Monthly Archive for December, 2011

Hội thoại ‘củ khoai’:)

1) Mấy hôm trước, mẹ đi khám bác sĩ nên bố lại phải ‘chuồn’ khỏi văn phòng một hôm ở nhà để canh con và làm tài xế. Kế hoạch là vẫn cho nàng Lam đi cùng. Thế nhưng, khi nàng thấy mẹ mặc quần áo (mẹ đưa Khôi đi học rồi quay về bố và Lam mới đưa mẹ đi bác sĩ) mà thấy bố vẫn ung dung ngồi thiền với cái máy tình thì nàng lo sợ…khả năng nàng bị mẹ ‘bỏ rơi’:). Nàng xăm xăm đi lấy giày, lấy áo khoác và điềm nhiên nói thế này:

Lam phải đi bác sĩ vì Lam bị muỗi cắn. (như để chứng mình theo kiểu ”nói có chứng mách có sách’, nàng vạch tay áo ra, tìm mãi mới ra một nốt muỗi cắn từ lúc nào, chỉ cho bố)..đây này, Lam bị muỗi cắn đây bố:).

2) Lúc nãy, Khôi ăn tối. Mẹ con trò chuyện thế này:
Mẹ: ngày xưa, mẹ mà được ăn đầy đủ như con bây giờ, có lẽ mẹ thành người khổng lồ rồi:)). Chứ đâu còi như con thế:).
Khôi: (cười hì hì vì rất thích cách mở chuyện của mẹ do có ”người khổng lồ”, cứ như trong truyện cổ tích ấy:))
Mẹ: Mẹ nhớ (lại kiểu so sánh lệch lạc: đời mẹ thế thì đời con cũng phải thế:)) ngày xưa, do thích ăn trứng gà quá mà mẹ chỉ mong ốm để được ăn trứng gà.(mẹ là ”thần bịa chuyện viễn tưởng” để câu khách các đệ tử Lam Khôi nhưng câu chuyện này thì có thật. Một góc tuổi thơ của mẹ:))
Khôi: tại sao thế mẹ?
Mẹ: vì ông bà ngoại hồi đấy nghèo nên trứng gà hiếm, chỉ dành lúc ốm mới đựoc ăn:)
Khôi: (cười rúc rích) và buông câu: có ai lại thích ốm để được ăn trứng gà. Mẹ hâm à? (này nhé, nếu không phải là lý do đang học tiếng Việt nên cho thử dùng từ…nếu không là bị ”đánh đòn” vì ai đời ”con nói mẹ hâm”.
Mẹ: (nghĩ chứ không nói ra:)). Mà đúng là mẹ hâm thật. Đến tận giờ vẫn hâm hấp thế:))
Mẹ đợi con hết đợt ”rúc rích” thì mới thỏ thẻ: mẹ cũng thấy buồn cười với cái từ con dùng là từ ”hâm” nhưng trong tiếng Việt, nếu con nói với người lớn tuổi hơn thì không nên dùng từ đấy con nhé. Con có thể dùng vui với bạn bè cùng tuổi hoặc ít tuổi..nhưng chỉ là vui thôi nhé.
Chẳng biết lời giải thích của mẹ có giọt vào tai con trai không nhưng ít nhất mẹ hoàn thành nghĩa vụ: ”chỉ đến nơi đến chốn”:)) sau này, con có lỡ may dùng lại thì bởi con đươc thừa hưởng gen ”ngả ngớn” của cả bố và mẹ:)).

3) Khôi dạo này nghiện ngập cờ vua một cách kinh hoàng..đến nỗi, mấy ngày nghỉ: bổ mở mắt ra chưa kịp làm gì đã phải tiếp chiêu ít nhất 2 ván cờ vua với con trai và ngày khép lại, bố con cũng không thể thiếu ‘chú chén’ mấy ván cờ (mở ngoặc một tí là trình độ cờ vua của con trai không phải là loại ”dễ gặm’ với bố nên bố chơi cũng hào hứng chứ không phải kiểu ”chơi cho có” nữa:)). Lúc bố và anh tẩn nhau thì có dùng những từ đại loại như: I will eat your rook vvv (nghe kinh nhỉ:) (sẽ thịt con xe của bố/của con). Em Lam thì gọi là tên sai vặt: đi nhặt cờ và thu cờ:). Thế mà…cái cụm ”eat eat’ đấy ngấm vào đầu em kiểu gì mà được em áp dụng thế này:

