Monthly Archive for September, 2011

Tháng 9 của con trai:

DSC_0097.JPG

1) Hôm nay con trai đi học về với ba lô căng phồng hơn mọi ngày. Mẹ hỏi thì con trai nói: mẹ ơi, nhiều bài tập, nhiều giấy tờ cô giáo gửi về lắm mẹ ạ. Khổ thân con trai thật. Đáng lẽ, vẫn còn 1 năm nữa để chơi thả phanh thế mà bây giờ lỡ dại sa đà vào nhóm K1 này nên đi học về đã phải cong mông lên làm bài tập về nhà. Cô giáo cũng nói qua với mẹ và mẹ cũng đồng ý với cô là cứ giao cho Khôi những bài tập như các bạn lớp 1 làm để thử thách Khôi. Vậy nên, bây giờ hàng ngày đi học về lúc 4 giờ chiều, sau khi nạp thêm chút năng lượng lại phải ngồi hí hoáy làm bài. Tuy nhiên, không phải hôm nào con trai cũng tự giác ngồi vào bàn. Mỗi lần thế mẹ lại phải lên giây cót, két cho mấy phát mới chịu ngồi làm bài. Lại còn thế này nữa, cu cậu nghĩ ra trò trao đổi nhiệm vụ: mẹ dọn đồ chơi hộ con (bãi chiến trường của 2 anh em, tung hê hết đồ chơi ra để chơi khi anh vừa từ trường về) thì con sẽ học bài.:). Thử hỏi, mẹ nên chấp nhận ”sự đàm phán” này hay là từ chối?:).

2) Cô giáo gửi về tất cả bài tập Khôi đã làm ở lớp. Bố mẹ xem cẩn thận và bố có đề xuất mẹ tìm một cái hộp để lưu lại cho con. (lớn lên, biết đâu lại là ”vũ khí lợi hại” để đi cua gái đẹp:))). Những bài tập của con trai đều được nhận một ngôi sao, có nghĩa là làm tốt. Phải công nhận, các bài tập đấy tuy không phải kiến thức sâu rộng gì nhưng luyện cho học sinh khả năng lô -gic hay, sát với cuộc sống.

3) Bố mẹ rất thích một môn học của Khôi; đấy là hàng tuần, mỗi bạn phải tự chuẩn bị một chủ để nào đấy, có thể lấy cảm hứng từ những vật yêu thích ở nhà đơn giản như con gấu bông và lên lớp sẽ có 30 phút trình bày trước lớp về chủ đề đấy. Mục đích của môn học này là nhằm thúc đẩy sự tự tin và khả năng diễn thuyết trước số đông của học sinh.
Khôi thuộc nhóm vào thứ 4. Thứ tư tuần trước, Khôi chọn cái kick-board, quà kỷ niệm của các bạn ở câu lạc bộ bơi Ottawa.

DSC_0038.jpg

(kick-board này được bố mẹ treo ngay ngắn trong phòng ngủ của Khôi, như là một lời nhắc nhủ không những đới với Khôi mà cả bố mẹ trong việc học bơi của Khôi)

Còn thứ 4 tuần này, thì Khôi chọn nói về hệ mặt trời. (đúng sở trường của chàng nên chàng có vẻ hứng thú lắm). Về nhà, chàng khoe với bố mẹ: các bạn thích bài nói của con lắm…nhưng khi bố mẹ hỏi chi tiết như thích thế nào, các bạn hỏi gì và con nói những gì…thì con trai vẫn một câu: ôi, nhiều lắm và con chẳng nhớ nữa:)). Chán chưa?:)

4) Bố mẹ có mua cho Khôi một số sách làm bài tập của lớp 1. Cũng hoàn toàn không phải vì mục đích là cho con trai luyện trước để uyên thâm gì, mà bố mẹ cũng chỉ là thực hiện theo khả năng của con. Tuy nhiên, cái hứng làm bài của con trai thì cũng giống như tính mẹ (sớm nắng chiều mưa) nên mẹ nghĩ ra cách treo giải: cứ khi nào hoàn thành hết một quyển sách thì bố mẹ sẽ tặng một bộ Lego. Lúc nào anh con trai ượn bên này ẹo bên kia, mẹ chỉ cần nhắc đến ”lego” là chàng tăng tốc phi như tên lửa ngay:). Mà trong sách có phần bài đọc, anh con trai rất ”ăn gian” bảo mẹ: thôi con trả lời bằng mồm thôi mẹ nhé, viết ra lâu quá:). Mẹ vừa thông báo với bố: bố liệu mà xem xem có bộ lego nào hay thì để mắt cho con trai đi, con trai sắp hoàn thành xong 1 quyển rồi đấy:).

