Monthly Archive for September, 2010

Con Nhện có răng không?

DSC_2336.jpg
DSC_2337.jpg

Cứ hôm nào, Khôi phải đi học 2 trường là mẹ con lại bấn hết cả chân tay. Sau khi đọc thấy bài báo viết đại ý : mẹ xì trét, la hét nhiều quá sẽ lây lan sang con, con dễ bị trầm uất. Đọc thế, mẹ cũng hãi nên nhiều khi những lúc vội cuống cuồng mà gặp phải lúc Khôi lề mề, đầu mẹ như bốc hỏa nhưng nghĩ về câu kết luận đấy mà mẹ phải cố gắng hạ hỏa.:). Như hôm qua chẳng hạn: chỉ còn đúng 5 phút nữa vào lớp nhưng bảo con trai đi giày, mặc quần áo thì con trai cứ nằm ườn ra giường và viện cớ ‘con đang bận đọc quyển sách này’ để câu thời gian:). Thế mà, mẹ vẫn nhỏ nhẹ được với con là mẹ cố gắng lắm đấy nhé:) (đâu phải lúc nào ngồi xợp mạng, đọc linh tinh là vô bổ đâu nhỉ? thỉng thoảng đọc được ít bài về giá trị đạo đức để điều chỉnh bản thân như thế cũng tốt đấy chứ:D).

Buổi chiều đi học tiếng Pháp về…mẹ con đi từ trường vào đến thành phố mất đúng 10 phút nhưng từ trung tâm về nhà mất 40 phút:), do tắc đường. Khôi như ông cảnh sát chỉ đường cho mẹ: đèn xanh rồi đấy…mẹ đi đi. Đi là đi làm sao? cả đống xe phía trước, cứ xe này thúc mông xe kia…chẳng có xe nào nhúc nhích được. Khôi ước: giá như mình có cái cánh bay lên nhỉ?:).

Về đến nhà lại nhận được gợi ý của bố: hay mấy mẹ con lái xe đi thư viện và qua văn phòng đón bố luôn:). Bố rung đùi ở văn phòng…có biết thế nào là mùi tắc đường đâu mà phán ‘lái xe đi thư viện và đón bố’:). Mẹ con quyết định cho bố nhập hội ‘chạy bộ giữ eo’.:). 3 con rùa lại khăn mũ cuốc bộ đến thư viện và gặp rùa bự:) ở đấy luôn.
Kể ra, mấy mẹ con hôm qua cũng khỏe như Trương Phi: đi như ngựa cả ngày ngoài đường thế mà chiều về còn đi bộ đi thư viện giữa mưa nữa.

Nhờ có một hôm ‘khỏe đột xuất’ thế mới có cuộc thảo luận thú vị về con Nhện giữa bố và Khôi khi cả nhà từ thư viện về nhà như thế này:

Khôi: Bố ơi, nhà mình họ sắp lau cửa kính đấy (có thông báo dán ở thang máy ngày mai họ sẽ lau cửa kính bên ngoài toàn bộ khu nhà Khôi Lam ở).
Bố: Thì sao con?
Khôi: Họ sẽ lau cả mạng nhện à Bố?(nhìn từ trong phòng, Khôi Lam đều thú vị với cái mạng nhện nằm vắt vẻo ngang qua cửa sổ)
Bố: Chắc vậy.
Khôi: Mà Bố nghĩ, Nhện có răng không nhỉ?
Bố: Bố thích câu hỏi của con nhưng mà Bố không chắc câu trả lời lắm. Bố nghĩ đấy là đề tài hay để con tìm hiểu đấy. (Bố không bỏ qua cơ hội để bơm thêm chút ít ‘tinh thần học hỏi’ cho con trai:) )
Khôi: Con nghĩ là nó không có răng. Nhưng mà nếu nó không có răng thì nó ăn thế nào nhỉ?
Bố: (tưởng bảo thế thì thằng con chuyển sang chủ đề khác:) ) ai ngờ vẫn có cái để thắc mắc:): thế con thấy em Lam có răng chưa?
Khôi: Chưa ạ.
Bố: Thế em Lam có ăn được không?
Khôi: (cười khì khì): Có ạ
(liên hệ và kết luận): thế có nghĩa là con Nhện có thể có răng mà cũng có thể không có răng nhưng mà nó vẫn nuốt được.

Bố con chuyện nọ xọ chuyện kia. Mẹ và Lam đẩy xe đi sau, nghe lỏm. Cả nhà cứ như vậy mà đi về đến nhà lúc nào chẳng hay. Một ngày bận, mệt nhưng vẫn vui vui!

DSC_2360.jpg
DSC_2358.jpg
DSC_2361.jpg

Tiêm phòng.

Đến thứ 4 tuần sau, cả Lam và Khôi đều có lịch tiêm phòng. Lam sẽ được ‘tẩm bổ’ đến cả 6 loại vác xin. Khôi đáng lẽ đã xong hết các mũi tiêm phòng quy định cho 4 tuổi nếu theo chương trình tiêm chủng của Mỹ, nhưng sang Canada, người ta lại yêu cầu phải tiêm thêm mũi Menjugate.

