Monthly Archive for January, 2011

Chúc mừng sinh nhật …

bố Việt yêu quí của cả nhà: chúc bố già thêm một tuổi nhưng sức trẻ thì vẫn dồi dào để còn cõng đèo cho sung ‘ba cái bị’ lớn nhé.
Sinh nhật bố nhưng không có tiệc tùng, hoa hòe gì cả vì cả nhà từ bố mẹ đến con vẫn o^ mờ ôm sắc:). Mẹ cố lắm mới lê được vào bếp làm mấy cái bánh ca-ra-men mà bố thích. (đơn đặt hàng của bố phải đến nửa năm nay mới được mẹ thực hiện:(). Rỉ tai con trai hôm nay là sinh nhật bố, con trai dù đang ho sù sụ, sốt sụt sùi nhưng vẫn rất phấn khích: buổi tối qua tự giác đi dọn nhà, sắp cơm tối để mừng sinh nhật bố. (giá như ngày nào cũng sinh nhật ai đấy trong nhà để câu ít tinh thần tự giác như thế của con trai nhỉ?;).
Sáng nay đi làm, bố được con trai con gái chạy ra tặng những cái ôm thật chặt và câu chúc mừng sinh nhật. Thế là hạnh phúc nhất rồi bố nhỉ?

Hê lô từ Ottawa:)