Tám thứ 6:

1) Hôm nào mà bị mẹ đón về sớm ( với lý do chính đáng là về sớm để đi học bơi), thể nào mẹ và chàng cũng phải ‘oánh’ nhau suốt chặng đường từ trường về nhà. Thế mà tự nhiên sáng nay ngủ dậy, cứ khăng khăng với mẹ: mẹ ơi, hôm nay là thứ 7. Mẹ có đưa con đi học thì trường cũng đóng cửa.:). Chẳng biết do, chàng phê quá với lịch học chính khóa cũng như ngoại khóa hay là do muốn bố ở nhà mà phát biểu thế.
Thế nhưng chiều mẹ đón về thì mặt vui hớn hở, có vẻ chẳng còn nhớ gì đến vụ ”nhầm lẫn vô tình hay hữu ý” lúc sáng nữa. Chàng khoe thế này: mẹ ơi, hôm nay ở lớp con vẽ em Lam đấy. Mẹ hỏi: thế con có vẽ bố và mẹ không? con trai: con có vẽ mẹ, nhưng không đủ thời gian nên con không vẽ tóc.:) (thế là con cho mẹ biến thành ”bà lão trọc đầu” à? (nghĩ bụng:)). Còn bố thì con định vẽ nhưng không đủ chỗ mẹ ạ, vì con muốn vẽ bố cao hơn em Lam và mẹ:).

2) Bố con dạo này có chương trình với mấy điều kiện cần (của mẹ:)): (1) nếu trời không mưa/không lạnh/không gió ; (2) nếu chàng và nàng không sổ mũi vvv thì bố con sẽ đi bộ mấy vòng trong công viên gần nhà. Con trai và con gái thích lắm và gọi đấy là đi trèo đồi (hiking) vì đường đi ngoằn ngoèo và dốc thoai thoải. Con gái bé tí thế thôi nhưng đi bộ ác chiến, chị nàng đi mấy vòng vẫn đòi đi nữa, đi mãi:). Tuần trước, mẹ bon chen ghé thử chơi…và tối về chỉ ngồi: hỡi ôi, gân cốt của tôi ơi!:).
Bố con dạo này hơi hơi bị ”nhiêu khê”:). Đi thế mà bố con cũng phải đóng bộ: nào giày chạy, nào quần chạy, áo chạy. Thằng con còn lủng lẳng vác thêm đôi giày đá bóng để tiện thì chơi bóng ở sân. Đã thế, tiện luôn bố vẫn thừa 2 túi quần thì nhét hộ con cái đĩa ném hay chai nước. Bố ngụy trang xong quần quần áo, ”tự mãn” vỗ ngực đứng trước gương: bố trông thế này thì người ta cho bố lên trang bìa tạp chí thể hình mất thôi!:). Con trai buộc nốt giây dày còn lại, không thèm ngẩng mặt lên phán: ôi, thế thì mọi người chạy hết.:).

3) Hôm nay con trai mang về thông báo là con trai qua được cửa ải thi thố lần đầu tiên trong đời. Dù là kết quả đoán trước được, (do tính tò mò nên bố mẹ ‘do thám’ trước) nhưng nhận được tờ thông báo bố mẹ cũng thấy vui vui. Mỗi ngày, con trai và con gái chỉ cần mang lại cho bố mẹ một hoặc nhiều hơn một những niềm vui như vậy thì bố mẹ đã thấy hạnh phúc lắm rồi.

4) Dự án mua thêm một xe ô-tô nữa được bố mẹ phác họa có mà đến cả mấy tháng nhưng cuối cùng đến nay vẫn chỉ là dự án tù đọng:). Thế nhưng, mỗi lần ra đường, hết con trai gào lên ‘bố ơi, xe Audi đến con gái chỉ trỏ ”níu” hết cả lưỡi lại: mẹ ơi, xe volvo:). Bố mẹ đâu có bàn chuyện mua xe với nàng và chàng đâu nhỉ?:) đúng là ”tai vách mạch rừng”:). Lý do mua là có thêm một xe nữa để tiện hơn và bố đi làm đỡ vất vả hơn. Tuy nhiên, có xe chỉ là đỡ bố đoạn đường đi bằng xe buýt, phần còn lại vẫn cứ phải dùng tàu điện ngầm. Bố rất hăng…định ôm về rồi nhưng mẹ bàn lùi bàn xa thế là làm bố nghĩ lại:). Không ngước cao để nhìn những người giàu có; nhưng nhiều khi nhìn quanh thấy rất nhiều người đang phải cơ cực với cuộc sống và thời buổi khó khăn này hình như ai cũng sống theo kiểu ”thắt lưng buộc bụng” mà tự nhiên thấy mình đặt dấu hỏi nhiều hơn cho những chi tiêu của mình. (Ngoại trừ những việc chi tiêu cho con cái, bố mẹ liên quan đến học hành, sức khỏe, giải trí hay đi du hí:) thì không cần phải suy nghĩ đến 1/2 giây). Thấm câu ”sông có khúc, người có lúc”!.

