Monthly Archive for December, 2010

Lời chúc:

Một Giáng sinh nữa lại đến và cũng là thời khắc sắp sửa chia tay năm cũ để đón năm mới. Cả nhà Lam Khôi kính chúc ông bà Nội Ngoại, các bác và thân chúc các bạn gần xa của bố mẹ: một Giáng sinh an lành, một năm mới sức khỏe dồi dào và luôn hạnh phúc.

IMG_1718.JPG

(Gửi tặng Ông Bà, các Bác và các cô chú hình vẽ cây thông ngẫu hứng của cháu Khôi ạ ).

Giáng sinh đã về…

Sáng hôm qua là buổi học cuối cùng của con trai ở trường tiếng Anh. Bố mẹ dậy sớm, tất bật với việc của mình hàng ngày và phải cộng thêm mấy cộng, việc phát sinh chuẩn bị cho buổi chia tay chia chân của con trai ở trường. Thực tế, buổi học cuối cùng cũng không có gì đặc biệt với lớp Khôi: tức là các bạn vẫn đến lớp bình thường, không hội họp gì:). Tuy nhiên, bố mẹ lại muốn ngày cuối cùng học ở trường của năm cũ trở thành một ngày đặc biệt đối với con trai; bởi có thể bằng giờ năm sau, cả nhà lại tiếp tục hành trình ‘du mục’ của mình nên Khôi sẽ không còn được gặp lại cô giáo, không được thấy các bạn trong lớp nữa quanh mình (sang năm gần hết lớp của Khôi lên lớp 1 và cũng ở trường đấy, còn Khôi thì vẫn phải ‘lưu ban’ ở lớp mẫu giáo lớn do tuổi chưa đủ độ chín:)).
Vậy nên, sáng hôm qua bố phóng đi siêu thị khệ nệ ôm về 2 bó hoa cực kỳ đẹp (mẹ chưa bao giờ được bố tặng bó hoa đẹp thế:)) và 2 hộp bánh ngọt, loại làm riêng cho trẻ con (ít ngọt và không có bóng dáng của các loại hạt (trường ở đây không cho mang đồ ăn có hạt đến trường vì sợ ảnh hưởng tới một số học sinh bị dị ứng). Mẹ ở nhà, cuống cuồng đút cho cô em thìa hoa quả và hò thằng anh uống sữa để đi không kịp. Khôi biết kế hoạch tặng hoa cô giáo nên cũng tích cực hơn trong việc hoàn thành bữa sáng và mặc quần áo.
Đến lớp, bố và em Lam đợi ngoài xe. Mẹ và Khôi khệ nệ nào hoa, nào túi, nào bánh đi diễu hành vào lớp. Vừa vào lớp, thấy cô giáo, Khôi đã khoe: Khôi có cái một điều ngạc nhiên dành cho cô đấy. Nhưng cô phải chờ Khôi thay quần áo xong đã nhé:). (Trời lạnh âm 16 độ C nên cái khoản lột lớp ngoài quần áo trước khi vào học là cả công đoạn mất thời gian và nhiều khi mẹ con không giữ được hòa khí :) vì con trai vẫn cái tính lề mề, khó tiến bộ:)).
Khôi tặng cô giáo dạy chính bó hoa. Cô cảm động trong sự ngạc nhiên. Cô ôm Khôi tình cảm và cám ơn bố mẹ đã chọn 2 bó hoa tuyệt đẹp (lời cô). Cô giáo phụ giảng hôm đấy vừa nghỉ sinh em bé nên cô giáo chính bảo là cô sẽ chuyển bó hoa của Khôi đến tân cô ấy. Cô giáo còn nói: cô đấy mà nhận được bó hoa này chắc là hạnh phúc lắm.
Con trai mỉm cười với mẹ một cách rất mãn nguyện, vui vẻ.

IMG_1788.JPG

Trưa đi học về, con trai khoe: các bạn thích bánh lắm mẹ ạ. Con cũng thích lắm. (ui giời, cũng bánh đấy, mẹ mua cho để ăn ở nhà, vừa nhúm một chút đã chê:). Bố bảo: bọn trẻ con, muốn để cho ăn nhiều, phải nuôi kiểu ‘lợn bầy’ thế mới thi nhau ăn:).
Được dịp mua hoa, ôm hoa đến tặng cô giáo, cũng mang lại cho bố mẹ cảm giác như Giáng sinh đã về. Vui vì con trai vui. Vui vì cô giáo của con thích bó hoa của con tặng. Ấm áp khi nghĩ đến những bàn tay bé xíu cầm những chiếc bánh ăn ngon lành.

