1) Hôm nay con trai đi học về với ba lô căng phồng hơn mọi ngày. Mẹ hỏi thì con trai nói: mẹ ơi, nhiều bài tập, nhiều giấy tờ cô giáo gửi về lắm mẹ ạ. Khổ thân con trai thật. Đáng lẽ, vẫn còn 1 năm nữa để chơi thả phanh thế mà bây giờ lỡ dại sa đà vào nhóm K1 này nên đi học về đã phải cong mông lên làm bài tập về nhà. Cô giáo cũng nói qua với mẹ và mẹ cũng đồng ý với cô là cứ giao cho Khôi những bài tập như các bạn lớp 1 làm để thử thách Khôi. Vậy nên, bây giờ hàng ngày đi học về lúc 4 giờ chiều, sau khi nạp thêm chút năng lượng lại phải ngồi hí hoáy làm bài. Tuy nhiên, không phải hôm nào con trai cũng tự giác ngồi vào bàn. Mỗi lần thế mẹ lại phải lên giây cót, két cho mấy phát mới chịu ngồi làm bài. Lại còn thế này nữa, cu cậu nghĩ ra trò trao đổi nhiệm vụ: mẹ dọn đồ chơi hộ con (bãi chiến trường của 2 anh em, tung hê hết đồ chơi ra để chơi khi anh vừa từ trường về) thì con sẽ học bài.:). Thử hỏi, mẹ nên chấp nhận ”sự đàm phán” này hay là từ chối?:).
2) Cô giáo gửi về tất cả bài tập Khôi đã làm ở lớp. Bố mẹ xem cẩn thận và bố có đề xuất mẹ tìm một cái hộp để lưu lại cho con. (lớn lên, biết đâu lại là ”vũ khí lợi hại” để đi cua gái đẹp:))). Những bài tập của con trai đều được nhận một ngôi sao, có nghĩa là làm tốt. Phải công nhận, các bài tập đấy tuy không phải kiến thức sâu rộng gì nhưng luyện cho học sinh khả năng lô -gic hay, sát với cuộc sống.
3) Bố mẹ rất thích một môn học của Khôi; đấy là hàng tuần, mỗi bạn phải tự chuẩn bị một chủ để nào đấy, có thể lấy cảm hứng từ những vật yêu thích ở nhà đơn giản như con gấu bông và lên lớp sẽ có 30 phút trình bày trước lớp về chủ đề đấy. Mục đích của môn học này là nhằm thúc đẩy sự tự tin và khả năng diễn thuyết trước số đông của học sinh.
Khôi thuộc nhóm vào thứ 4. Thứ tư tuần trước, Khôi chọn cái kick-board, quà kỷ niệm của các bạn ở câu lạc bộ bơi Ottawa.
(kick-board này được bố mẹ treo ngay ngắn trong phòng ngủ của Khôi, như là một lời nhắc nhủ không những đới với Khôi mà cả bố mẹ trong việc học bơi của Khôi)
Còn thứ 4 tuần này, thì Khôi chọn nói về hệ mặt trời. (đúng sở trường của chàng nên chàng có vẻ hứng thú lắm). Về nhà, chàng khoe với bố mẹ: các bạn thích bài nói của con lắm…nhưng khi bố mẹ hỏi chi tiết như thích thế nào, các bạn hỏi gì và con nói những gì…thì con trai vẫn một câu: ôi, nhiều lắm và con chẳng nhớ nữa:)). Chán chưa?:)
4) Bố mẹ có mua cho Khôi một số sách làm bài tập của lớp 1. Cũng hoàn toàn không phải vì mục đích là cho con trai luyện trước để uyên thâm gì, mà bố mẹ cũng chỉ là thực hiện theo khả năng của con. Tuy nhiên, cái hứng làm bài của con trai thì cũng giống như tính mẹ (sớm nắng chiều mưa) nên mẹ nghĩ ra cách treo giải: cứ khi nào hoàn thành hết một quyển sách thì bố mẹ sẽ tặng một bộ Lego. Lúc nào anh con trai ượn bên này ẹo bên kia, mẹ chỉ cần nhắc đến ”lego” là chàng tăng tốc phi như tên lửa ngay:). Mà trong sách có phần bài đọc, anh con trai rất ”ăn gian” bảo mẹ: thôi con trả lời bằng mồm thôi mẹ nhé, viết ra lâu quá:). Mẹ vừa thông báo với bố: bố liệu mà xem xem có bộ lego nào hay thì để mắt cho con trai đi, con trai sắp hoàn thành xong 1 quyển rồi đấy:).
Bình luận mới