Monthly Archive for November, 2011

Một trải nghiệm…

không những chẳng có gì lý thú mà còn kinh khủng. Mặc dù mình bị miêu tả là dạng ‘mình hạc mai xương’, cũng chẳng ”thanh mai trúc mã” như vậy, có thể là cụm từ hay nhất để nói thẳng nói thật ‘hom hem’:):, nhưng không bao giờ nghĩ rằng, có lúc mình lại phải đi cấp cứu giữa đêm.
Vẫn tối qua ngồi bờ lốc về bố con nhà nó, vẫn còn kịp đọc cả cái còm đáng yêu của ông bà Ngoại..thế mà sau mấy phút là phải đóng sập màn hình máy tính, ngồi ôm bụng nhăn nhó một mình. Chồng đi cày, mãi gần 10 giờ mới mò tới nhà: mệt và nhìn thấy cái mặt vợ ủ rũ, chắc lại cảm giác ‘chán chẳng thèm chán’. Đêm càng khuya thì cơn đau càng nhiều…chồng lên mạng tìm đọc thì bảo vợ:” không sao đâu vợ ạ. chắc là do vợ mất ngủ, đi long nhong nhiều quá nên mất sức vậy thôi. Cố ngủ đi rồi sáng hẹn bác sĩ khám.” Thế là chồng cũng quay ra ngủ vì khuya, vì cũng sang sáng rồi.
Vợ đau quá không ngủ được và cuối cùng dậy uống một viên thuôc giảm đau. Đến gần 2 giờ sáng, người lạnh run cầm cập mặc dù trong nhà nhiệt độ để ấm như mùa hè, chân tay lẩy bẩy khi thấy những gì không muốn thấy/và chưa bao giờ thấy, kể cả lúc bị mổ như vịt khi sinh Lam và Khôi:).
Vợ lay chồng dậy: anh ơi, chăc em phải đi vào viện cấp cứu. Chồng mắt nhắm mắt ngủ…nhưng cũng tỉnh cả ngủ khi cũng thấy những gì không muốn thấy.
Chồng đề nghị gọi Lam Khôi dậy và cả nhà đi vào phòng cấp cứu nhưng vợ cương quyết: thôi em đi tắcc xi, để con ngủ. (Mình cũng không nghĩ là mình can đảm đến vậy:)).
Đến bệnh viện, tự làm thủ tục và tự đi vào phòng. Mình biết, có điều gì đấy bất ổn nhưng vẫn can đảm lắm:), cho đến khi mình đi xét nghiệm. Cô lấy xet nghiệm sửng sốt cầm bình xét nghiệm và hỏi giọng đầy lo âu: điều này xảy ra từ khi nào? và câu sau (có lẽ là vô tình) cô ấy hỏi: thế bạn có con chưa? Mình cảm nhận, một điều gì đấy rất khủng khiếp sau câu hỏi đấy.
Mình nhắn tin cho chồng (chồng ở nhà, trực tuyến ôm điện thoại): em sợ lắm! Nỗi sợ hãi bao trùm và mình cảm giác như mình đang đứng rất mong manh giữa cái chết và sự sống; nghĩ đến Lam, nghĩ đến Khôi. Lúc đấy, chỉ muốn được chạy về nhà, khỏe mạnh ôm Lam Khôi vào lòng.
Thế rồi, mình lại một mình trong căn phòng với dây nhợ và máy móc trên người. Y tá truyền IV (nước khoáng) và chọc nốt mấy bình máu thêm để đi xét nghiệm. Cũng may, sau đấy khoảng 30 phút, bác sĩ vào khám trong khi đang chờ phòng thí nghiệm gửi xét nghiệm lên phòng. Khám kỹ càng một lượt thì bác sĩ cười…một nụ cười mà mình không thể tả được nó quý bằng gì nữa: bác sĩ nghĩ, chắc là mình bị viêm nhiễm dạng nặng chứ không phải bị thận, bị ruột già ruột non gì…và mình hỏi thêm vào:ung thư?. bác sĩ nói: ung thư nhất đinh không phải:). Dù chưa nhận kết quả xét nghiệm nhưng từng đấy cũng đủ giúp mình sống sót (ít nhất về tinh thần) trong suốt mấy tiếng đồng hồ ở phòng cấp cứu.

Cuối cùng thì kết quả xét nghiệm ở phòng xét nghiệm cũng đến (phòng xét nghiệm ngay ở tầng dưới): đúng là mình bị viêm nhiễm thể nặng và bác sĩ khen mình: đã đi đến bệnh viện kịp thời. Mình suy ra, nếu chờ đến sáng mới đi khám ở phòng khám chắc là ”ngắc ngoải”:):)). Sau khi có kết quả thì một túi kháng sinh được tiêm thẳng vào tĩnh mạch.

