1) Nắng đầy: cứ ước cho lắm vào, về đến DC thì nắng tràn, nắng ngập, nắng không để đâu cho hết.:). Mẹ con thích nhưng bố thì cứ như con hổ gầm gừ:) vì nóng quá. Khôi nói với mẹ: về đây thích thế, ra sân chơi không cần mặc áo khoác.:).
Về đến nhà, vườn rộng, sân rộng nên anh và chị cứ như chim được sổ lồng, chơi quên ăn. Thế này thì mẹ đỡ khoản tiền mua thuốc vitamin D bổ sung cho cả nhà:).
2) Mệt và cũng không biết đựng đâu cho hết. Nhìn lại cả chặng đường dài và số công việc giải quyết trong vòng 2 tuần qua, cả vợ và chồng cũng tự thấy khâm phục bản thân:). Về đến DC, tuy mệt nhưng nhìn thấy ngôi nhà thân quen, nhìn thấy vườn đang độ vào hè: hoa rực rỡ khoe sắc, chim hót líu lo, không gian xung quanh là một màu xanh mướt trải dài mà thấy ấm lòng lạ. Dù nhớ và dù lưu luyến vùng đất vừa đi qua nhưng có lẽ đúng: không đâu bằng về nhà, về chính với ngôi nhà của mình.
Vừa vào đến cổng, thấy vườn trước, vườn sau, cỏ được cắt đẹp đẽ gọn gàng. Khi bước vào nhà, lại thấy một lọ hoa, một đĩa bánh, mấy chai nước được để ngay ngắn trong tủ lạnh cùng với một cái thiệp của ông bà hàng xóm ngay sát vách (ông bà giữ hộ một chùm chìa khóa) mà cả chồng và vợ đều cảm thấy mình may mắn khi được nhận quá nhiều sự quan tâm đầy tình nghĩa của nhiều người.
(Em xe cút kít (báu vật được thừa hưởng của anh Khôi:). Còn anh thì chiếm luôn 2 xe đạp: một xe xanh bé thì mua từ lúc 3 tuổi dùng để đi khi không có bố mẹ ‘hộ tống’, còn xe đạp đỏ chót mới được bố mẹ tặng thì anh í chân hơi chới với nên sợ ngã khi xuống, chỉ dám đi khi có bố hoặc mẹ đứng bên–)(nhát:)))
3) Chỉ buồn, con trai con gái có vẻ thấm mệt nên chẳng chịu ăn uống gì. Anh con trai thì đôi lúc mẹ còn dùng ít đòn ‘dọa dẫm’ thì còn biết sợ chứ còn cô con gái, dạng nữ nhi ‘coi trời bằng vung’:) thì dọa gì cũng bằng đi dọa cái đầu gối.:).
Vẫn còn khối các việc phải làm mà người vẫn như là người đi mượn.
4) Cuối cùng nhưng vẫn luôn giữ phần quan trọng nhất trong các mục: Lam Khôi và bố mẹ muốn được cám ơn Ông bà, các bác và các cô các chú, những người luôn quan tâm theo dõi cuộc sống hàng ngày của cả nhà, đặc biệt là sự chuyển nhà và hành trình dài hơi vừa rồi. Chính sự quan tâm đấy của những người thân, người bạn là nguồn động viên tinh thần vô cùng lớn đối với cả nhà Lam Khôi đấy ạ.
(Vừa xuống ô tô hôm mới về: Lam khi nhìn thấy nhà thì à ồ thề này: wow, wow. Bố hỏi nhà đâu? chị chẳng lạ lẫm gì, chỉ tay vào trả lời dứt khoát như là quen lắm rồi: nhà đây.:) còn Khôi thì bảo: Khôi nhớ nhà mình ở nhưng không nghĩ là rộng thế này (chắc vì phải ở trên trời (tầng thứ 20) suốt gần năm rưỡi nên cảm giác bay bổng rộng rãi khi được sà xuống mặt đất:)).
Bình luận mới