Monthly Archive for May, 2010

Page 3 of 4

Con gái ốm.

Lại ốm rồi, con gái ạ.Lại lặp lại cái vòng luẩn quẩn: ho, sốt, nôn và biếng ăn. Lại lặp lại nỗi sợ  hãi 2 anh em ốm của mẹ như mấy tháng ở DC: tuần này em Lam thì chắc đến tuần sau lại Khôi.  Cả tối qua, mẹ hầu như không ngủ: con gái ngủ được mấy phút lại giật mình tỉnh giấc vì ho và lại khóc thét lên. Có khi buồn ngủ quá thì rên ư ử như con cún con bị ốm vậy. Mỗi lần tỉnh giấc thì con gái khóc và không thể giỗ được con gái ngủ lại trừ khi bế con gái lên và 2 mẹ con cứ thế như ‘lính đi tuần trong nhà’ vậy;). Nhìn em ốm, mặt mũi buồn thiu ma me thương em lắm; giá như mẹ được ốm thay em nhỉ?

Bố thì cả tuần này đi làm luôn trong tình trạng thiếu ngủ: tối mẹ bận Lam thì bố cũng không yên thân với anh Khôi. Khôi chẳng biết mơ mộng gì mà đêm nào cũng khóc thét lên và bố phải chạy qua phòng ôm ấp thì mới chịu ngủ lại.

Mà bây giờ tệ hại hơn là con sốt không biết cho uống thuốc gì để hạ sốt, khi mà đợt vừa rồi  một loạt thuốc giảm sốt trẻ bon đang bị thu hồi lại. Trước đây, nếu con ốm thế, bố mẹ còn tìm được ít phút ‘thư giãn’ bằng cách, khi nào con sốt và quấy quá thì tống cho một liều tylenol:). Bây giờ thì làm thế nào nhỉ?

Dẫu biết rằng, nuôi con nhỏ ai cũng vất vả, cũng mệt, cũng là những tháng ngày tưởng như vô tận của thiếu ngủ nhưng sao có lúc bố mẹ thấy quá mệt…mệt tưởng như không chịu đựng nổi…Sáng nay trước khi đi làm, hình như thương mẹ quá nên bố có đề xuất : nhờ Khôi trông em Lam để mẹ ngủ tí:).  Mà bố sắp ‘thí thân’ cho mấy con vi-rút cảm cúm quái dị thì phải vì bố bắt đầu viêm họng rồi. Nghĩ đến cảnh bố ốm, con ốm..mẹ lờ đờ mà ngán ngẩm quá!

Thương con gái bé bỏng.

DSC_0879.JPG
DSC_0907.JPG

Hôm qua chủ nhật là một ngày đen đủi: chẳng hiểu thế nào mà từ bố đến con chạm phải cái gì là bị đau cái đấy:  khi xách ghế ngồi của Lam bố mải nhìn cô nào: ) mà để cho kẹt tay đến nỗi thâm tím lại. Khôi thì chơi không cẩn thận nên bị bảng vẽ rơi xuống chân: đau và khóc ỉ ê mãi. Còn cô em út Lam thì lại mang họa vào thân do   tính thích thử vị của bất cứ cái gì mà chị nàng túm được từ bụi bẩn cho đến vật cưng cứng như một mảnh nhựa. Tồi tệ nhất trong ngày chủ nhật lên đỉnh điểm là ở cái mảnh nhựa cưng cứng đấy. Bố Việt thấy nhưng chưa kịp nhặt lên thì con gái đã cho gọn vào mồm và nuốt cái ực…ngon ơ như miếng pho mát vậy:). Thực ra bố mẹ không nhìn thấy Lam bỏ vào mồm nhưng bố nói là bố thấy cái mảnh đấy quanh Lam nhưng chưa kịp nhặt lên. Bố và anh Khôi bò lổm ngổm dưới sàn nhà cả tiếng đồng hồ với hy vọng nhìn thấy cái mảnh đây…nhưng không tìm thấy nên bố mẹ nghĩ đến là 99% la Lam đã ‘tiêu thụ’ nó rồi:).

