Monthly Archive for March, 2010

Trò đố xếp hình.

 

DSC_0813.JPG
DSC_0854.JPG

Còn 2 tháng nữa là Khôi sẽ tròn 4 tuổi, nên Khôi được mẹ ưu tiên cho lên ‘mặt báo làng’ nhiều hơn thường lệ trong dịp gần đây:). Mẹ cũng vừa tranh thủ ‘khoe’ con trai và cũng vừa muốn ghi lại những bước phát triển về các mặt của con trước khi con bước sang một tuổi mới. Chuyện về Khôi thì nhiều vô kể nên mẹ phải ‘khen’ và ‘chê’ dần:) vì mẹ e rằng nếu để dành đến bài ‘nhật ký 4 tuổi’ thì mẹ sẽ không thể nào chuyển tải hết.

Chuyện này là về một sở thích mới của Khôi: chơi xếp hình. Bố mẹ cũng không biết là Khôi thích chơi, cho đến khi Khôi ‘tranh phần’ chơi trò xếp hình mà chú Đông và cô Mai tặng em Lam:). Cô chú tặng Lam, để Lam lớn Lam chơi nhưng bị anh Khôi ‘chiếm đoạt’. Từ đấy mà bố mẹ mới biết là Khôi thích chơi trò chơi này. Hứa với Khôi sẽ mua cho Khôi trò đúng lứa tuổi chứ không phải trò ‘dành cho em Lam’:) nhưng loanh quanh nhiều việc nên đến tận tuần trước bố mẹ mới thực hiện lời hứa này với Khôi.

Bố thấy Khôi đang thích tìm hiểu về loài Khủng Long và các hành tinh nên bố chọn cho Khôi hai bộ xếp hình về 2 chủ đề này. Bộ xếp hình Khủng Long dành cho lứa tuổi 4 tuổi trở lên và gồm 60 mảnh nhưng bộ xếp các hành tinh thì là  200 mảnh và dành cho lứa tuổi từ 8 trở lên. Bố mẹ có ý định tìm mua cho Khôi bộ xếp các hành tinh đúng lứa tuổi Khôi nhưng hiệu sách không còn bộ nào mà chỉ còn bộ dành cho 8 tuổi trở lên.

Về đến nhà, Khôi lấy ngay bộ Khủng Long ra chơi. Lúc đầu, bố ngồi với Khôi nhưng bố thấy chán quá (mở ngoặc là bố chán vì nản, không đủ kiên nhẫn:) ) nên bỏ đi xem bóng đá và còn lại mình Khôi ngồi xếp. Thế mà sau 1 hay 2 tiếng gì mò mẫm, Khôi hoàn thành bức tranh. Đến sáng hôm sau, Khôi tháo tung bức tranh và ngồi xếp lại. Mẹ thấy lần này Khôi hình như chỉ mất 15 phút là cùng. Mẹ ngạc nhiên và gọi điện ngay cho bố ở văn phòng để khoe. Sau đấy, Khôi lại cứ tháo ra xếp lại và đến lần thứ 4  thì Khôi nói với mẹ: Mẹ ơi, trò này dễ quá. Khôi chán rồi mẹ ạ. Khôi xếp trò các hành tinh đây mẹ ạ.

Hào hứng là thế nhưng vừa đổ hết 200 mảnh của trò xếp hành tinh ra, Khôi có vẻ nhụt chí :) và rủ mẹ ra chơi cùng:). Mẹ nhìn cả đống mảnh đấy với hình xếp phức tạp mẹ cũng lóa cả mắt chư đừng nói Khôi:). Thế là cả buổi trưa 2 mẹ con hì hụi ngồi xếp. Nói là có công mẹ cho nó oai con cóc chứ thực sự người thực hiện lắp ráp chính vẫn là Khôi. Vai trò của mẹ là ngồi khuyến khích động viên để Khôi đỡ nản, cùng bàn luận với Khôi về các nhóm màu, cùng Khôi lựa ra các nhóm màu để dễ xếp hơn. 2 mẹ con phải mất 2 buổi trưa thì xếp được các hành tinh. Phần còn lại là nối ghép các hành tinh và xếp tàu vũ trụ là công lớn của Khôi.

Nhìn 2 bức tranh Khôi hoàn thành mà bố mẹ tự hào về con trai lắm. Bố mẹ nhận ra rằng: hình như cái gì Khôi đã thích làm là Khôi quyết tâm làm cho bằng được và chỉ hơn 3 tuổi nhưng suy nghĩ để giải quyết một vấn đề của con khá logic. Bố mẹ mong con trai của bố mẹ khỏe mạnh và cố gắng ngày càng giữ và phát huy được những điểm mạnh mà con đang có nhé.