Con chó Odie nhà hàng xóm luôn là ”kẻ thù không đội trời chung” của nàng Lam, do chú chó Odie cứ thấy Lam là sấn sổ tới để làm quen:). Một hôm mẹ và em Lam ”luyện yêu” theo kiểu:
Mẹ: Lam yêu mẹ không?
Lam: có
Mẹ: Lam yêu bố không?
Lam: có
Mẹ: Thế Lam yêu anh Khôi không?
Lam: có
Mẹ: Lam yêu con chó Odie không? (mẹ làm phép so sánh để xem ”3 cái có của em phía trên chính xác thế nào”:))
Lam: không.
Mẹ: tại sao vậy con?
Lam: vì con chó Odie cắn gấu của Lam (đúng là thù dai:)).
…mẹ chưa kịp nói gì..nàng tiếp chiêu:
thịt nó đi mẹ ạ:))
Mẹ: (con gái tôi sao ”hung hãn” thế:). Mẹ và bố truy ra, từ ”thịt” của Lam học từ đâu/từ ai thì mới té ngửa: chỉ có một nguồn là nàng học lỏm từ những phi vụ ”chân sai bàn cờ” của bố và anh Khôi:)).

4) Mấy ngày nghỉ lễ, 4 mẹ con bố con không ló mặt ra đường, chỉ trừ lúc phải đi siêu thị để mua thêm thực phẩm. Mà mỗi lần đi thế chỉ có bố hoặc mẹ đi, còn Lam Khôi bị ”cấm cung” do nước mắt nứoc mũi lũ lụt, sụt sùi cả mấy ngày nay.
Bố bảo: ai thích nằm với bố, giơ tay lên? nằm với bố, bố cho bóp chân của bố (bố thích nhất món này:))
Khôi: không, Khôi thích nằm với bố nhưng không thích bóp chân cho bố. Khôi nằm với mẹ (lựa chọn an toàn nhất:)
Lam: Lam cũng nằm với mẹ (Lam thì lúc nào ”mẹ chả là lựa chọn số 1”.
Khôi: (kết luận) Hôm nay mẹ đắt hàng thế:))
Bố mẹ: (nghĩ thôi chứ không khen thành tiếng:)):tiếng Việt cũng khá khẩm đấy chứ nhỉ?:))

5) Bố có mua một quyển lịch, chủ đề là ”1000 nơi bạn cần phải đến trước khi chết” để tặng bạn của bố. Con trai nhanh tay bóc mất để xem:). Con trai tìm thấy một tờ lịch có cảnh của Hà Nội như Tháp rùa, con trai reo lên: Hà Nội này mẹ. (tốt…vẫn nhớ quê hương:)). Sau đấy, con trai lại chỉ một hình ảnh khác về phong cảnh Vn là một cái cầu tre, bắt vắt vẻo qua một con kênh (mẹ thấy rất thơ mộng..) nhưng con trai thì nghĩ khác:

ôi, sao Việt Nam nghèo thế mẹ. Sao cầu không xây bằng gạch mà lại làm bằng tre:))). (tiếng Việt nguyên bản, mẹ không thêm bớt:))

Bội thu:

quà Giáng sinh cho nàng và chàng. (đúng là cô Giang chú Đông mở hàng tặng quà son sẻ:)). Quà của cô Giang và chú Đông đến sớm nhưng bố mẹ nhất định bắt anh chị đến đúng giáng sinh mới được mở quà. Anh Khôi giúp em ”xử lý” túi quà cô chú dành cho em Lam và anh chộp lấy ngay quyển sách truyện của em Lam đọc lấy đọc để. Em Lam lăng xăng bên cạnh nài nỉ: sách Lam mà Khôi.:)

DSC_0102.JPG

(đang thảo luận cách chơi:))

Còn cái gối hình con rồng thì anh Khôi nghĩ ra trò: anh lấy thêm một cái gối giống như vậy nhưng hình con bọ màu đỏ (sinh nhật Khôi, bạn ở Canada tặng). Ông anh bảo cô em ngồi lên một gối, mình ngồi lên một gối và làm thành đoàn tàu. Em chân lũn tũn, sức lè tè nên đẩy gối mãi không đi thì anh chổng mông lên ủn giúp. Chỉ có trò đấy mà ”cứu vớt” được bố mẹ hơn 1 tiếng đồng hồ thảnh thơi.