Lam buổi tối và buổi chiều ăn lại bỏ bữa…bữa tối lại bị nôn và hơi ho khẹc khẹc. Vậy nên bố mẹ rất lo lắng: chỉ cần tưởng tượng cái mảnh đấy nó tắc ở đâu đấy và đang làm cho con gái khó chịu là bố mẹ không thể ngủ được. Bố Việt cứ đi ra đi vào tự trách bản thân mình sao lúc đấy không nhanh tay hơn để nhặt mảnh đấy đi. Sáng ra, việc đầu tiên bố làm là  bố gọi điện thoại đến văn phòng bác sĩ.

Gặp bác sĩ…bác sĩ viết cho một cái giấy triệu tập đến phòng cấp cứu:). Đến nơi làm xong thủ tục giấy tờ thì bố và Khôi tự chăm nhau, còn mẹ ở lại với Lam trong phòng chờ. Mang tiếng là ‘cấp cứu’ nhưng chắc là họ xếp vào loại ‘cấp cứu hạng thứ N nào đấy nên 2 mẹ con bồng bế nhau chờ đến gần 2 tiếng đồng hồ. Mẹ đứng ngồi không yên vì thương, vì lo con gái đói quá mà hết sức. Con gái lúc trưa ăn chẳng được mấy…và suốt cả buổi chiều khám, họ không cho ăn gì. Mẹ cứ bế con gái ngủ gà ngủ gật trên tay mà nhấp nhổm..hết nhìn đồng hồ lại nhìn ra cửa…với hy vọng rằng..bác sĩ họ sẽ đến và gọi tên con mình đi khám. 2 tiếng chờ…mẹ thấy thời gian sao trôi chậm thế và cứ càu nhàu một mình : đúng là dich vụ ‘bao cấp’ có khác:). (Ở nước Canada, y tế cào bằng: người thất nghiệp, vô gia cư cho đến người đi làm, triệu phú thì đều hưởng một chế độ y tế như nhau. Có lẽ thế mà dịch vụ y tế chậm chạp hơn ở Mỹ nhiều). Rồi thì chờ mãi, bác sĩ cũng gọi Lam khám.

Một mình mẹ trong phòng chụp X-Quang với Lam. Lúc làm giấy tờ Lam vui vẻ:  luôn rộng rãi tặng các cô y tá nụ cười ngọt ngào của mình  để thu về những lời khen như : cô bé này xinh quá, dễ thương quá, ngoan quá.:). Thế mà khi ở phòng chụp X-Quang, Em không cười tí cho mẹ nhờ:);  Em gào thét lên như là bị ai đánh đòn ấy. Bác sĩ bảo mẹ giữ đầu và tay em lại để em đừng giãy thế mà mãi mẹ mới làm được vì Em cứ cố gắng quay cái đầu bé nhỏ lại phía mẹ và nhìn mẹ với ánh mắt cầu cứu. Lần thứ nhất, họ không nhìn thấy rõ nên họ quyết định Lam phải làm thêm 2 lần chụp nữa. Lần này họ yêu cầu mẹ đứng ra xa và họ bó Em vào một cái khung kính, tay giơ lên qua đầu. Lần này, Em gào to lên đến nỗi như lả đi…Mẹ đứng ở góc này mà cũng khóc theo Em: vì thương Em quá; nhìn Em bé tí xíu , cố giãy ra trong cái khung bị đóng chặt quanh người và một mình ở giữa phòng với máy móc. Lúc đấy, thực lòng mẹ chỉ muốn chạy lại và bế Em ra khỏi chỗ đấy, thôi không chụp nữa.