Buổi chiều. Một buổi chiều thứ 6 thảnh thơi chứ không kiểu ‘chạy sô’ như các buổi chiều khác trong tuần của 3 mẹ con. Mẹ thậm chị còn được nằm thư giãn trong vòng 1 tiếng mà không bị quấy nhiễu như mọi khi. Em Lam đang mê đồ chơi Alphabet explorer bố mẹ và anh Khôi vừa tặng nên em chẳng cần quan tâm đến mẹ, cũng chẳng mặn mà với các trò của anh Khôi. Anh Khôi thì cứ lúi húi ngồi một góc, xung quanh bày bừa nào bút vẽ, nào các loại giấy màu, nào keo dán, nào kéo. Mẹ hỏi thì anh ấy nói: con có một điều ngạc nhiên muốn dành cho bố mẹ. Bây giờ thì mẹ đừng hỏi nhé:)

A ha…lại có chuyện cấm đoán thế:). A lê hấp. Không hỏi thì không hỏi. Tôn trọng góc trời riêng của nhau nhé.:). Mẹ làm việc mẹ. Rảnh. Hưởng thụ.:).
Cuối buổi chiều, mẹ là người đầu tiên được con trai chia sẻ về điều ngạc nhiên mà con trai muốn dành tặng bố mẹ. Mẹ không thể dùng bất cứ ngôn từ nào để diễn đạt được cảm xúc của mẹ, có thể chỉ nói: hanh phúc, hãnh diễn về con. Chủ đề tác phẩm của con: trang trí Giáng sinh cho nhà mình.
Tác phẩm của con gồm (theo lời con thuyết trình cho mẹ): (1) một cây thông: trên đỉnh cây thông có chùm đèn nhấp nháy. Cây thông được trang trí bóng bay và đồ trang trí khác, cùng với dưới chân cây thông có một gói quà.
(2) một hình Ginger breadman (loại bánh đặc trưng hay ăn trong mùa Giáng sinh)
(3) một bàn tay của con và có ảnh của con dán ở giữa. (con làm ở lớp buổi sáng). Về nhà, con vẽ và cắt một bông hoa lớn và dán hình đấy ở chính giữa.
(4) một vòng nguyệt quế (trang trí cửa ra vào)

Con dán (1), (2), (3) lại một góc tường nhà và chạy ra cửa nhờ mẹ (vì cửa cao) dán vòng nguyệt quế. Con nói với mẹ: tối bố về, nhất định phải bịt mặt bố lại và sau đấy mới cho bố nhìn thấy điều ngạc nhiên này mẹ nhé.

IMG_1791.JPG
IMG_1793.JPG
IMG_1802.JPG

Mẹ thấy, con trai của mẹ cũng có độ khéo tay nhất định. Chắc cái này, con được di truyền thẳng từ bố:) (may mà không bị quẹo sang gen mẹ). Con cũng thấm nhuần ‘giáo huấn’ của bố: hầu hết tất cả mọi thứ con có thể mua được dễ dàng nhưng nếu con tự làm được thì con sẽ thấy những cái đấy đặc biệt hơn rất nhiều.:). Chẳng thế mà, hôm trước, đi siêu thị, mẹ nói bố: mình nên mua thiệp để gửi tặng bạn bè. Mẹ vừa chưa kịp hết câu đã bị con trai phản pháo: Mình nên tự làm thiệp mẹ ạ. Làm thiệp thì mới đặc biệt. Mua thì dễ ấy mà.:). Cụt hứng cái rùm:). Nhưng mát lòng.

Nhìn tác phẩm của con: bố mẹ cảm nhận đầy đủ, rõ nét về một mùa Giáng sinh vô cùng ấm áp. Đúng như con nghĩ và con đã làm: những gì mình tự làm ra, đều mang một ý nghĩa thật đặc biệt con nhỉ?

