Monthly Archive for July, 2010

Tinh thần thể thao.

IMG_1206.JPG
Cái mặt phởn chí khi bò lên cầu trượt và được anh Khôi dơ tay ra đón.
IMG_1194.JPG
IMG_1197.JPG
Hay nghe mẹ Châu  ba hoa chích chòe về ”tinh thần thể dục’ ’ của cả nhà nên cô Giang đề nghị mẹ Châu viết tóm tắt cụ thể lên blog. Thì đây nhé, đây là  thể theo nguyện vọng của cô Giang yêu quí nhé, chứ không phải khoe khoang gì đâu nhá’ : D.

Mùa hè ở Ottawa ngắn lắm, thậm chí bây giờ giữa hè mà những hôm ra sân chơi Lam Khôi cũng phải khoác một cái áo mỏng  còn bố mẹ thì cũng tỏ vẻ ta đây ‘cường tráng’ không cần mặc thêm áo khoác nhưng đôi lúc cũng phải ra sức kéo cái cổ áo lên một tí để trốn những đợt gió lạnh như là đang ở mùa đông ấy. Thế nhưng thời tiết có nắng như vậy đã là vàng là bạc rồi:D. Vậy nên cả nhà tranh thủ tận dụng thời gian mùa hè để  thể dục thể thao. Mục đích cao cả nhất vẫn là nâng cấp sức khỏe lèo khèo của cậu ấm, cô chiên trong nhà:).

Bây giờ cứ mặc địch là bố phải dậy sớm đi làm và  trước khi mặt trời tắt nắng bố lại ‘co giò’ chạy ma-ra-tông về để cùng mẹ đưa 2 anh em ra sân chơi: Khôi thì đủ các trò ;nào là đá bóng nào là chạy bộ và chơi các trò chơi khác. Trong lúc bố đá bóng với Khôi thì mẹ cho Lam ‘luyện công’ ở cầu trượt.  Anh Khôi thì chẳng cần phải bàn; bây giờ cái gì anh í cũng hăng hái tham gia: đá bóng cũng thích, chạy thi với bố cũng thích và trượt hay chơi đu mình cũng thấy anh í chơi nhiệt tình.  Đá bóng thì Khôi nói Khôi thích làm thủ môn nhưng toàn bị bố ‘uy hiếp’ dành chỗ và bị ‘giáng chức’ xuống làm  ‘tiền đạo’ :) . Lý do đơn giản: tiền đạo thì phải di chuyển nhiều : đá bóng và chạy đi lấy bóng:).  Tuy thế cũng chẳng thấy anh Khôi phản đối gì mà còn cười như ‘chí phèo được mùa’ khi sút vào gôn được một quả.:). Còn Lam,  tuy bé như hạt tiêu nhưng lần đầu tiên cho lên cầu trượt cô nàng  khẳng định luôn bản chất ‘chẳng sợ cái gì cả’:), bằng một cú trượt thẳng băng. Trượt xong thì lại lò dò bám thành bò lên để trượt tiếp. Về khoản này, cả bố và mẹ đều phục tính can đảm của Lam: nhớ hồi Khôi phải gần 2 tuổi, bố mẹ phải thuyết phục Khôi mãi, Khôi mới lấy được đủ dũng khí để trượt xuống. Mà những lần đầu tiên là bố toàn phải ôm Khôi và trượt xuống để cho Khôi quen. Mẹ thì nhát gan như thỏ đế  mà con gái gan dạ thế; e rằng con gái của bố mẹ là có gen chìm của con cháu bà Trưng Trắc:).

Sau 1 tiếng hết đá bóng, chạy và trượt ở sân chơi thì cả nhà lại lên nhà thay quần áo bơi và tiếp gần 2 tiếng nữa quần ở bể bơi. Trừ những lúc anh Khôi ốm và bố có việc gì quá bận không thể về kịp chứ thường ngày nào chương trình thể dục đối với anh Khôi cũng như vậy. Còn em Lam  ốm suốt cả mấy tuần qua nên mới bắt đầu cho xuống bể bơi 2 hôm nay. Anh Khôi   bơi gần 2 tiếng nhưng em Lam thì chỉ khoảng 30 đến 45 phút là phải cho lên bờ vì mẹ sợ em dầm nước nhiều quá lại ốm.

Kể về chuyện bơi , dạo này anh Khôi ‘rất nổi tiếng’ ở bể bơi vì thuộc dạng bé nhất bể mà bơi gần giống ‘con rái cá’:). Có thể mẹ hơi phóng đại lên tí nhưng thật lòng, khi chứng kiến Khôi bơi mẹ cảm thấy vui và tự hào về con trai lắm. Khôi vẫn chưa thể ngoi lên thở đều nhưng các động tác của bơi sải rất tự tin và nhẹ nhàng. Chiều hôm qua, bố Việt làm trọng tài cho một cuộc đua mang tính ‘lịch sử’:) giữa Khôi và một anh. (anh ấy phải to và dài chiều nào cũng gấp 3 Khôi):). Cả bể bơi  ngừng bơi để vỗ tay cổ vũ cho 2 bạn thi đấu. Dĩ nhiên là Khôi không thể thắng được anh đấy nhưng Khôi đã thể hiện một tinh thần thi đấu quyết tâm đến ’kính nể’: lao xuống nước Khôi bơi sải nhanh một cách tự tin. Dẫu con trai chưa thắng được anh bạn đấy nhưng bố mẹ khoái nhất là ở tính dũng cảm dám thi thố với anh lớn hơn rất nhiều lần với một phong thái tự tin như vậy. 