Làm tình làm tội con gái bé bỏng như vậy nhưng cuối cùng bác sĩ buông câu: chẳng nhìn thấy cái gì hết; có thể do vật Lam nuốt bé quá nên không thấy được bằng X-Quang. Bây giờ phải đi gặp bác sĩ nội soi. Thà họ nói  mà bớt đi câu sau có phải hơn không:). Mẹ con lại bồng bế nhau đi gặp bác sĩ nội soi. Ông bác sĩ nội soi xem lại hình ảnh chụp X-Quang của Lam và nói với mẹ: không nhìn thấy vật gì cả nhưng ít nhất là họ khẳng đinh được  vật lạ nếu có không ảnh hưởng đến phổi của Lam. Sau đấy, ông ấy cũng giải thích bước tiếp theo làm sẽ là gì, hậu quả ra sao nếu làm. Mẹ nghe ông ấy nói mẹ cũng khiếp. Tuy nhiên ông ấy làm mẹ an lòng khi nói rằng: ông nghĩ không nhất thiết phải nội soi cho Lam vì theo ông ấy nếu lần cho ăn tiếp theo mà Lam không nôn thì không nên làm nội soi. Mẹ nghe ông nói thế như mở cờ trong bụng: thứ nhất là con gái đã được ăn sau cả nửa ngày không chút gì vào bụng, kể cả nước; thứ hai là con gái có thể không bị nội soi.

Mẹ đang cho Lam uống sữa trong phòng chờ thì bố và Khôi lò dò vào. Lam vừa nhìn thấy bố và anh đã cười tít mắt lại.  Bố khoe là bố đã cho Khôi ăn tối: nào sữa chua, nào bánh pi-za, nào nước hoa quả. Bố, mẹ và anh Khôi hồi hộp theo dõi Lam uống sữa. Bố mẹ thở phào nhẹ nhõm khi thấy Lam uống hết 150ml sữa mà không bị nôn. Điều đấy có nghĩa là cả nhà được giải thoát khỏi cảnh nằm chực ngồi chờ trong bệnh viện. Lam mà làm nội soi thì chắc ngủ đêm ở bệnh viện mất:).

Thương con gái quá là thương. Mới 10 tháng tuổi đã phải lăn lê bò toài ở bệnh viện, đã phải nếm mùi chụp X-Quang. Về đến nhà, con gái mặt mày lại hớn hở, bò khắp nhà…miệng cười chúm chím, mắt lúng liếng đung đưa….yêu ơi là yêu. Mẹ dọa: đừng ngậm mút linh tinh nữa nhé…không là chụp X-Quang nữa đấy. Con gái chả hiểu gì cả…đáp trả mẹ bằng nụ cười tủm tỉm …đáng yêu nhất trần đời!

Một ngày thứ 7 ….

DSC_0017.JPG
(nhóm bơi ba chị em: ) )
DSC_0294.JPG
(Khôi vừa chui ra khỏi đường hầm trượt–) trò chơi Khôi mê mẩn ở Bảo Tàng Công Nghệ)

vẫn như mọi thứ 7 khác về ‘bố cục chương trình’ ăn chơi nhảy múa của nhà Lam Khôi nhưng về nội dung thì có vẻ khác: đầy đủ cung bậc từ quá chán đến quá  thích:). Vì không muốn mất đi tính  nóng hổi của các sự kiện trong ngày này nên dù mẹ Châu mắt đang cánh cụp cánh xòe do tối qua không được ngủ, sáng phải thức dậy sớm nhưng bây giờ vẫn ngồi cần mẫn để cập nhật blog.