DSC_0099.JPG

Khi bóc tiếp gói quà của cô chú dành cho anh Khôi thì đến bố mẹ còn thích, chứ đừng nói gì Khôi. Mẹ bảo Khôi: sách này có thể là sách kê đầu giường của Khôi được ấy nhỉ. Cô chú hiểu Khôi thích gì nên sách toàn những chủ đề đấy mê hoặc với anh con trai, ví dụ như vũ trụ, thiên nhiên vv… Khôi đã kịp liếc qua và có bài bàn về, đúng với câu hỏi của cậu con trai vài ngày trước đây (why is the ocean salty?) (tại sao nước biển lại mặn?). Con trai thích lắm, nhưng không biết có đủ độ thích để nghiền mà ngấm hết quyển sách không?:)

DSC_0100.JPG

2) Buổi chiều hôm trước, mở cửa. Mẹ bất ngờ thấy một túi quà màu đỏ được đặt ngay ngắn ở cửa. Đang vội đi đón con trai nhưng mẹ cũng phải dừng lại để nhìn vào túi quà vì bất ngờ. Mở tấm thiệp ra đọc và biết đựoc là của ông bà hàng xóm (không phải là ông bà hàng xóm cắt cỏ hộ/lau cửa kính:). Nhận được túi quà của ông bà mà mẹ cảm động và rất áy náy. Bởi lẽ, suốt cả nửa năm chuyển về từ Canada, không một lần gọi điện thoại hay mò sang nhà ông bà để hỏi thăm. Dĩ nhiên, cũng có những yếu tố khách quan ví dụ như ông bà cũng hay đi chơi và mẹ Châu thì một tay hai nách con bé lít nhít nhưng cũng không thể biện hộ được: vì sao không một lần gọi điện cho ông bà. Trên đường đến trường Khôi, một cảm giác ấm lòng khi nghĩ về ông bà hàng xóm, nghĩ về những người bạn. (Quà của ông bà cho 2 anh em là một chú hổ con mềm thật là mềm và yêu rất yêu, thêm vào bộ sưu tập thú nhồi bông đủ các loại con của 2 anh em. Khôi và Lam thích chú hổ này lắm: hết anh đến em nựng nựng thơm thít)

3) Quà của bố mẹ tặng con trai và con gái. (bố mẹ bảo; anh em chia sẻ với nhau, nên chỉ có một món quà chung:)). Trước Giáng sinh, bố mẹ có hỏi con trai: con muốn ông già no^-en tặng con gì? (nhưng mà con trai ‘già đời’ nên bác lại: bố mẹ ơi, làm gì có ông già no^-en:)). Bố mẹ lấp liếm: thế à, thế nếu cho con ước có một món quà Giáng sinh thì con muốn gì? con trai bẽn lẽn (vì con trai ước nhưng không nghĩ là có thể thành hiện thực vì con trai được bố thủ thỉ rằng: mình phải tiết kiệm tiền thì mới mua được, vì rất đắt:)): con muốn có một cái kính viễn vọng (telescope). Sau con trai lại nói: nhưng mà kính viễn vọng đắt….thôi thì máy bay có điều khiển cũng được bố mẹ ạ:)).

DSC_0060.JPG

(Lắp kính với bố)
Bố mẹ không biết con trai sau này sẽ làm nổi trò trống gì (mà bố mẹ cũng không tham vọng/kỳ vọng gì) nhưng bây giờ, con trai đã rất cương quyết: sau này con rất muốn trở thành nhà khoa học nghiên cứu về vũ trụ:). Mẹ thì thầm với bố (thế thì chỉ có chết đói:)). Cũng chính về đam mê mấy sao, trời trăng nước như thế nên sách về vũ trụ đối với con trai lúc nào cũng hay, cũng thú vị (dù cho những sách đấy đọc đến nhàu cũ và nếu là của thư viện thì mẹ phải mượn đi mượn lại mấy lần:)). Kiến thức của con trai về mấy vụ này cũng đáng nể so với một cậu bé 5 tuổi.