 Ngoài những giờ tập với bố hàng ngày như vậy, Khôi đang theo học một lớp bơi trình độ C vào cuối tuần. Bố mẹ dự định, nếu Khôi đủ sức khỏe thì bố mẹ sẽ cho Khôi đi học bơi tiếp cho hết các trình độ trong năm học tới. Bố mẹ chỉ hy vọng rằng, những cố gắng để biến cái ‘tinh thần thể thao’ thành ’hành động thể thao’ :)  như vậy của bố mẹ, nhất là bố Việt, sẽ gặt hái được kết quả cuối cùng là nhìn thấy con trai và con gái của bố mẹ luôn khỏe mạnh, vui vẻ và hạnh phúc.

Kết quả xét nghiệm của bé Lam.

Đến tận hôm nay mới có kết quả xét nghiệm của Lam và mẹ Châu gửi lên đây để cả nhà biết tin. Đến gặp bác sĩ thì bác sĩ rất phấn khởi vì bác sĩ nói rằng kết quả xét nghiệm rất tuyệt vời, hơn những gì ông ấy mong đợi. Cụ thể là, Lam thấp bé nhẹ cân nhưng xét nghiệm cho thấy không bị thiếu chất gì, nồng độ ô-xy trong máu tốt, chỉ số dinh dưỡng trong máu tốt và đặc biệt là hệ miễn dịch của Lam tốt hơn bình thường. Về điểm hệ miễn dịch, chắc do con gái khinh qua các loại vi-rút nên thành thử miễn dịch tốt là vậy. Bác sĩ vừa giảng dải và vừa chỉ các c hỉ số xét nghiệm cho mẹ nhìn thấy tận mắt không mẹ lại than ông ấy nói vu vơ vút vít: D.  Nói vậy thôi, chứ bố mẹ thấy rất may mắn đã gặp được ông bác sĩ Nhi này cho Lam Khôi, nhất là ở cái xứ Ottawa này, tìm bác sĩ Nhi còn khó hơn mò kim đáy biển.

Hôm trước ông bác sĩ cũng đề nghị mẹ viết lại cụ thể thực đơn cho Lam ăn trong 3 ngày liền. Hôm nay khi ông ấy đọc tờ đấy, ông khen mẹ là: đấy là một trong những thực đơn hoàn hảo nhất mà ông ấy thấy!. Chẳng biết có phải ông ấy nói quá lên không nhưng sau đấy ông ấy nói thế này: nhìn vào xét nghiệm thì biết ngay là Lam đã được mẹ cho ăn thế nào: D. Phu`….nếu mà kết quả ngược lại thì mẹ không có cách nào để chạy tội rồi: ).

Sau cùng nữa, mẹ Châu muốn gửi tới ông bà Nội Ngoại, bà Nội Duy An và các cô, các chú lời cám ơn chân thành nhất vì c ác ông bà cô chú luôn ở bên cạnh, động viên mẹ Châu mỗi khi tinh thần mẹ Châu không được tốt như dịp Lam ốm vừa rồi.  Mẹ Châu cảm thấy mình may mắn và hanh phúc vì  ngoài hạnh phúc với gia đinh nhỏ của mình, mẹ Châu còn được sống trong sự quan tâm yêu thương của rất nhiều người xung quanh. Có thể đấy là một cách để định nghĩa thế nào là hạnh phúc chăng?

Một ngày thứ 7….

IMG_1142.JPG
IMG_1175.JPG
IMG_1163.JPG
IMG_1159.JPG

quay trở về với tinh thần ăn chơi và lượn lờ ngoài đường của cả nhà.  Con gái chưa thật ‘hoàn hồn’ sau trận ốm nhưng hôm nay đã bị bố mẹ và anh Khôi lôi đi xềnh xệch cả ngày ngoài đường. Quan điểm của bố là: con ốm nhưng không thể giấu mãi trong nhà được; phải ra đường hong nắng đội mưa chút thì mới đỡ ốm. Quan điểm đấy của bố thì anh Khôi nhiệt liệt tán thưởng nên mẹ dù vẫn băn khoăn đầy mình nhưng vẫn phải gật gù mà đi thôi.

