muốn ngủ nướng thêm một chút cũng không được vì ‘anh’ và ‘chị’ quậy quá:(. Khôi vừa mở mắt đã ông ổng hát bài Chicka Chicka boom với giọng rock khàn-(, còn cô em cũng tỏ ra hưởng ứng nhiệt tình: vừa mút chân vừa cười tủm tỉm, thỉng thoảng lại còn lắc lư vai theo nhịp điệu của anh Khôi. Mỗi anh em hoàn thành xong phần sữa đã định sẵn của mẹ  thì cả nhà lại nin-da bịt mặt ra đường.

Thời tiết thì vẫn là vậy: gió hun hút và lạnh.  Buổi sáng thứ 7 ở Montreal yên tĩnh và bình lặng. Mẹ ngạc nhiên vì nghĩ một thành phố được cho là phiên bản ‘ăn chơi’ của New york nhưng mặc dù đã gần trưa mà đường phố vẫn thưa thớt xe cộ và người đi lại, có chăng chỉ là những khách du lịch như nhà Lam và Khôi. Chắc bố Việt đúng khi nói là thành phố về đêm sẽ nhộn nhịp hơn; người ta đi chơi thì thường đi chơi đêm chứ mấy ai đi chơi ngày;(.  Mẹ nhớ ở DC vào những ngày cuối tuần như thế này mà vào trong thành phố chơi thì tìm chỗ đỗ xe có khi mất cả tiếng đồng hồ, chứ không giống như ở đây: chỗ đỗ xe thoái mái và giá cả cũng hợp lý. Đỗ được xe, cả nhà thong dong đi bộ trên những con phố cổ của thành phố.

Các con đường, dãy phố của Montreal mang đậm nét Châu Âu nhưng vẫn mang phong cách của một thành phố công nghiệp năng động với những tòa nhà chọc trời, nằm san sát nhau. Đi trên những đoạn phố hẹp, trải gạch làm cho người ta có cảm giác như đang đi bộ trên những con phố ở thành Rome, nước Ý vậy. Mọi cái đều rất yên bình từ cảnh vật cho đến con người: vạn vật như là vẫn đang chìm trong giấc ngủ say, còn người đi ngắm cảnh thì ngắm trong yên lặng,  chứ không có sự tụ tập ồn ào như vấn thấy ở các thành phố du lịch khác. Có chăng âm thanh nghe rõ nhất là những tiếng xe ngựa lộp cộp trên phố.

 Khôi nhìn thấy xe ngựa chở khách du lịch đi thăm quan thành phố thích quá nên đề nghị bố mẹ đi thử. Theo đề xuất của Khôi, cả nhà lại làm một chuyến du ngoạn quanh thành phố trong 30 phút bằng xe ngựa. Lạnh, gió và mưa hình như không cản được sự tò mò và thích thú khám phá của Khôi và bố Việt. Khôi ngồi thu lu trên xe ngựa, thỉng thoảng mẹ nhìn thấy Khôi rùng mình vì lạnh nhưng Khôi bảo với mẹ : đi xe ngựa thích hơn đi ô tô vì đi xe ngựa nhìn được nhiều hơn.

Xong phần xe ngựa thì đã quá trưa…và sang tiết mục chính: đi khám phá ẩm thực của thành phố. Bố Việt đã ‘lăm lăm’ trong tay cả một danh sách đủ các thể loại nhà hàng Pháp nổi tiếng của thành phố. Cùng bỏ phiếu để chọn ra một nhà hàng trong danh sách của bố xong thì cả nhà lại leo lên xe. Vừa đến nơi thì từ thằng lớn cho đến thằng bé tiu ngiu hết cả hứng vì họ thông báo là ‘hết chỗ’:-). Lại bỏ phiếu và thẳng tiến tới một nhà hàng khác. Tìm được chỗ đỗ xe…đến nơi thì lại được thông báo ‘nhà hàng đóng cửa vì đang sửa sang’:(. Đúng là ‘khổ về đường ăn uống’:(. Khôi có vẻ mất kiên nhẫn và liên tục hỏi bố : thế mình vẫn chưa đến nhà hàng à bố? Con đói bụng quá bố ơi:(. Bố lại chọn ra một nhà hàng thứ 3 trong danh sách của bố nhưng khi cho địa chỉ lên GPS thì cách xa những 20 phút lái xe. Bây giờ thì ngay cả mẹ cũng mất bình tĩnh chứ không nói gì mình Khôi:(. Cả nhà quyết định vào bất cứ một nhà hàng nào, chứ không lựa chọn nữa. Theo kinh nghiệm được truyền nhau giữa những người hay ‘quán xá’ thì cứ hàng nào xếp hàng rồng rắn thì vào:-), nên cả nhà Lam và Khôi đã ‘hạ cánh’ cho bữa trưa ở một nhà hàng mà thấy dân địa phương  thi nhau chen chúc xếp hàng vào ăn. Quả là kinh nghiêm hun đúc truyền đời không sai; một bữa ăn tuyệt với hơn mong đợi: giá cả vừa phải, đồ ăn tinh khiết và  đúng là theo phong cách Pháp: ít chất béo, nhiều chất xơ. Các món ăn tuy có trứng, có dăm bông, có bột mỳ tráng nhưng lại được chế biến cùng với đủ các loại hoa quả. Vậy nên khi ăn cảm giác không ngán và mùi vị mát lạ.