Một cuối tuần vui vẻ…

của Khôi và Lam. Lam thì chỉ được ra ngoài hít khí trời:), chứ còn ‘thu hoạch’ nhiều nhất vẫn là anh Khôi.

 Sáng thứ 7 Khôi có buổi học bơi đầu tiên. Khóa học dài 3 tháng và  lớp chỉ một cô giáo và 2 học sinh. Nghe nói được đi bơi thì Khôi hăng hái nhưng lúc đến bể bơi,  cô giáo và bố Việt phải thuyết phục mãi Khôi mới chịu xuống nước cùng với cô và bạn. Bạn học bơi của Khôi là một cô bé tóc vàng rất xinh:) và mạnh dạn hơn Khôi gấp mấy lần:). Bố mẹ ngồi ở bể bơi và nhìn cô giáo dạy Khôi và bạn. Bố mẹ rất vừa ý với cách dạy của cô: trước tiên cô chơi với Khôi dưới nước để Khôi thích và sau đấy là các bài tập cơ bản.  Bố mẹ cứ nghĩ là học bơi với Khôi bây giờ cũng chỉ là chơi dưới nước nhưng không ngờ ngay buổi đầu tiên cô giáo đã cho Khôi tiếp cận những động tác cơ bản như: nằm duỗi chân ra, ngụp mặt xuống nước để thổi và cả động tác đứng trên bờ và nhảy xuống nước (có cô ở dưới đỡ). Sau đấy, cô dẫn 2 bạn sang chơi trượt cầu trượt xuống nước. Khôi ham vui đến nỗi chằng thèm ngó đến bố mẹ một giây. Hết giờ cô cho lên, cu cậu còn ra chiều luyến tiếc. Bể bơi trong nhà và không những bể nước nóng mà cả phòng bơi to đùng được để chế độ ấm. Ấy thế mà lên khỏi bể,  thấy cô cậu nào cũng run cầm cập:). Học xong, cô giáo khen Khôi là: hiểu vấn đề và có tinh thần hợp tác trong các động tác chứ không tỏ ra ‘bẽn lẽn’ như lúc đầu;).

Buổi chiều về, Khôi lại được bố mẹ cho đi ra sân chơi để chơi các trò chơi như leo núi, trượt vv. Khôi hay được mẹ cho ra đấy chơi nên Khôi tỏ ra phấn khích khi chơi vì được khoe với bố mình chơi giỏi như thế nào:).

Ngày chủ nhật Khôi được ngụp lặn suốt buổi sáng với bố Việt ở bể bơi nước nóng ở ngay trong tòa nhà đang ở. Khôi thích đến nỗi, bố bảo về nhất định không chịu về. Bố Việt đang như mở cờ trong bụng vì ‘đường lối chính sách’ của mẹ đối với Khôi dạo này được nới lỏng. Bằng chứng là mẹ cho Khôi đi ra ngoài trời lạnh nhiều hơn, cho Khôi dầm nước nhiều hơn. Cũng không phải là mẹ giữ gìn ’kho báu’ quá nhưng do nỗi lo sợ Khôi sẽ bị ốm trở lại như những trận ốm suốt mấy tháng khi còn ở DC nên mẹ luôn trong tư thế ‘rất đề cao cảnh giác’ :)  mỗi khi cho Khôi đi ra ngoài trời quá lạnh. Tuy nhiên, mẹ nhận ra rằng, mỗi lần Khôi đi bộ hay đi bơi về, Khôi ăn tốt hơn rất nhiều. 

Buổi chiều bố mẹ đưa Khôi và Lam đi thư viện mượn sách và đĩa. Thư viện đẹp, gọn gàng và nhiều sách, đĩa.  Bố mẹ ngạc nhiên khi  Khôi tuôn ra một câu tiếng Anh đại ý là: bố ơi, lên tầng 2, tầng 2 là sách cho trẻ con đấy. Bố mẹ còn lơ ngơ chưa biết khu sách cho trẻ em ở đâu thì được Khôi chỉ đường. Hóa ra Khôi đọc được cái bảng hướng dẫn các khu vực, trên đấy họ ghi là (Children’s library, level 2). Con trai của bố mẹ  đang dần dần cố gắng để không bị xếp vào ‘nhóm mù chữ’:). Chỉ thế thôi nhưng cũng đủ để cho bố và mẹ cảm thấy vui và tự hào về con trai lắm vì cảm nhận được rằng con trai của bố mẹ đang ngày một lớn khôn hơn.