Không hiểu sao, mỗi lần đến hẹn con trai, con gái đi tiêm phòng là tâm trí của mình lại bất an. Bao giờ cũng thế, như thành thói quen muốn tránh mà không tránh được: trước khi con tiêm vác xin gì là lại mò lên internet tìm đọc về loại vác xin đấy. Trên internet thì đủ các loại thông tin: tốt có, hại có. Đọc cho lắm vào nên cuối cùng tâm tính bất ổn đầy lo lắng. Dẫu cho, vác xin đến 99% người ta nói là an toàn và chỉ nói khoảng 1% là có thể bị những phản ứng nghiêm trọng như co giật, bại não..vân vân và mây mây:). Của đáng ghét, chỉ số 99% an toàn không đọng lại trong cái đầu của mình mà chỉ thấy nhớ toàn những ví dụ của cái con số 1 %.

Mặc dù, khi nào cứ nhắc đến 2 chữ ‘tiêm phòng’ cho các con là thở dài thườn thượt nhưng mình cũng không đủ dũng cảm để không cho các con tiêm phòng như một số các bà mẹ khác làm. Thì đành phải, nhào bột trong đầu câu nói cũ mèm của bác sĩ: nên bắt lên bàn cân để xem bên nào nặng hơn: phản ứng phụ của vác xin và hậu quả khi bị mắc bệnh do không tiêm vác xin. Tuy học thuộc lòng điều đấy nhưng mỗi lần các con đi tiêm phòng, lòng mình vẫn không thể yên!

Trốn tìm.

DSC_2438.jpg
DSC_0680.JPG

Thứ 7 chơi nhiều. Chủ nhật nằm khoèo ở nhà dưỡng sức. Bố chui vào phòng định ngủ nhưng bị Khôi Lam ‘hành hung’: đứa thì cào cào mắt để bố mở mắt ra, đứa thì cậy có sức hơn một tí nên gân cổ lên để kéo tay bố. Cuối cùng bố đành chịu thua số đông: dậy và chơi trốn tìm với lũ giặc:).

Mẹ nhìn cái giường cũng thèm đến phát khiếp nhưng chiều chủ nhật cả núi việc phải làm nên cũng phải sấp ngửa trong bếp. Mẹ bận tay nhưng mồm vẫn rỗi nên được bố con giao cho nhiệm vụ trọng tài cho phần chơi trốn tìm. Khôi đi tìm và Bố Lam đi trốn. Lúc đầu, Lam bị ra rìa vì bị cho là bé quá, không chơi được. Bố trốn, chui vào chăn cuộn tròn lại. Khôi ngố đi tìm…tìm mãi chẳng thấy bố đâu. May nhờ em Lam, đứng gần đống chăn, chỉ chỉ….thế là Khôi tìm ra bố. Khôi cười tít cả mắt sung sướng. Lam bị liệt vào tội ‘chỉ điểm’. Bố và Khôi không thể khinh địch: tuyển luôn Lam vào đội chơi. Lần này, bố bế Lam đi trốn và Khôi đi tìm. Lần này, anh Khôi không được ai chỉ điểm nên tìm mãi không thấy. Hỏi mẹ thì mẹ gợi ý: con vào trong phòng tắm lớn ấy. Mẹ thấy anh chàng vào rồi lại chạy ra: con tìm rồi nhưng không thấy bố và em Lam đâu cả.
Bố Lam khà khà chạy ra….anh Khôi bị gỡ hòa: 1-1.:)
(Lam thế mà giỏi. Bố bảo im thế là im thin thít không ọ ẹ gì)

Đến lượt anh Khôi đi trốn, bố và em Lam đi tìm. Nhiệm vụ trọng tài để phần thắng bại vẫn là mẹ. (trọng tài thâm niên nên được tín nhiệm). Mẹ bắt đầu đếm. Khôi chạy vào trong rồi lại chạy ra ngoài…rồi lại chạy lại bố nói thế này:
Khôi: Bố ơi, nhưng mà con không biết trốn ở đâu (ngố:) )
Bố: Thì con hỏi mẹ đi. Bố bảo con thì bố biết con trốn ở đâu à?
Mẹ(thì thầm): Con chạy vào đứng nép sau cánh cửa phòng tắm nhỏ, nhưng nhớ đừng đóng cửa vì bố sẽ biết.
Khôi: (gật gù)..chạy vào rồi lại chạy ra: Ôi nhưng bố ơi. Tối quá, con chẳng thấy gì cả. Bố vào phòng tắm nhỏ bật điện cho con trốn.
Bố mẹ cười vỡ bụng.
Bố kể: lúc bố và em Lam trốn tròng phòng tắm lớn. Khôi vào đến cửa nhưng không dám vào vì tối.:). Cứ đứng ở ngoài gào: có Bố ở trong đấy không? bố trả lời đi.:)

Chỉ đơn giản trò trốn tìm vậy mà cả nhà từ thằng bé đến thằng lớn đầu đều được một bữa no vì cười. Nhiều khi chẳng cần đi tìm niềm vui ở những gì quá cao siêu, chỉ là những điều bình dị dễ tìm hàng ngày như thế.

Bình luận mới

Hình ảnh

Random Image

DSC_0029.JPG

DSC_0029.JPG

Newest Image

Mason-20120204-00153.jpg

Mason-20120204-00153.jpg

Random Album

Nguyet Lam_thang thu 4

Nguyet Lam_thang thu 4