Chỉ một bữa ăn ở nhà hàng chọn ngẫu cùng với mấy bữa ăn ở nhà hàng khách sạn nhưng đủ để cho thấy cái cách ăn của người dân ở đây rất tinh tế và chọn lọc. Các loại bánh ngọt, sữa chua hay nước hoa quả thì độ ngọt chỉ bằng một nửa ở Mỹ. Đấy có thể là một lý tại sao đi ra đường ở đây chẳng hề thấy một người béo phì nào, còn ở Mỹ chắc cứ 10 người lại có hơn phân nửa là dạng thùng phi di động:(.

Chè chén no say bữa trưa, cả 4 tên khệ nệ đi về (tên bé nhất tuy không được chú chén gì nhưng được mấy thìa baby food thì cũng tỉnh táo hẳn ra và cười nói bi bô suốt trên đường về khách sạn). Bố Việt sau đấy còn xung phong đi mua cà phê và kem. Lại được một dịp thử mùi vị cà phê đặc mùi Canada; quả là cô Trang đúng; ngon hơn hẳn với cái vị nhàn nhạt của Starbucks. No say….4 tên leo lên giường ngủ. Bố mẹ dậy lúc hơn 6 giờ tối nhưng Lam và Khôi vẫn ngủ.

Theo kế hoạch thì ngủ chiều:-) xong là cả nhà lại đi xem bắn pháo hoa trong thành phố vì lại có  Lễ hội  mùa đông gì đấy. Nhưng khi thấy Lam, Khôi ngủ say nên bố quyết định đi một mình vào trung tâm thành phố  để chụp ảnh. Kết thúc ngày thứ 2 đầy sự kiện này bằng những tiếng xì xụp bát xúp vào lúc nửa đêm  mà bố Việt mua ở nhà hàng về cho mẹ con:(.

Nhật ký Montreal.(ngày 1)

Tối thứ sáu (26/2/10); 11 giờ đêm:  Trong khi ba bố con ngủ khò khò thì mẹ dậy viết blog trong bóng tối:-). Nghe thì có vẻ mẹ chăm chỉ nhưng không hẳn là vậy; lý do chính là lúc nãy được bố ‘chiêu đãi’ một cốc cà phê Starbucks nên phê quá không ngủ được:-). (Mà dạo này mẹ Châu có vẻ nghiện ngập các chất gây nghiện có ‘cà phê in’ lắm:-), lại được bố Việt ủng hộ nhiệt tình vì có bạn uống với bố cho vui mà-( ).

Quay lại nội dung chính-(:  Hôm nay bố Việt lên trình diện các xếp ở văn phòng của Deloiite ở Montreal nên bố cho mẹ con bám càng theo. (Cái bố Việt nhà này phong cách có thể do  ở Tây nhiều nên nhiều cái thông thoáng nhưng được cái tính ‘cam vợ cam con’ thì vẫn Phương Đông lắm:-), đi đâu nếu có thể là cũng muốn rủ rê vợ con đi cùng–) nịnh bố một phát để lần sau bố còn cho đi nữa bố nhỉ?:-). Hiện tại cả nhà Lam và Khôi đang trú ngụ tại một khách sạn khá đẹp nằm ngay trong lòng thành phố Montreal. Montreal là một thành phố của Quebec. Nhắc đến Quebec là người ta liên hệ đến cái gì đấy rất đặc thù Pháp bởi vì ở đây người ta nói tiếng Pháp, ăn kiểu Pháp và ngủ kiểu Pháp. Phần ăn ngủ thế nào thì  phải đợi mẹ Châu ‘du kích nằm vùng’ mấy hôm thì mới tả lại được.  Còn phần nghe tiếng Pháp thì khỏi phải  nói, nghe sướng tai lắm…sướng đến nỗi lại trỗi dậy quyết tâm ‘vài giây’ :-) là cần phải tu bổ lại vốn tiếng Pháp nghèo nàn của mình ngay.

