Em…26 tháng:
1) Nói luyến thoắng như con vẹt, nhưng vẹt này là vẹt biết suy nghĩ rồi đấy nhé. ![]()
2) Hát líu lo luyên thuyên từ bài Ta sang bài Tây. Bài hát yêu thích của Em là: bà ơi bà cháu yêu bà lắm; O canada (kinh dị hơn là thuộc cả quốc ca:))) , bài rain rain go away, twinkle twinkle…hình như bài nào cũng thích thì phải:)
3) Sở trường của nàng là nhảy nhót và leo trèo.
4) Chúa ghét bị mẹ bắt ngồi nghe mẹ đọc truyện.
5) Tuy chả mặn mà với chữ hay con số giống như anh Khôi nhưng lại đếm cả tiếng Tây lẫn tiếng Ta leo lẻo nhé. Tây khó hơn thì chỉ thử sức đến 10, còn nếu mồi chài cho nàng ít thì đếm đến 20. Còn tiếng Ta, thuần thục nên dễ như trở bàn tay, nàng tấn tới số chót vót như 40, nếu được mớm mồi cho ít thì cũng biết luật chơi, cứ thế là đếm thôi…:)
6) Có xu hướng muốn khẳng định chủ quyền lên ‘tài sản’ của anh trai yêu quí. Ví dụ như: xe máy của Em mà Khôi, bình uống nước của Em mà Khôi (bình uống nước màu mè hồng tím của con gái không thèm nhá nhá mẹ, phải là cái bình nước to đùng của anh Khôi em mới thích:))
7) Thích giải quyết mọi việc nhanh chóng bằng những cú đấm (anh Khôi một ngày trên dưới 10 lần kiện cáo: Mẹ/bố ơi, Lam đánh Khôi:)).
(mũi nhúng kem sô-cô-la):)
8 ) Rất có kỹ xảo trong việc lảng tránh vấn đề khi muốn: (Khôi: mẹ ơi, Khôi gọi Lam mãi mà Lam không lên tiếng. Mẹ xử lý Lam đi (giọng anh cũng ‘côn đồ’ không kém nhỉ:)). Song song với việc sắp mở bài của mẹ là tiếng em Lam nối gót theo: Lam đây, gì Khôi?–) bố mẹ nhìn nhau…chặc lưỡi…kinh hồn con gái tôi:))
9) Rất tài trong việc trốn tránh bị sai mà vẫn không để mất lòng: (Lam, bỏ cái tờ giấy này hộ bố vào thủng rác…Em quay đi, mắt lúng liếng, cười tõn tèn (yêu cực kỳ:))…lờ đi như không nghe thấy. Bố quay sang sai Khôi để chọc tức nàng thì nàng nhanh nhảu: để Lam, để Lam..nhón lấy tờ giấy từ bố và chạy một mạch không phanh ra thùng rác:)
10) Chuyên gia bắt nạt người nhà:), không trừ bố: D. Bố bảo: Lam không đồng ý với bố là lam lại hét lên kiểu kéo dài giọng ra: Bố..ô’…ô giống y như hét Khôi. Mẹ kết luận: Bố thì Bố nhưng không có ‘nể nang’ theo kiểu ‘kính trọng bề trên hơn” nhé Bố:).
11) Là một viên kẹo mút ngọt tuyệt vời: (a). Vắng mặt mẹ 1 phút là lượn hết phòng trong ra phòng ngoài để tìm mẹ. Khôi nài nỉ chơi tiếp thì nàng khoát tay bảo: Lam đi tìm mẹ:) (b) Tối đến, dù yêu bố lắm thì nàng một mực chỉ là ngủ với mẹ. (tối qua Bố thử trình độ có có/không không của nàng (muốn bố hay mẹ đưa đi ngủ) bằng cả tiếng Ta và Tây thì nàng cũng tiếp chiêu Bố rất ngon lành:D) (c) Mẹ đuểnh đoảng đi ra đi vào đá phải tủ, ôm chân..nàng chạy lại xuýt xoa: mẹ đau không mẹ? (d) bố đang ngái ngủ, con gái chạy vào ôm ôm xoa xoa mặt bố: Lam yêu bố lắm. Bố mở mắt ra đi:). (e) phần (e) đáng một cái mục to tướng chứ chẳng vừa.:) nên mẹ xuống dòng tí kể cho chi tiết:)
Anh Khôi đi ngủ rồi nhưng vẫn nhớ nhung que kem mà mẹ trót hứa ..nhưng mẹ quên (giả vờ quên:)). Anh vin vào luật lệ làng đã định: đã hứa thì phải thực hiện lời hứa
nên anh mồm hét chân đạp để đòi mẹ sang giải quyết vụ việc:). Mẹ thì đang bận cho nàng Lam ngủ. Lam nghe thấy anh Khôi kêu gào ầm ĩ thì lấy hết sức bình sinh hét: Khôi ôi ôi….(dài giọng ra, ngủ đi. Mẹ ngủ rồi:). Một lúc sau, tình hình tuyên chiến rất căng thẳng giữa các bên. Mẹ bối rối chưa biết làm sao thì em Lam thủ thỉ thế này: Mẹ sang Khôi đi. Mẹ tưởng em đùa…mẹ hỏi lại: thế mẹ sang phòng với anh Khôi một chút nhé. (hỏi thế nhưng mẹ vẫn không tin là em nhường mẹ cho Khôi:)). Em động viên với giọng chắc nịch: mẹ đi đi. (Mẹ té ngửa…). Mẹ ra khỏi phòng và em không có động thái phản đối gì cả:). . Yêu con gái quá là yêu. Vậy là con gái đã biết suy nghĩ và rất yêu anh Khôi nhé anh Khôi.
Bình luận mới