Dù đang rất bận với cả đống việc dồn đọng lại và vẫn đang trong tình trạng say say nhưng mẹ Châu cố gắng cập nhật bờ lốc một tí cho ông bà và mọi người biết tin của cả nhà.
Cả nhà đã có một kỳ nghỉ 20 ngày tuy ngắn và luôn trong tình trạng chuyển động như con thoi với đủ các phương tiện để di chuyển từ vĩnh phú đến vinh rồi lại quành ngang qua Hà nội nhưng rất đầm ấm và vui vẻ. Cả nhà, từ bố mẹ cho đến con cái đều được ông bà, các bác ‘nâng như nâng trứng’ và được tẩm bổ vỗ béo toàn của ngon vật lạ như dưa hành, bánh chưng, gà đi bộ:).May mà năng lượng phải dùng nhiều cho việc đi lại không thì sau 20 ngày, với kiểu tốc độ ăn (sáng mở mắt ăn, trưa chưa quá già lại ăn, tối gà chưa lên chuồng ăn) thì 2 con rùa bự nhà các cháu trở thành sumo không hơn không kém.
Về nhà, số đen đủi gặp phải đợt lạnh nhất của miền bắc nên cả nhà các cháu đã không thể đến thăm nhà bạn bố mẹ như dự định. Ngoài ra, anh cu Khôi lại hết tào tháo đuổi lại bị sưng mắt và kết thúc bằng một trận cảm ho sù sụ cho đến lúc bước lên máy bay quay về Ottawa. Nói chung, bố mẹ không có gì sung sướng bằng được sống những ngày mà ăn không phải nấu, tắm không phải giặt quần áo nhưng cũng mệt tơi tả vì phải chăm hết ông anh rồi lại cô em. Ai nhìn cũng cám cảnh nên bảo; thôi lần sau để lam khôi lớn hơn chút nữa rồi hãy về nhé:).
Lam Khôi về lần này, tuy ăn uống như dở hơi nhưng Khôi được cả nhà khen độc lập, người lớn hơn rất nhiều so với lần về trước; Lam thì gần như không ai có thể chạm vào người nàng nhưng càng về sau nàng càng mạnh dạn và cười nói bắt tay bắt chân ầm ầm.
Đến tận tối thứ 6 vừa rồi, cả nhà mới ngậm ngùi tiếc nuối chia tay 20 ngày ăn chơi quá đà và bước vào một cuộc hành trình vất vả. Như là cái số khổ về đường đi lại hay sao ấy mà lần nào đi cũng phải có cái gì đấy xảy ra thì mới gọi là trọn vẹn:). Rời khỏi sân bay Nội bài trong tình cảnh: con trai sốt hâm hấp và ho khặc khặc, bố mẹ đều bị cảm và viêm họng. May mà còn nhìn thấy nụ cười tươi rói của em Lam, còn nếu không thì đúng là không đủ sinh khí mà tiếp chặng đường dài.
Nửa đêm bò lên được máy bay, từ bố mẹ đến con đều lăn ra ngủ và cũng chính vì vậy nên chặng bay đến Hàn Quốc 5 tiếng không đến nỗi quá dài.
Mẹ đang mừng khấp khởi vì chuyến bay này, không phải đợi ở sân bay lâu như mọi lần: nhẩm tính chỉ 2 tiếng ở sân bay cũng chỉ là đủ để chuyển máy bay cho chặng tiếp theo và lên máy bay thì nếu nằm ngủ khèo như chặng trước thì 20 tiếng trên máy bay cũng khỏe ru.:)
Không biết có phải duy tâm nhưng cái gì mà quá vui, quá mừng thì kết quả đều trở thành quá tồi tệ:). Bố vừa thò cái hộ chiếu ra, đã bị nhân viên của hãng hàng không cau mày lật đi lật lại và hỏi: thế bọn mày chuyển máy bay ở sân bay
dulles (Mỹ) mà không có visa vào Mỹ à? nghe họ hỏi thế, có cảm giác như họ đang muốn trêu tức mình.
Đi máy bay mòn mông mà đến tận bây giờ mới nghe hỏi câu hỏi quá vô lý như vậy. Cãi lý cũng bằng không vì bọn Mỹ mẽo nhiêu khê nhiều cái chẳng thèm để ý đến thế giới nghĩ gì: có lý hay không có lý. Thế là vì cái luật vô lý đấy mà cả nhà Lam Khôi phải ăn chực nằm chờ ở sân bay Hàn Quốc gần 10 tiếng đồng hồ để chuyển sang chuyến bay thẳng sang
vancouver (Canda).
Cũng may mà phải chờ ở sân bay Hq chứ không phải ở sân bay đông đúc nào đấy của bọn Mỹ mẽo (đang thù nên nêu tên lấy ví dụ ở đây để cho đỡ tức:)) nên 10 tiếng đợi cũng không đến nỗi quá tệ như lúc đầu bố mẹ Lam Khôi tưởng tượng. Sau khi nộp tiền phạt vì chuyển đường bay và lấy được vé, cả nhà lúc túc kéo nhau đi ăn KFC. Mọi khi ăn gà ngon thế, hôm đấy ăn gà mà cứ như nhai cỏ.:).
Sau đấy cả nhà lếch thếch kéo nhau về khu nghỉ của sân bay. Dù không có giường nhưng những chiếc ghế dài nệm êm và ấm cũng đủ giúp cho cả nhà có được một giấc ngủ ngon lành. Ngủ được vài tiếng, bố mẹ dậy nhưng Lam Khôi vẫn ngủ khì khì. Ngay cạnh phòng trọ, có phòng tắm xông hơi và mát xa làm đẹp. Chồng thúc giục vợ đi tắm cho khỏe người. Vợ thì vẫn tính gần chết vì bẩn nhưng vẫn tiếc tiền:). Cuối cùng tính keo kiệt đấy buông tha đúng lúc.:). Sau khi tắm xong, cả chồng và vợ đều cảm thấy khỏe hẳn ra. Sau đấy chồng cố gắng thuyết phục vợ đi mát xa làm đẹp nhưng vợ nhất quyết không đi:).
Cuộc hành trình của cả nhà gần 40 tiếng đồng hồ cả thời gian đợi ở sân bay và trên máy bay mới về được nhà.
về tời Ottawa lúc 2 giờ sáng. Tắm rửa xong thì cả nhà leo lên giường ngủ tít mít đến 3 giờ chiều ngày hôm sau (chủ nhật). Hậu quả tối qua (chủ nhật), cả bố mẹ đến con cái đều không ngủ được. Hy vọng tình trạng bị lệch múi giờ sẽ mau chóng qua đi, nếu không thì cả con cái lẫn bố mẹ đều trong tình trạng mê mê say say.

Bất ngờ của một chuyến đi.

1) Cả nhà Lam Khôi đã làm cho các bậc từ trên xuống dưới (ông bà Nội Ngoại đến các cháu) bất ngờ đến nỗi không nói nên lời:). Cả nhà lúc đầu dự định về thăm nhà vào dịp tết Nguyên đán nhưng vì một số lý do nên không thể về được dịp đấy, cả nhà đã đổi vé máy bay và về nhà vào thứ 4 tuần trước mà không thông báo với bất cứ ai ở nhà. Nửa đêm, với cả núi va li và đứa lớn đứa bé, xuất hiện ở cổng. Thử hỏi, cái kiểu bỏ bom thế sao không làm cho các đấng sinh thành mừng quá suýt xỉu.:).

