Monthly Archive for April, 2010

Page 2 of 2

Ngày nghỉ Lễ phục sinh.

DSC_1036.JPG
DSC_1044.JPG
DSC_1011.JPG

Ngày nghỉ Easter của bố được mẹ con ‘khai thác’ triệt để:): ụp lặn ở bể bơi chán thì rủ nhau đi bảo tàng và thâm nhập kiểu ăn ‘quán bụi’ :) ở Ottawa.

Lần này thì bố mẹ cho Lam, Khôi đi Bảo tàng văn minh thế giới . Đúng là ở nước Canada này, bố mẹ đi làm ’còng lưng trả thuế’ thì bù lại con cái lại sung sướng hưởng lợi rất nhiều từ hệ thống công cộng gần như hoàn hảo là thư viện, trường học hay Bảo tàng.  Bảo tàng ở DC cũng tốt, cũng đẹp, cũng hoành tráng nhưng không hiểu sao mỗi lần đặt chân đến một cái bảo tàng nào ở Ottawa  luôn đem một cảm giác rất mới mẻ. 

Bảo tàng văn minh thế giới là cả một tòa nhà 4 tầng đồ sộ và nằm ngay cạnh một dòng sông. Chưa cần vào trong Bảo tàng, người đến xem đã bị quyến rũ bởi cảnh sông nước trữ tình ở đây, nhất lại là trong buổi sáng đầy ánh nắng mặt trời như  chủ nhật vừa rồi. Bố mẹ cho Khôi và Lam vào bảo tàng văn minh dành cho trẻ con. Bảo tàng là sự thu nhỏ của các nền văn minh 5 châu lục và được bố trí dưới hình thức là các trò chơi để cho trẻ con chơi. Vậy nên rất thú vị và độc đáo. Khôi hết được nhảy lên lái xe buýt kiểu trang trí lòe loẹt như là của Ấn Độ lại được lên lái xe túc túc của Thái Lan. Sau đấy thì làm ông bán cá hay thầy Lang Trung Quốc bán thuốc bắc. Khôi cũng cân đo thuốc bắc  như thật và bán cho bố mẹ.:). Sau đấy thì cả nhà lại lưu lạc vào đền kim tự Tháp Ai Cập hay ngồi ‘đàm đạo’ ở bàn trà  của Nhật. Khôi còn được như là trở về với Hà Nội:), khi ngồi chễm chệ trên cái xe xích lô.  Điểm dừng lâu nhất của Khôi vẫn là làm anh cẩu hàng từ bến tàu lên tàu.:). Trò này cũng không phải dễ vì đòi hỏi phải có sự chính xác. Lúc đầu Khôi chưa làm được nhưng sau khi được bố Việt hướng dẫn cách chơi, Khôi chơi được thì thành nghiện.:). Trong lúc bố và anh Khôi mải mê cẩu hàng thì mẹ, Lam ngắm nghía chung quanh. Chẳng biết có phải xung quanh cái gì cũng màu sắc rực rỡ không mà Lam tỏ ra ‘quá phấn khích’ đến độ đến giờ ngủ nhưng không chịu ngủ, đòi mẹ bế lên và  chị nàng cứ thế nhảy tâng tâng trong lòng mẹ và cười khoái chí. Lam mà lớn chút nữa chắc cũng sẽ rất thích khu lâu đài lung linh màu sắc như trong truyện cổ tích cô bé lọ lem. Mẹ thường bị xếp vào loại ‘lười vận động’ thế mà khí thế hôm đấy cũng ‘hừng hực’, chẳng thua bố với anh Khôi là mấy:).

Khu dành cho trẻ con chỉ là một góc nhỏ của Bảo tàng thế mà đã ngốn hơn nửa ngày. Bố con định ra ăn tạm cái gì ở căng tin và vào xem tiếp nhưng bị mẹ bàn lùi:). Hẹn Khôi hôm khác lại đến…. Mà may có mẹ bàn lùi nên chiều hôm đấy bố con mới có một buổi chiều ăn uống kiểu ‘quán vỉa hè’ và đi chợ kiểu chợ trời dân dã.  Khu chợ đấy nằm ngay trong lòng thành phố và người đi lại như đi trẩy hội. Đồ ăn thức uống tươi  ngon và hấp dẫn. Nhìn ai cũng phơi  phới khí xuân.  Làm sao không thể phơi phới  cho được cơ chứ, khi được ăn một bữa trưa vừa ngon, vừa tươi, vừa rẻ và lại được dạo phố trong cái nắng tuy vẫn hơi se lạnh nhưng hiếm hoi của những ngày đầu xuân ở một một chốn lạnh như Bắc cực này.