IMG_1796.JPG
IMG_1798.JPG

Tiệc tùng cuối năm của con trai:

Năm nay, bố mẹ không chuẩn bị một chút gì, thâm chí chỉ để gọi là có chút ít mùi vị của Giáng sinh hay năm mới (bố định mua một cây thông bé tí về nhưng còn bị mẹ bàn giật lùi đến mấy trăm độ. Bố chắc nản nên không thấy để đạt các loại dự án lớn nhỏ gì nữa:) ). Tuy nhiên, đền bù lại, bố mẹ nhiệt tình hưởng ứng các loại hoạt động, chủ yếu là tiệc tùng, ở trường lớp và các hoạt động ngoại khóa của con trai.
Trưa thứ 7 vừa rồi, sau khi buổi sáng có biểu diễn Piano, cả nhà lại chạy đua cho kịp đến bữa tiệc Giáng sinh của câu lạc bộ bơi Khôi tham gia.

IMG_1763.JPG

(Toàn câu lạc bộ chụp chung kỉ niệm cùng với thầy giáo dạy bơi (đội mũ ông già nô-en). Khôi ngồi khoanh chân chễm chệ hàng trên cùng với cái mũ được tặng)

Trước hết, khoản bơi lội của Khôi dạo này không được đều đặn như hồi mùa hè vì Khôi ốm sụt sùi suốt. Bố mẹ có hỏi ý kiến con trai (dân chủ chứ không có chuyện ép buộc nhé:)) xem con trai có muốn đi học bơi nữa không. Con trai trả lời dứt khoát vẫn muốn được đi bơi nên bố mẹ vẫn giữ lịch bơi cho Khôi. Tuy nhiên, Khôi là thành viên bé nhất và nghỉ học nhiều nhất vì cứ cách tuần lại ốm. Vật vờ thế nhưng vẫn được nhận nhiều sự ưu ái của cô giáo và thầy giáo dạy bơi. Thầy cô vẫn khen Khôi là bơi có tiềm năng:). Khôi cũng đã quen với cách học bơi của câu lạc bộ nên lúc nào khỏe trong người, Khôi có thể theo nhịp cùng với các anh chị và cô giáo. Mẹ chỉ có việc ngồi trên bờ muốn ngắm gì thì ngắm mà nhiều hôm thấy 1 tiếng cũng lâu, và đôi lúc nhìn xuống bể, thấy các bạn nhỏ bơi ùm ùm thế, mình cũng cảm thấy mệt thay. Thế mới thấy…muốn trẻ hóa mà lười vận động:). Vừa xuống bể, khởi động là 2 vòng bể dài 50 m bơi sải. Sau đấy 4 vòng bơi ngửa. Khôi là ‘vận động viên bơi’ tếu táo nhất vì chuyên gia bơi giữa bể, dừng lại xem, đã sắp về đến đích chưa:). Có hôm, bơi ngửa được 2 vòng, cu cậu chắc hơi mệt nên dừng lại ngắm nước, ngắm các bạn bơi…cô giáo đứng trên bờ: Khôi, làm gì thế? 2 vòng nữa cơ mà. Vừa nghe cô hét lên thế, cu cậu đã cong vòi lên vội vã trả hết bài 2 vòng cho cô.:). Đặc biệt, Khôi có kiểu xuất phát lặn dưới nước, được cô giáo gọi là ”kiểu mẫu”, cho các bạn khác nhìn theo học tập.:).

