ở bảo tàng nông nghiêp, trong đấy có đủ các con thú nuôi và cây cỏ, cách thành phố khoảng 15 phút lái xe. Lần đầu tiên được đi dã ngoại cùng các bạn, đã thế lại cũng lần đầu tiên được leo lên xe buýt của trường: 2 yếu tố ”lần đầu tiên” đấy làm cho con trai háo hức đến mức ăn ngủ đều nằm mơ về buổi dã ngoại hôm nay. Mẹ đắn đo nhiều về sức khỏe của con trai nhưng vẫn cun cút đi đăng ký và nộp lệ phí (không những thế còn đóng lên gấp 10 lần số cần phải đóng) để cổ vũ cho hoạt động dã ngoại của lớp con trai.
(các bạn xếp hàng/lên xe buýt-bạn mặc áo mưa xanh là bạn thân nhất của Khôi, Kaleb)
Và còn không những thế (mấy cái ”không những thế rồi nhỉ”?:)), mẹ còn điều động bố bỏ làm ở nhà trông trẻ hộ mẹ:) để mẹ tham gia vào đội ngũ ”tình nguyện viên” cho buổi dã ngoại.
Sáng sớm cả nhà hò nhau dậy sớm để chuẩn bị chuyến đi của con trai. Mẹ và con trai vui vẻ vì sắp có nửa ngày tự do với nhau nhưng bố hơi căng thẳng vì sắp phải ‘chiến đấu’ với một ‘chiến binh’ có sức hét đầy nội lực:).
Mẹ con đến trường. Tưởng là sớm, thế mà gần như các bạn nhỏ khác cũng đã đến, bạn nào cũng hưng phấn. Mẹ được cô giáo giao trách nhiệm cai quản 3 bạn. May quá, toàn được 3 bạn hiền (trong đó có bạn Khôi:)). Mẹ đi cùng nhóm với Khôi nhưng mẹ chỉ để mắt tới Khôi chứ không có chuyện mẹ con bíu ríu nắm tay nhau. (mẹ không muốn thế mà Khôi cũng chẳng thích:)).
(Từng bạn một được cô hướng dẫn cho sờ con thỏ / Cô hướng dẫn đang nói về con bò sữa sản sinh ra sữa thế nào)
Mẹ đi cùng nên có dịp xâm nhập vào nội tình của lớp Khôi. Mẹ được cô giáo phụ giảng kể thế này: Khôi là cậu bé ngoan, cư xử đúng mực và quan tâm đến người khác. Cô kể cho mẹ câu chuyện: trong lớp có một bạn tên là Charlie, được xem là một học sinh cá biệt trong lớp vì tính nghịch ngợm và cũng là phần tử chiếm ‘cổ phần’ sở hữu lớn nhất cái ghế gọi là ”thinking chair” (bạn nào hư thì bị phạt ngồi trên ghế đấy để suy nghĩ về hành động của mình:)). (lời cô) bạn Charlie không chơi với bất cứ bạn nào trong lớp trong mấy tháng đầu, bây giờ người duy nhất Charlie chơi là Khôi. Không những thế, Charlie còn nói với cô: Khôi là bạn tốt nhất của Charlie. Cô còn kể: vì tính hay gây gổ với bạn bè (cậy thế to cao hơn:))) nên bạn Charlie bị các bạn khác dè dặt và dẫn đến sợ/không muốn chơi cùng. Thế nhưng trong một lần như thế, mỗi Khôi đứng dậy và nói: Khôi sẽ chơi với Charlie vì Charlie là bạn của Khôi:).
Mẹ biết, Khôi rất quý bạn khác nữa là Kaleb và hay nói với mẹ: Kaleb la bạn Khôi thân nhất. Đến hôm nay mẹ mới tận mắt nhìn thấy tình bạn thân thiết của 2 bạn. Mẹ nhận nhóm thì trong đấy có Kaleb. Kaleb vừa nhìn thấy mẹ đã reo lên: Ôi, Khôi là bạn tốt nhất của cháu đấy cô ạ. Cháu không thể tưởng tượng nổi hôm nay Khôi và cháu lại đi chung nhóm:).
Mẹ để ý, trong suốt cuộc dã ngoại, trong khi các bạn khác, đến cả Kaleb ngoan thế mà có lúc hứng chí lên cũng len hàng lên và bị cô nhắc nhở, thế mà con trai của mẹ vẫn có một thái độ nghiêm túc đến kinh ngạc: không nói to, không chen lấn và chăm chú lắng nghe. Các cô có vẻ rất tin tưởng ở Khôi nên khi nào cần Khôi đổi vị trí đứng cho một bạn nào đấy để tránh chen lấn là cô chỉ định Khôi.
(Khôi sờ con bê con mới đẻ)
Mẹ về kể chuyện với bố nhưng cũng không kể trước mặt Khôi vì sợ lại gieo vào đầu con trai suy nghĩ mặc định: mình ngoan lắm rồi, giỏi lắm rồi nên không cần cố gắng nữa:). Bố nói với mẹ: thực ra nhiều khi bố muốn Khôi quậy hơn một chút nữa.:) nhưng rồi bố kết luận: chắc Khôi thừa hưởng tính cách nhiều từ bố hồi còn bé: ra ngoài là im thin thít, vợ đế vào: ”chỉ cãi vợ là giỏi:))’.
Mẹ thì ao ước: giá như khi ở nhà, Khôi cũng ngoan như khi ở lớp thì mẹ sẽ trẻ ra mấy tuổi ấy.:)
Bố mẹ mừng, Khôi biết sống hòa đồng với các bạn. Bố mẹ chỉ mong, con trai khỏe mạnh và sống có ý nghĩa cho bản thân, cho xã hội.
Bình luận mới