Hôm nay đáng lẽ là hứa với Khôi sẽ đi cắm trại nhưng do Lam vẫn còn ốm nên mẹ hoãn kế hoạch này và phải bù cho anh Khôi bằng lời hứa đưa anh Khôi đi ra các loại sân chơi ở trong trung tâm thành phố. Vào trung tâm thành phố thì nhất định phải ghé thăm phố chợ trời ăn chơi: bố mẹ rất thích khu chợ này; không khí náo nhiệt vui vẻ, đồ ăn thức uống vừa tươi vừa ngon…rẻ thì không chắc lắm vì ở Ottawa này kiếm đâu ra chỗ rẻ nhỉ? gừ : D. Cả nhà gửi xe và làm một vòng quanh khu trung tâm…điểm đầu tiên dừng chân là tiệm bánh ngọt Pháp. Bố và Khôi chằng mặn mà lắm với các loại bánh nhưng mẹ Châu thì cứ gọi là mắt sáng hơn sao khi nhìn thấy bánh:). Mỗi tên xử lý một cái bánh; 2 tên lớn thì uống cà phê cà pháo còn tên bé hơn thì nước cam…tên bé nhất thì nằm vểnh chân nhìn bàn dân thiên hạ qua lại. Chén no nê bánh thì cả nhà đi lượn trong công viên ngay cạnh nhà Quốc Hội. Công viên đẹp với những thảm cỏ xanh mướt, hoa đủ các loại màu khoe sắc. Khôi ngố bị bố thủ thỉ là: con chạy ra bãi cỏ, thử xem có đuổi và bắt được con chim nào không, mang lại đây cho bố nhé.  Ấy thế mà tin…ngố hết chỗ nói. Thằng con mải miết đuổi theo bầy chim còn ông bố vắt râu , bắt chân chữ ngũ ngồi nghỉ ở ghế đá:). Còn chị Lam thì được dịp chạm cây cỏ hoa lá nên sướng…miệng cười tủm tỉm..tay chỉ trỏ ê..a..a theo cái ngôn ngữ mà chỉ có chị ý hiểu:). Đuổi chim  chẳng bắt được con nào thì chán…quay sang chạy thi với bố. Chỉ từng ấy trò thế mà cũng đủ để chàng Khôi đốt cháy hết năng lượng tích trữ từ cái bánh ngọt…và đến bữa trưa thì anh chàng chén hết khẩu phần gà rán nhỏ và một cốc sữa chua. Bố mẹ lúc sáng ăn thì đã nhiều lại ục ịch tuổi già;  không vận động như thanh niên Khôi nên đến trưa thì  không thể ních được gì nữa:). 

Khôi chén xong bữa trưa thì cả nhà lại đi chợ trời va thành quả khệ nệ túi lớn nhỏ gồm hoa quả và rau xanh. Mua hoa quả và rau ở cái chợ này thích: thích không những  là vì tươi mà còn thích bởi  có cảm giác như đang được đi chợ quê ở quê ông bà Nội Ngoại vậy. Sau đấy cả nhà lại tạt vào hiệu sách tiếng Pháp. Ôi..than ôi…cho cái túi tiền của bố mẹ…đến là rỗng mỗi khi mà cứ sa đà vào hiệu sách: cả 2 anh em hơi bội thu ở phần này; Khôi thì được một bộ xếp hình, một quyển sách tiếng Pháp, một cái kèn harmonica còn em Lam thì được một cái đàn đồ chơi Xylophone và một  lúc lắc nhạc.

Về đến nhà…việc đầu tiên Khôi mở tung bộ xếp hình và ngồi chăm chú xếp không để ý gì đến chung quanh. Em Lam thì hết gõ gõ đàn Xylophone rồi đến chơi lúc lắc. Mẹ thì lao vào bếp để chuẩn bị bữa tối; bố thì dọn dẹp nhà cửa. Quanh đi quanh lại thế mà Khôi hoàn thành xong bức xếp hình, chắc mất gần 40 phút gì đấy. Bộ xếp hình cho lứa tuổi từ 4 tuổi đến 7 tuổi và gồm 75 mảnh. 2 bộ xếp hình lần trước, Khôi bây giờ làm nhoắng cái là xong và cứ đề đạt bố mẹ phải mua bộ mới. Mẹ đang nói với bố, có thể bộ xếp hình lúc chiều mua cho Khôi không quá khó đối với Khôi nên Khôi làm xong nhanh. Tuy nhiên, bố mẹ cũng chưa muốn cho Khôi làm những trò lớn hơn lứa tuổi quá nhiều vì cái bố mẹ cần là muốn Khôi thông qua trò chơi này luyện được tình kiên trì và tập trung. 

Nhìn vào bức tranh của con trai hoàn thành mà cả bố lẫn mẹ đều cảm thấy rất vui. Niềm vui đấy dù đến chỉ một việc nhỏ như vậy của con nhưng cũng đủ để bố mẹ  thấy được ý nghĩa hạnh phúc mà con trai và con gái đang mang lại cho bố mẹ. Yêu quá 2 cục vàng của bố mẹ!