Tuy nhiên, kiểu bơi sải, kết hợp động tác tay và thở của con trai chưa tốt. Vẫn phải tập nhiều và phải cần nhiều năng lượng của cô giáo nữa thì may ra mới khá lên được:). Điều mà bố mẹ nhận thấy và rất cảm kích là sự tận tình, tận tâm dạy của cô giáo và thầy giáo dạy bơi ở câu lạc bộ . Họ mở câu lạc bộ này không phải vì kiếm tiền mà chỉ vị lòng say mê nghề, muốn được truyền đạt nghề cho thế hệ trẻ. Và họ có những chiêu để luyện học sinh rất thú vị. Đơn cử một ví dụ mà làm cho bố mẹ cười ngặt nghẽo mà thấy hiệu quả, ít nhất với Khôi:). Chuyện là, mẹ có nói với bố về sự tiến bộ khó giải thích về cách bơi ngửa của Khôi. Lúc trước, do phải kết hợp cả khoát tay nên cứ khoát tay thi phần nửa người dưới của con trai chìm nghỉm. Tự nhiên, vài tuần trở lại đây, thấy con trai người nổi bồng bềnh trên mặt nước mặc dù tay vẫn khoát lia lịa. Hóa ra, con trai giải mã cho sự thắc mắc của mẹ bằng chuyện kể thế này:
Mẹ: con dạo này bơi ngửa tốt hơn đấy nhỉ?
Con: à, cô nói là: khi bơi, cứ tưởng tưởng là có một ngọn lửa ở ngay dưới mông. Nếu mà để phần từ mông trở xuống chìm xuống nước thì ngay lập tức cái mông sẽ bị cháy. ui đau lắm.:)
Cái câu nghe có vẻ đơn giản nhưng hiệu quả với Khôi vì Khôi rất sợ cháy do lửa ( anh chàng thấm mấy vụ chạy hỏa hoạn do chuông báo cháy kêu.:). Nhưng mà nói chung, theo đánh giá của ‘bà bầu sâu’ mẹ thì phong độ bơi của anh con trai vô cùng thất thường: có hôm bơi tốt và có hôm thì bơi chán òm.:).
Đấy là bản tóm tắt về vụ bơi lội của Khôi. Bố mẹ chỉ mong, con trai bám trụ lại được để hy vọng nâng cao sức khỏe hom hem lên. Chẳng mong gì hơn thế.

Quay lại bữa tiệc. Ấn tượng và ấm cúng. Đấy là những cụm từ mà bố mẹ có thể nghĩ ra để miểu tả bữa tiệc mặc dù chỉ là thành phần ‘ đi ké’ con trai. Bữa tiệc làm ở một nhà hàng và cứ mỗi người mất 10 đô la cho việc ăn uống và cần chuẩn bị một món quà nhỏ. Thực tế, đây là năm đầu tiên Khôi tham gia Câu Lạc Bộ này nên khi người ta email nói là: chủ đề của bữa tiệc là mũ Giáng sinh. Đọc thế, bố mẹ chỉ hiểu đủ để mua một cái mũ ông già Tuyết cho Khôi mang đi. Đến bữa tiệc, té ngửa vì thấy ai cũng mang theo những gói quà nhỏ nhỏ, xinh xinh. Hơi ngượng. Suýt tí nữa, cả nhà rủ nhau về.:). Hóa ra, cứ có cái mũ là được, mũ gì cũng được. Chỉ có cái là người ta biết mũ sẽ làm vào việc gì nên ai cũng gói ghém đẹp đẽ, còn mũ của Khôi,màu sắc đã đỏ chói lại còn để tênh hênh:).

IMG_1728.JPG
IMG_1730.JPG

(Khôi vẫn diện com lê cà vạt vì đi thẳng từ buổi biểu diễn Piano:). Khôi không phải bé nhất trong câu lạc bộ. Có bạn 4 tuổi như Khôi nhưng bơi ở bể bơi khác.)

Ăn uống no say thì đến tiết mục trao quà (cái mũ:)). Tất cả các bạn tham gia câu lạc bộ quây vòng tròn, tay cầm một gói quá bất kỳ. Thầy giáo dạy bơi (chủ câu lạc bộ), đứng giữa và đọc một bài thơ mà có hai từ nhấn mạnh (bên trái và bên phải). Thầy đọc bên trái thì người chơi phải chuyển gói quà cho người ngồi bên trái mình. Và thầy đọc bên phải thì làm tương tự. Khôi bé thế mà cái mồm rõ to. Thỉng thoảng lại nghe cu cậu gào lên ‘ôi lại bên trái nữa à’:).
Cuối cùng Khôi được một cái mũ len hơi rộng một chút nhưng xinh.

IMG_1751.JPG

Cả nhà về. Lam lại bị một trận cảm sốt vì lạnh nhưng anh Khôi được một ngày mà anh ấy miêu tả: một ngày vui nhất từ trước đến nay. (khái niệm vui nhất của anh í khó định lượng:)).

Bình luận mới

Hình ảnh

Random Image

DSC_0547.JPG

DSC_0547.JPG

Newest Image

Mason-20120204-00153.jpg

Mason-20120204-00153.jpg

Random Album

Lam Khoi_2012