Chuyện là: như thường lệ, dù thời tiết nắng nóng hay mưa lạnh thì nhà Lam Khôi sáng thứ 7 nào cũng phải cưỡi xe ra đường. Phần 1 bao giờ cũng là phần đưa cậu cả đi học bơi. Mà 2 tuần gần đây, mấy con rùa nhà này đã rùa lại còn rùa hơn; cứ sát đến giờ Khôi học thì cả nhà mới leo lên được xe.  Sáng này còn tệ hơn nữa:  sáng ra,  lo được cho anh rồi đến cho chị đã mất nhiều thời gian lắm rồi. Đã thế , cái anh Khôi gật gừ uống được cốc sữa, mẹ nỉ non mãi ăn được 5 viên cereal (mỗi viên nhỏ bằng cái móng tay)..thế mà mẹ quay đi quay lại…thấy anh ấy hét ầm lên : mẹ ơi, Khôi muốn nôn. Chán chưa…thế lại bắt đầu từ đầu: hành trình cốc sữa và  mấy hạt cereal.  Đã vậy, anh chàng  vừa thấy cái mặt méo xệch của cô em vì bị thức dậy để đi thì trêu em, làm cho cô em được thể khóc tru tréo lên. Lúc đấy mà còn thời gian thì chắc chắn Khôi sẽ được thuyết một bài trong tuyển tập nhiều chương   ’giáo dục đạo đức’  của mẹ Châu:).

Ì ạch lội mưa đến được lớp học thì muộn giờ. Khôi mấy tuần nay đi học theo phương châm: ’em bé nhất nên em được đi học muộn nhất’:).  Mới bắt đầu một ngày mà đã có mấy cái tội liền nhưng công bằng thì cũng phải khen anh này cái: ăn thì lười nhưng thuộc thể loại ham vui: đến lớp bơi nhiệt tình..có khi lại nhiệt tình quá:). Khi ra hết giờ bơi: cô giáo còn hỏi bố mẹ ’thế Khôi nói tiếng nào là chính: tiếng Pháp hay tiếng Anh?. Bố mẹ ngạc nhiên và trả lời cô giáo: ‘Tiếng Anh’.  Cô bảo ‘không’ vì  khi cô nói với một cô bé trong lớp bằng tiếng Pháp thì Khôi quay ra và có vẻ hiểu, nên nói với cô’ ‘Khôi nói tiếng Pháp nữa đấy’:). Con trai thế mới gọi là ‘tự tin đầy mình’ chứ:). Bố mẹ hỏi Khôi là cô nói gì với bạn ấy bằng tiếng Pháp. Khôi trả lời: ‘Cô bảo là bạn ấy bơi ra đến phao ngăn làn bơi’. Thế là bố mẹ đoán là: Khôi hiểu tiếng Anh và Khôi đoán ra nghĩa câu tiếng Pháp khi cô quay sang nói với bạn trong nhóm.:). Phải công nhận, Khôi khá nhanh trí trong việc đoán bắt ý khi bắt buộc phải chuyển ngữ. (điều này bố mẹ cũng nhận thấy khi Khôi phải chuyển từ tiếng Anh sang tiếng Việt hoặc ngược lại). Trong cái câu tiếng  Pháp đấy may ra thì Khôi biết từ ‘bơi’:)…thế mà dám xưng là ‘nói cả tiếng Pháp’:). Nhưng mà thế là khen con trai, ít nhất biết phân biệt đấy là tiếng Pháp chứ không phải thứ tiếng nào đấy khác:). Cũng trong câu chuyện này của Khôi mà bố mẹ mới biết từ ‘phao ngăn làn bơi’ tiếng Anh là gì. Con trai cung cấp thêm từ vựng cho bố mẹ:).