Nhiều sách và đĩa quá nên Khôi không biết chọn quyển nào. Cuối cùng mấy bố con mẹ con cũng khệ nệ vác ra được cả đống sách và đĩa. Mẹ thì chẳng biết là Khôi có đủ thời gian để ‘tiêu thụ’ từng ấy sách và đĩa không vì thời gian mượn có hạn nhưng Khôi đã thích thì khó thuyết phục Khôi bỏ lại nên đành phải lấy hết. Loanh quanh trong thư viện cả hơn tiếng đồng hồ, cả nhà cao hứng quyết định cuốc bộ làm một chuyến ‘dạo quanh phố phường, dạo qua thị trường’:). 

Trong phần này thì Khôi  ‘đại thu hoạch’ với khoảng  6 cái đĩa DVD  và 4 quyển sách cùng với cái áo bơi mới. Bố mẹ nói với Khôi số sách và đĩa đấy là quà sinh nhật sớm của bố mẹ và em Lam cho Khôi. Tuy nhiên, bố mẹ cũng không quên:)  đính kèm theo một điều kiện : nếu Khôi không ngoan (ví dụ như bắt nạt em Lam:), đêm dậy khóc đòi bố mẹ) là tất cả số sách và đĩa này sẽ được bố mẹ mang trả lại cửa hàng.

Chuyện hàng ngày của 2 anh em.

1) Ông anh:):  Khôi thích nhất là lúc em Lam ngủ.

(lý do: em ngủ thì Khôi được xem hoạt hình thoải mái. Em ngủ thì không ai tranh đồ chơi của Khôi và vô số tự do để làm  những gì muốn làm mà không bị ‘chèn ép’:) )

2) Khôi : mẹ ơi, em dậy rồi đấy. Khôi vào với em nhé.

Mẹ ngoài phòng khách  yên tâm khi nghe thấy tiếng 2 anh em cười khúc khích trong phòng ngủ. Đấy là lúc hòa bình nhất trong ngày.:).

Một lúc sau anh hớn hở chạy ra  khoe mẹ:  Mẹ ơi, em Lam thấy Khôi, em Lam cười đấy mẹ a.. Khôi trêu em cười. Em yêu Khôi nên em mới cười với Khôi đấy :) .

3) Em và anh cùng nằm chơi trên sàn nhà. Mẹ đang tự hỏi ‘hôm nay chắc trời sẽ có dông lớn hay sao mà ‘không khí lại hòa bình’ thế:)’, thì nghe tiếng cô em khóc ré lên. Mẹ chạy ra…cô em mặt mếu máo, bò về phía mẹ và nhìn anh Khôi như là muốn mách mẹ.

Mẹ:  Khôi làm gì em mà em khóc thế?

Khôi: im lặng không trả lời….

Mẹ:  Mẹ có thể đoán con làm gì em. Nếu con nói thật là con làm gì em, mẹ sẽ không phạt con. Còn nếu con nói dối là cái mũi của con nó sẽ bị dài ra đấy (trích theo chuyện cậu bé Pinochio: cậu bé ấy nói dối nên mũi bị dài ra–)).

(Nghe mẹ hứa:  nói thật thì không bị phạt và nói dối thì mũi dài ra…cân nhắc một tích tắc thì anh chàng khai báo với mẹ thế này:)

Khôi: Con vỗ vào mông em Lam mẹ ạ.

Mẹ: (thở phào) vì mông thì có đệm một lớp bỉm…không sao:).

Khôi: à mà mẹ ơi…con còn dùng cái điều khiển ti-vi gõ vào đầu em nữa.

Mẹ: (suýt xỉu: D)..sờ sờ nắn nắn đầu Lam xem có bị sao không?:)

Mẹ: thế con gõ mạnh không?

Khôi: Không mạnh lắm đâu mẹ ạ…

Mẹ: ui giời ơi..chỉ muốn phạt…cho đứng góc ….để chừa cái thói ‘bắt nạt đồ đệ’:) nhưng mẹ lỡ hứa nói thật thì không phạt rồi nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt.:)

Hình ảnh

Random Image

DSC_0028.jpg

DSC_0028.jpg

Newest Image

DSC_0740.JPG

DSC_0740.JPG

Random Album

Gallery

Gallery