2) Đi nửa vòng trái đất để về thăm nhà. Cả nhà mệt phờ râu nhưng không có niềm hạnh phúc nào bằng hạnh phúc được lại trở về trong vòng tay của một gia đình lớn. Khôi Lam bị chê là sống ở đất nước văn minh, xứ sở của những đồ béo ngậy như bơ sữa mà gầy còm, có thể bị xếp vào vạch suy dinh dưỡng. Mẹ buồn. Bố xuề xòa: lo gì, còi như bố đây mà lấy vợ vào vẫn bụng bia phình phường.:).
Cái chuyện béo gầy của hai vị nhà này không có gì là mới mẻ cả. Cũ mèm. Chuyện bất ngờ là chuyện về món quà năm mới lão chồng nghĩ ra để tặng vợ.
Từ Hà Nội về quê nội thăm ông bà Nội và sau mấy ngày, đúng ngày năm mới. Lão nằng nặc phải cùng vợ quay trở lại Hà Nội vì có cuộc hẹn quan trọng, không thể lỡ. Lão nói thế thì có mười bà Nội cũng chẳng dám gàn:). Lão còn tuyển mộ luôn bác Hà làm cô nuôi trông trẻ xịn cho con trai con gái để vợ yên tâm đi với lão. Thế là vợ không còn cớ gì để từ chối.
Tối. Lão và nàng vợ đèo nhau vèo vèo trên xe máy. Ngồi sau xe máy, cảm giác được tự do là lạ:),của việc không có 2 cái đuôi bám theo.:).
Lâu lắm rồi mới được ngửi mùi đêm trong buổi tối mùa Đông của đường phố Hà Nội. Nhớ. Gần gũi. Nhưng những phút mơ màng để hít hà hương vị đặc biệt đấy của Hà Nội bị ngắt quãng bởi tiếng còi xe ầm ĩ xé tai, bởi những dòng người đông nghịt lưu thông với các đủ phương tiện trên đường. Với kiểu giao thông, mạnh ai nấy đi thì vợ không thể bỏ mặc chồng luồn lách để mà mơ màng:). Hễ lúc nào đến đoạn đường rẽ, mặc dù chồng xi nhan xin đường inh ỏi nhưng vợ vẫn phải đảm trách nhiệm ngoáy ngoáy tay phụ họa thêm. Trong cả trăm xe đang chen nhau để cố tìm một chỗ trống ở phía trước thì không biết có ai để ý đến những cái vẫy tay của mình không nhưng thôi cứ vẫy, vẫy để củng cố tinh thần cho mình là chính.:).
Cứ kiểu lái xe: một chính một phụ như vậy mà vẫn mò lên được lên tận bờ Hồ. Đường phố Hà Nội mặc dù đông đúc hơn nhưng sạch đẹp hơn. Vợ hỏi chồng đi đâu. Chồng vẫn bày vẽ: thì rủ vợ đi ăn kem tràng tiền. Vợ nhăn nhó, nghĩ lão chồng mình hôm nay chắc hơi bị hâm hấp nên mới rủ vợ đi dạo phố ăn kem kiểu thế này.
Vợ bảo: già rồi, răng yếu không ăn kem được. Lão nhăn nhở, phóng vù đỗ xịch xe máy ở cổng nhà Hát Lớn Hà Nội. À thì ra…lão muốn hẹn hò bà vợ gần già của lão ở đây:). Vợ ngoảnh lại nhìn lão, mắt chớp chớp. Vợ cảm động. Thật lòng cảm động chứ không màu mè mà nói thế nhé. Lão nhà mình gốc gác nông dân thế mà lãng mạn tợn.:).
Vợ chồng xem ca nhạc, ca sĩ yêu thích của cả 2: Thanh Lam thế mà thỉng thoảng còn quay sang nhau than: ôi, sao buồn ngủ thế:). Không phải vì Thanh Lam hát không hay mà vì cả vợ lẫn chồng đang thèm ngủ sau gần như cả nửa tuần không ngủ, vật lộn trên máy bay với con trai và con gái.
Buổi hẹn hò, tuy buồn ngủ rũ rượi nhưng dư âm lãng mạn của buổi tối vẫn còn mãi trong lòng vợ. Món quà năm mới của chồng tặng vợ vô cùng ý nghĩa, làm vợ nhớ đến buổi hò hẹn đầu tiên hình như cũng ở Nhà Hát Lớn thì phải chồng nhỉ?:).

Có bao nhiêu chuyện để kể, để lưu lại trong chuyến thăm nhà lần này. Cả nhà Lam Khôi đang sung sướng hưởng thụ từng giây từng phút được sống trong vòng tay của cả nhà.
(Cô chú nào rỗi rãi thì gọi điện cho bố mẹ cháu ở số : 0922564214 nhé)
.

Bình luận mới

Hình ảnh

Random Image

img_3230.jpg

img_3230.jpg

Newest Image

Mason-20120204-00153.jpg

Mason-20120204-00153.jpg

Random Album

Nguyet Lam_thang thu 4

Nguyet Lam_thang thu 4