Khởi hành hôm nay trong không khí ‘mưa thuận gió hòa’  cùng với thái độ rất hợp tác của 2 thành viên nhí nên 10 giờ sáng cả nhà đã xuất phát. Cả nhà vui vẻ lên đường: bố Việt vừa lái xe vừa thuyết trình lịch trình ăn chơi mà bố sắp đặt cho cả nhà như thế nào. Mẹ thư giãn ngồi: vừa lim dim ngủ vừa nghe bố nói, thỉng thoảng lại chêm vài câu có nghĩa cũng như không có nghĩa. Khôi thì chẳng thèm quan tâm đến thế giới xung quanh, chăm chú xem đĩa nhạc Barney  bằng đĩa hình bỏ túi. Còn Lam tiếp tục hoàn thành nốt giấc ngủ ngày lúc nãy bị bố mẹ thức dậy để đi. 

Mẹ Châu lim dim thế nhưng vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra những đợt xóc lên xóc xuống của xe ô tô do đường nhiều vết nứt. Do thời tiết ở Canada quá khắc nghiệt nên chất lượng đường không tốt như ở Mỹ. Đường cao tốc cũng chỉ có 4 làn và giao thông thưa thớt chứ không choáng ngợp như đường cao tốc ở Mỹ. Vừa đi ra khỏi Ottawa, trời tự nhiên mây đen kìn kịt, gió thổi ầm ầm. Mẹ ngồi trong xe mà có cảm giác như là xe sắp lật nhào. Bố Việt là ’tay lái lụa’ (ngoặc đơn ngoặc kép ở đây là ’lụa’ đến mức nhiều phen làm mẹ chết khiếp) thế mà lần này lái rất từ tốn:-)…từ tốn đến nỗi trên đường đi tất cả các xe đều vượt trước xe của nhà Lam và Khôi:-). Bố mẹ đều phải công nhận những người lái xe đấy chắc họ phải được rèn luyện lái trong gió to như vậy kỹ càng thì họ mới đủ dũng cảm để phóng nhanh như vậy. 

Trên đường đi, vì đi chậm nên bố mẹ tám đủ thứ chuyện. Trong đấy có một câu đúc kết của bố Việt mà mẹ phải ghi lại để sau này Khôi lớn Khôi còn có cái đọc mà tham khảo:-). Bố  nói là ‘Sau này Khôi mà lấy vợ thì sang Canada kiếm vợ, cụ thể là đến Montreal vì người ta nói Montreal là tập trung phần lớn gái đẹp của Canada:-). Thứ hai nữa, con gái Canada mang vẻ đẹp dịu dàng, đằm thắm chứ không mạnh mẽ và  luôn trong tư thế xung trận, tranh cãi mấy tay như con gái Mỹ:-). 

Sau 2 tiếng đội gió để đi thì cả nhà cũng mò được đến khách sạn trong thành phố với 4 cái bụng đói meo. Trong lúc bố và Khôi đi lấy phòng thì mẹ ngồi ngay ở phòng đại sảnh cho Lam ăn. Sau đấy thì cả nhà rủ nhau vào ngay nhà hàng của khách sạn ‘nhậu nhẹt’ cho no căng cả bụng và lên phòng.  Sau đấy bố Việt đi đến văn phòng để làm việc và mấy mẹ con hò hét nhau để đi ngủ. Mẹ cố gắng cho Khôi và Lam ngủ để tối còn đi dự tiệc với bố. Thế nhưng hậu quả là: ru được cô em ngủ thì ông anh không chiu ngủ, phá phách làm cô em cũng dậy. Thế là 2 anh em chơi mãi đến lúc bố về. Bố về cả nhà lại leo lên xe đi dự tiệc cocktail (uống là chính).  Bữa tiệc rất vui vẻ và đầm ấm.  Ai cũng trầm trồ khen ‘Lam xinh quá, dễ thương quá, đẹp quá’:-) làm mẹ Châu sướng tận mấy tầng mây. Bố Việt về đang tiếc rẻ ‘sao mấy cô xinh xinh khi khen Lam thì lại  không thêm vào là ’trông giống bố thế nhỉ?” :-). Kết thúc ngày 1 ở bằng một chuyến đi lòng vòng tìm mua bánh piza cho Khôi và 2 cốc cà phê cho bố mẹ.

Hình ảnh

Random Image

img_3151.jpg

img_3151.jpg

Newest Image

DSC_0740.JPG

DSC_0740.JPG

Random Album

Nguyet Lam_thang thu 4

Nguyet Lam_thang thu 4