Phần 2 của chương trình là đi tìm cái gì bỏ bụng. Sự lựa chọn của trưởng đoàn bố Việt là một nhà hàng Thái. Sáng nay đã vội, mẹ lại thấy bố cứ dán mắt vào máy tính…suýt nữa xếp bố là phần tử ‘gây loạn’ cùng với Khôi thì bố chìa ra cái tờ giấy ghi địa chỉ mấy cái nhà hàng Thái:). Hình như nhà Lam Khôi cũng khổ về đường ăn uống. Đến cái nhà hàng mà thiên hạ họ ca ngợi thì đóng cửa…mà cái Ottawa này kì quặc lắm: trưa thứ 7 và chủ nhật mà muốn đi ăn ngoài ở một nhà hàng tử tế một chút rất khó tìm, vì thi nhau đóng cửa hết. Lúc đấy mấy con rùa đã ‘gầm’ lên vì đói; chẳng còn sức đâu mà tìm hiểu hết danh sách của bố nên quyết định vào một nhà hàng Thái nào đấy gần nhất. Làn này, không may mắn như những lần  kiểu đi ăn ‘vào đại’ như những lần trước. Vừa vào đến nhà hàng, mẹ Châu đã lẩm bẩm ‘nhà hàng gì mà vắng như Chùa Bà Đanh’:). Bố bảo ‘chắc trưa thứ 7 người ta ít ăn buổi trưa ngoài nên nhà hàng vắng khách, đấy có thể là lý do mà các cửa hàng ăn họ không mở cửa buổi trưa’. Nghe bố giải thích thế cũng có cái lý của nó. Tuy nhiên, khi các món ăn đưa ra…một thìa rồi 2 thìa  thì cái lý để giải thích tại sao nhà hàng vắng vẻ lù lù ra đấy:). Không cần phải phỏng đoán nữa:).  Mang mác đồ Thái nhưng lại là như những món hổ lốn không mùi không vị…không gì cả: không Thái, không Tàu, không Tây cũng chẳng Ta. Bố mẹ vừa đói bụng vừa tiếc tiền;) nên cũng cố mà ăn nhưng Khôi thì nhất định không:). Cuối cùng mang tiếng đi ăn nhà hàng Thái nhưng bố mẹ thì ăn cơm  hơi sống sống, mì xào dai ngoằng, còn Khôi  chén hết một hộp baby food của em Lam:).

Phần 3 cũng là phần gần kết của chương trình nhưng chắc là phần thích nhất của Khôi. Thực hiện lời hứa với Khôi, nên bố mẹ cho Khôi đi lại Bảo Tàng Công Nghệ. Vừa đến nơi, Khôi đã nhảy tót lên cầu trượt để trượt. Lần này tiến bộ: Khôi không cần bố tháp tùng nữa mà trượt một mình. Chơi chán..hoặc gần chán:) thì 2 bố con rủ nhau đi mua vé vào đi mô hình mô phỏng tàu vũ trụ lên sao hỏa. Vụ này mẹ Châu khong tham gia vì phải trông em Lam nhưng được bố kể lại như thế này: Khôi bé quá nên người soát vé cứ hỏi đi hỏi lại là mấy tuổi rồi vì ít nhất 4 tuổi mới được vào. Khôi còn 2 tuần nữa mới được 4 tuổi nhưng bố vẫn bảo là 4 tuổi:). Vào đến nơi thì Khôi lúc đầu cũng hơi sợ vì ngồi trên ghế lắc lư mạnh để có cảm giác  như đang bay lên Sao Hỏa. Thế nhưng được bố cầm tay và thì thầm giải thích nên Khôi chuyển sợ thành thích:). Không những thế, Khôi lại được một ông bố lấy ra làm gương về lòng dũng cảm cho con trai của mình khoảng 7 tuổi:) vì cậu bé đấy cứ khóc rúc rích  khi họ bắt đầu tắt điện  để thực hiện chuyến bay vào vũ trụ.:). Bố Việt bảo đấy là trò thử cảm giác mạnh và Khôi  ‘chíp hôi’ nhất thế mà mặt cứ tỉnh bơ cứ như không, lại còn bắt bố hứa ‘mai bố lại cho con đến đây để lên Dải Ngân Hà nhé’:).

Phần kết thúc lại là phần ngụp lặn ở bể bơi trong tòa nhà mà cả nhà đang ở. Mở đầu một ngày là bơi và kết thúc một ngày cũng là bơi. Khôi bây giờ cố ăn ngoan ngủ ngoan để được đi bơi vì bố mẹ dọa: nếu không ngoan là sẽ bị cắt phần đi bơi. Chiêu này có vẻ hiệu quả:).