Mình tự cảm thấy mình rất may mắn khi ốm đau như vậy lại có một bảo hiểm tốt, một bệnh viện tốt, một dịch vụ không khác gì mình là ”vợ tổng thống”. Nói gì thì nói, y tế của Mỹ khó nước nào sánh kịp. Mình cũng có thể được xếp dạng ‘mặt dày’ ở bệnh viện này vì khinh qua 2 lần sinh Lam Khôi và mấy lần đi ”thăm bác sĩ cho vui” nhưng lần này, có lẽ là lần khủng khiếp nhất. Hy vọng, sẽ không có lần nào như thế này nữa và cầu mong cho mình là kẻ thí mạng đầu tiên và cũng là cuối cùng cho cả nhà ở phòng cấp cứu/bệnh viện.

Chồng tuyệt vời của mình, thức nguyên đêm canh con, lo cho vợ và ngày hôm nay tình nguyện ở nhà làm việc để chăm Khôi Lam cho vợ nghỉ ngơi. Thế mà đôi lúc, vợ cứ than buồn, than chán. Cuộc đợi này, chỉ cần vậy thôi: chỉ cần bố mẹ con cái được khỏe mạnh và bình an.

Chơi Đông:

Mùa đông năm nay đến muộn thì phải, vì gần hết tháng 11 trời vẫn lúc nóng lúc lạnh: hâm hấp giống lớn hơn một người trong nhà Lam Khôi:). Tuy nhiên, cũng không vì thế mà làm suy giảm đi tinh thần ”chơi đông” của bố và con trai. Bố con đã lên kế hoạch đi trượt tuyết: bố quyết định năm nay ‘tự bao’ mình một bộ trượt tuyết chứ không đi thuê như năm ngoái. Còn con trai thì bố đang đắn đo, vì không biết nên đi thuê hay là mua (do trẻ con mỗi năm phải thay một bộ mới). Tối qua Bố ‘vận chuyển’ bộ của bố về và chiều nay lại làm một chuyến khác, đi mua cho con trai.

Chuyện là, bố con sau khi Khôi đi học bơi về thì tạt qua cửa hàng, chỉ định để lấy bộ trượt của bố (mua từ tháng trước nhưng phải để lại để họ lắp ráp) nhưng lại thấy cửa hàng quảng cáo có 3 ngày bán giảm giá nhân dịp ngày Lễ Tạ Ơn. Bố kể, con trai thích được ‘sở hữu’ một bộ mới toanh như bố nhưng mà than đói quá, không chờ được:). Hôm nay là ngày cuối cùng của đợt giảm giá. Đấy là lý do tại sao, buổi chiều, lúc con trai tan học, bố phải trốn việc 2 tiếng về đưa con trai đi mua bộ trượt. Thế mới thấy, bố con ‘say trượt tuyết’ thế nào.

IMG-20111128-00056.jpg

(ngồi để được thử giày trượt:))
Sau cả tiếng thử đi thử lại thì Bố con cũng mua được một bộ trượt cho con trai, nhưng mà bị mẹ ‘truy tố’ là ”nhẹ dạ cả tin” vì cuối cùng cái bộ trượt của con trai chả được giảm giá gì cả:(. (Hóa ra chỉ một số loại, chứ không phải tất cả:()). Thôi thì biết làm sao bây giờ, trót dại ”lỡ say” vào cái môn ”vừa hãi vừa tốn kém” này thì phải chịu thôi, than ai bây giờ (lời mẹ:)).

IMG-20111128-00059.jpg

(Khệnh khạng trên đôi giày trượt xem thử có ổn không?. Mẹ chộp điện thoại bố chụp nên hình nhạt nhòa:))

Để mà nói thành thực thực lòng:), nhìn Khôi trượt vù vù từ đỉnh núi xuống, mẹ cũng sướng lắm. Tuy nhiên, mẹ lúc nào cũng nơm nớp lo những điều đáng tiếc có thể xảy ra (vì môn trượt tuyết không thể được xếp vào môn thể thao an toàn được:(). Lo thì lo thế nhưng mẹ vẫn phải cố đẩy vào xó để a dua theo bố con nhà này. Mặc dù vậy, độ ”a dua” của mẹ cũng chỉ dừng lại ở chỗ là cho Khôi đi trượt tuyết với bố, chứ vẫn chưa đủ ”sung” để nghe theo lời dụ dỗ ngọt mật của bố: Em ơi, mùa này đi học trượt tuyết đi. Anh chăm Lam cho:). Mẹ từ chối ‘khéo’ (nhưng mà sợ vãi…có trượt cầu trượt mà cũng nhắm tịt mắt lại…nói gì đến chuyện phi từ đỉnh núi xuống): thôi chờ Lam lớn rồi đi học cùng Lam một thể:) (Lúc Lam đủ tuổi về phe với bố thì mẹ lại: anh ơi, chân em yếu quá, không tập nổi:))

IMG_1950.JPG

(Mẹ lấy lại hình Khôi đi trượt tuyết năm ngoái ở Canada)

Còn lại vấn đề quan trọng nhất, làm sao con trai khỏe để còn có cơ hội sử dụng bộ trượt. Mùa đông chưa lạnh lắm mà cả tháng nay, mũi mẽo lúc nào cũng dạt dào:(.