Thứ 2:

1) Trời đã vào thu: se se lạnh; lớt phớt vài cái lá vàng rơi nhè nhẹ ngoài vườn. Tối qua, đã phải bật điều hòa nóng lên. Chồng kêu ầm lên vì ”sao nhà nóng thế”:), nhưng vợ con lại hể hả vì ”nhà ấm quá”:). Từ lúc con trai đi học, thời gian biểu của cả nhà cũng theo đấy mà thay đổi. Chế độ ”ngủ nướng” của mùa hè nay trở thành ”đồ nhắm xa xỉ” cho cả bé lẫn lớn. Vì bị thúc lên giường ngủ sớm nên con trai và con gái dậy sớm. Khoảng gần 7 giờ sáng, cả nhà trừ mẹ:) đã tươi tỉnh lắm rồi. Dạo này, bố và con ít gặp/ít chơi với nhau, nên sáng nào bố đi làm, bố con chia tay bịn rịn: con, đứa thì bíu cổ, đứa thì đu vai…cố gắng thơm thít, thì thầm với bố…bố vội vàng, chỉ kịp thò cái đầu qua khe cửa để thơm con thêm cái nữa rồi đi: bố phải đi, không muộn xe buýt. Nhìn cảnh đấy…thương.
Chia tay bố, anh và em tiếp tục chơi với nhau nốt số phút còn lại trước khi anh tới trường. Nhưng hình như, sáng nào cũng vậy, phải có một vụ ”ẩu đoảng” xảy ra thì mới gọi là trọn vẹn của buổi sáng. Cô em sáng nay, say sưa ngồi bóc hết lớp ngoài của hộp xếp hình của anh. Anh bắt được…và thế là một cuộc đôi co không phân thắng bại dù cả phe yếu lẫn phe mạnh nước mắt ngắn nước mắt dài.:). Anh bực mình: Khôi giận Lam rồi. Khôi không nói chuyện với Lam nữa. Mẹ cho Lam vào phòng để suy nghĩ đi:).
Sau đấy, anh còn khẳng khái: Khôi muốn đi học, đi học để không phải chơi với em Lam:). Mẹ nghe thấy thế nên nói: thế tí nữa mẹ đem cho em Lam đi nhé?:). Anh chùng giọng xuống:): không, mẹ không cần phải đem cho. Mẹ cứ để đấy.:)) ( (mẹ nghĩ thầm:))để đấy cho con…để chiều về con chơi tiếp à?:)).

2) Đáng lẽ ngày mai là ngày đầu tiên con trai chính thức ”gia nhập quân ngũ đội bơi”:), thì chủ nhật con trai lăn ra ốm. Mẹ lại phải viết thư cho cô huấn luyện đội bơi xin phép Khôi vắng mặt ngày mai và nếu khỏe thì thứ 5 sẽ ”chiến đấu”. Cứ tình trạng ốm mùa thu, vào đông thế này thì bơi với lội gì. Bố mẹ chỉ muốn con trai học bơi đầy đủ, chẳng có tham vọng con trai sẽ thành vận động viên gì mà chỉ có một mong ước là cải thiện được sức khỏe của con trai. Thế mà thấy xa vời.

3) Đúng là tình trạng ”nhớ nhớ quên quên” của mình hết thuốc chữa. Khi thì không biết chìa khóa xe để đâu, lúc thì chẳng nhớ thẻ tín dụng vứt chỗ nào. Hôm qua, đi siêu thị, sau khi chất đầy xe đủ các thứ và đến phần thanh toán tiền thì tìm mãi chẳng thấy cái thẻ nào trong ví. Ngượng; vì cả đoàn người rồng rắn chờ mình tìm thẻ tín dụng:). May mà vẫn còn nhớ bỏ quyển sổ séc trong túi, còn không thì chỉ có nước ”bỏ của chạy lấy người”:). Chuyện lạc thẻ tín dụng xảy ra cứ gọi là như cơm bữa. Chồng đã cẩn thận, nhét vào ví vợ những 3 thẻ. Thế mà lúc cần dùng thì cả 3 thẻ biến dạng. Lẩm cẩm hết chỗ bàn!.

Bình luận mới

Hình ảnh

Random Image

DSC_0508.JPG

DSC_0508.JPG

Newest Image

Mason-20120204-00153.jpg

Mason-20120204-00153.jpg

Random Album

Montreal_feb_10

Montreal_feb_10