Phê bình:)

Ở đây đang ngày nghỉ Easter nên bố Việt hôm nay không đi làm. Những tưởng được buổi sáng thoải mái thư giãn sợp internet thì phải ngồi ‘phân thua thắng bại’ với thằng con. Sáng rõ là sớm, thằng con không những lôi cả bố, mẹ dậy mà còn bắt bố ngồi làm bài đọc với. Chẳng là, cũng trên cơ sở nhu cầu nhu sách của Khôi:) mà hôm trước đi hiệu sách bố mẹ ‘phải’ mua cả đống sách đọc, toán của mẫu giáo lớn (từ 5 đến 6 tuổi). Vậy nên, bây giờ cứ thấy bố mẹ có thời gian rỗi một tí là Khôi bắt bố hoặc mẹ ngồi cùng làm, cái chính Khôi muốn có người để cho Khôi ‘khoe’ ‘ kỹ năng kỹ xảo.:).

Sáng nay bố bị Khôi ‘nhừ’ cho suốt buổi sáng và kết thúc bằng một trận cãi nhau xì xồ tiếng Tây như thế này:

Bố:  Khôi làm hình như chưa đúng.

Khôi: Đúng mà. Khôi chọn cái đấy đúng.

Bố: Bố nghĩ là Khôi phải suy nghĩ lại. Khôi sai rồi.

Khôi: (Vừa nghe bố nhắc đến ‘sai rồi’) Khôi đã nhảy dựng ngược lên:  Không, Khôi không sai được. Khôi chẳng bao giờ sai cả. Khôi là người biết hết mọi thứ. Cái gì Khôi cũng biết và làm đúng.

(Vấn đề nảy ra mâu thuẫn nằm ở chỗ này. Chít thật…thằng con không biết ai dạy cho mà tự xưng là ‘người hoàn hảo và biết mọi thứ’:). Quan trọng hơn là tính bảo thủ và hiếu thắng đến độ biết thừa là mình sai nhưng cố cãi để bố mẹ phải công nhận mình đúng. Cả bố mẹ nhìn nhau và cương quyết phải sửa cái quan điểm sai lệch  của anh chàng lắm lý này.:)

Bố: (có vẻ căng thẳng:) : (nghiêm giọng): Khôi, không ai là hoàn hảo cả. Ai cũng có thể sai. Bố nhiều khi sai, mẹ cũng thế. Không ai có thể biết hết mọi thứ cả.

Khôi: Nhưng Khôi biết làm toán, biết đọc và biết cả quét nhà nữa:).

Bố: Thế bố có biết làm toán và biết đọc không?

 Khôi: có ạ

Bố: Thế bố có biết quét nhà không?:).

Khôi: (ngập ngừng) (chắc ít khi thấy bố quét nhà:)) ..có ạ

Bố: Đấy, bố cũng biết giống Khôi nhưng bố có nói là bố biết hết mọi thứ đâu. Thế Khôi đã bao giờ lên mặt trăng chưa?

Khôi: Chưa ạ.

Bố: Thế các chú du hành vũ trụ lên mặt trăng rồi thì chú biết về mặt trăng nhiều hơn hay là Khôi?

Khôi: (tịt)..ậm ừ nhưng cũng phải công nhận: dạ các chú ạ.

Bố: đấy, con thấy chưa..bố công nhận là Khôi biết nhiều thứ nhưng không phải là biết hết tất cả. Khôi cần phải học để Khôi biết nhiều thứ hơn nữa. Khôi nhớ không, hôm qua  bố chọn hình sai đấy thôi. (bố bịa ra thế vì làm sao chã nhớ hết được:) ). Đáng lẽ bố phải chọn hình tam giác thì bố lại chọn hình vuông. Bố sai thì bố nói bố sai…sai thì mình làm lại cho đúng.

Khôi: ra vẻ gù gật…sai thì sửa, có gì đâu:) (lại cười hềnh hệch).

Buổi thảo luận tạm dừng ở đây nhưng mấy phần % sửa được cái  tính hiếu chiến hiếu thắng và bảo thủ của anh chàng này thì  bố mẹ không chắc:). Lênh ban hành: cần phải theo dõi và uốn nắn kịp thời.:)