Chặng ăn chơi thứ 1:

của tháng 11 này đã kết thúc gần sáng hôm qua. Đám cưới cô Giao và chú Michael nhẹ nhàng và đầm ấm. Chính sự nhẹ nhàng đấy đem lại cho mỗi khách đến dự đám cưới một cảm giác ”mình là một trong số những người bạn được yêu quí của cô dâu chú rể”.

DSC_0311.JPG

(Bố con may thế nào mà lại ‘túm’ được cô dâu và Khôi có tấm ảnh duy nhất với cô dâu. Cả nhà định chụp với cô dâu chú rể mà không thực hiện được:()

Cả nhà quyết định không ở lại khách sạn mà chiều đi, tối khuya thì phóng về nhà luôn (4 tiếng cho mỗi chiều..cũng kinh đấy nhỉ:)). Chỉ mệt bố, chứ 2 bạn Lam Khôi ngủ khèo trên xe, mẹ buồn ngủ rũ rượi nhưng cũng phải chống mắt lên mua chuyện với bố, để bố vui là phụ mà để bố đỡ buồn ngủ:), lái xe cho an toàn (gọi là ”cẩn thận với mạng sống của mình”:))’.

DSC_0362.JPG

(Chàng nghịch, lấy cái tờ họ ghi tên sắp xếp bàn: ”Khôi Đinh, ngồi bàn 9” lên đầu làm mũ)

Chuẩn bị cho đi đám cưới, bố con từ sáng đã xúng xính rủ nhau đi chọn quần áo. Lam thì nhất quyết: Em mặc váy tím:). Khôi thì được bố diện cho áo sơ mi trắng cổ cồn, nơ con bướm và áo vét (quà tặng của bạn PA). Bố đơn giản vì cứ mặc như khi đi ‘tán’ khách hàng là ổn:)). Còn phần mẹ thì bố bảo : mẹ là ”thành phần nguy hiểm” nhất nhà:)) (vì đến tận gần lúc đi, mẹ vẫn chưa ‘trình bày’ cụ thể kế hoạch diện gì để bố con duyệt). Mẹ định chỉ mặc đơn giản vì ngại áo váy lùng bùng, đi lại xa, con cái lèo nhèo:) nhưng bị bố con ”kích đông đả tây” nên tức chí lôi đống váy áo, giày dép ra ‘làm người mẫu’:) cho bố con ‘tuyển lựa’ hộ.

DSC_0372.JPG

(vì tối và đông người nên bố không tác nghiệp được. Nhìn lại mẹ và em Lam chỉ có cái hình này:) (3 mẹ con nhảy ”xập xình” với vợ chồng son cô Trang + chú Sơn. Đúng là mẹ không có ‘tướng ăn chơi’: mặc váy vào trong phòng lạnh run cầm cập:), chồng phải tức tốc đi lấy áo len cho mặc:); lại còn khệnh khạng trên đôi giày cao gót, kêu ầm ĩ vì đau chân:)).

Mẹ mặc cái gì con trai con gái cũng xuýt xoa: mẹ xinh thế. Còn ông chồng thì nịnh vợ: vợ mặc váy vào, diện giày cao gót tóc xõa giả vờ nai tơ thế này, vẫn còn khả năng đi ”tán trai”. (nịnh khiếp nhưng nghe cũng sướng tai:)).
Cuối cùng xong phần hình ảnh cho cả 4 con rùa, tuy nhiên để ‘bảo vệ tối đa hình ảnh’ :) thì cả nhà quyết đinh mặc những bộ đồ thoải mái và đến khách sạn làm đám cười mới thay quần áo ‘chẹp’:).
Bố đi siêu thị chọn cho chú Michael và cô Giao một cái thiệp đơn giản nhưng vô cùng ý nghĩa. Khôi được bố giao nhiệm vụ viết thiệp theo chỉ dẫn của bố:). Cu cậu nắn nót từng nét chữ một cách cẩn thận như có thể:). Lam đi ra đi vào, chả có việc gì..hỏi Khôi: đi đám cưới chú Michael Phelps à Khôi? (mẹ cười rũ…:) công nhận chú MP nổi tiếng thật, đến cả chị Lam cũng biết đến:)).

DSC_0178.JPG

(Không có ảnh váy tím thì mẹ bù lại các ”độc giả yêu quí” ảnh khác của em Lam nhé)

Mãi tời gần 2 giờ sáng cả 4 con rùa mới lê về tới nhà: người ho húng hắng, người sụt sà sụt sịt nhưng tất cả đều thấy vui và mừng cho cái kết có hậu của một tình yêu đẹp của chú Michel và cô Giao yêu quí.

Bình luận mới

Hình ảnh

Random Image

DSC_0205.JPG

DSC_0205.JPG

Newest Image

Mason-20120204-00153.jpg

Mason-20120204-00153.jpg

Random Album

Montreal_feb_10

Montreal_feb_10