DSC_0083.JPG

(Bố đang hướng dẫn con trai cách điều chỉnh kính)
Bố mẹ quyết định trở thành ”ông bà Santa bớt tiếc tiền” tặng con trai một cái kính viễn vọng như mong ước của con. Hy vọng con sẽ nhìn được các vì sao, các hành tinh như con mong muốn. Chỉ tiếc mấy hôm mua về, trời âm u không thấy được gì nên con trai mới chỉ đi ra đi vào ngắm xuýt xoa chứ ‘chưa làm ăn được gì’:). Con trai nói với mẹ: mẹ muốn nhìn được Venus (mẹ ko biết tiếng Việt tên là hành tinh gì) thì mẹ phải thức thật khuya hoặc dậy thật sớm mới nhìn được:). Nghe đúng là ‘kẻ đọc sách’ đang tăng thêm kiến thức cho ‘kẻ ít đọc sách’..thế nhưng ‘nhà khoa học tương lai’ của mẹ ạ, giờ đấy ”đi ngủ” vẫn quan trọng hơn:)).

DSC_0077.JPG

(Nào thử nhìn tí..mà Khôi chả nhìn thấy gì, ngoài mây thôi mẹ ạ:))

Hoạt động cuối năm:

Cũng không có hoạt động gì nổi bật từ phía người lớn mà chỉ có một số ‘sự kiện’ của ”người bé” nhưng mà người lớn vẫn bị ‘bắt tham gia’. Tuy có lúc miễn cưỡng và cảm thấy như không đủ năng lượng để chạy tiếp sức với bọn choai choai…nhưng khi bị kéo cổ lôi vào thì lại cảm thấy như mình trẻ lại, lại cảm thấy được không khí giáng sinh, năm mới đang cận kề.
1) Hoạt động thứ nhất phải kể đến là cuối tuần trước, con trai có một thi bơi lần thứ 2 trong đời. Lần 1, gọi là mẹ đã khoe hết làng trên xóm dưới rồi:). Lần 2 cũng là thi nhưng với câu lạc bộ, những cái thi bơi này diễn ra hàng tháng. Vậy nên chỉ là ‘chuyện thường ngày ở phố huyện’vậy thôi:). Bố bảo rồi và mẹ cũng gật gù: đi thi là đi chơi. Nếu có là đi thi với tinh thần ‘gà chọi’ cần phải năm năm nữa..hoặc đến khi nào, cơ bắp sức dẻo dai của anh con tăng lên phải gấp 10 lần hiện tại:) (có bao giờ đến lúc đấy?:)).

DSC_0037.JPG

Có thể bố mẹ thoải mái thế nên anh con đi thi mà cứ như sắp được đi chơi cầu trượt ở công viên:). Lần này, anh con phải đua với toàn ‘kình ngư loại khủng’ từ 7 trở lên đến 10. Trong danh sách, con trai là choắt con 5 tuổi duy nhất. Nhìn con trai lọt thỏm, cũng thương…nhưng mà thấy cái mặt hớn hở và cười nói luyên thuyên suốt cả 3 tiếng (khởi động và chờ đợi giữa các vòng) của con trai, mẹ cũng yên tâm. Nếu không, mẹ sẽ lại xấu tính bản năng:) quay sang trách cô và sẽ không tha cho bố: con bé thế, thi với thố gì?:). (Cô giáo dạy bơi của Khôi, không hiểu hy vọng gì ở Khôi nhưng luôn cố gắng thuyết phục mẹ để cho Khôi tham gia các lần thi thế này vì mẹ vẫn tiềm ẩn nỗi lo lắng: đua chả biết có dài ra mm nào không hay lại về lăn quay ra ốm).
Lần bơi này, chiến tích không vẻ vang như là về đầu hay thứ….vì làm sao đọ được với các bậc tiền bối:), nhưng ở thể loại bơi sải, con trai đã rút ngắn lại được 2 giây cho 25m. (tuy chưa phải nhiều nhưng thế là sự cố gắng và tiến bộ rất nhiều ở con trai). Bơi ngửa vẫn luôn là sở trường của Khôi. Cô nói với mẹ: những gì Khôi thể hiện ở cuộc thi thứ 7 vừa rồi ngoài cô mong đợi. Rất tuyệt!.

DSC_0040.JPG

(Cho đến khoảng 8 tuổi thì khi thi chưa được phép xuất phát kiểu nhảy ùm từ trên bục xuống)
Khi con trai bơi…mẹ nghĩ đến cụm từ ”đường đua xanh”…mẹ rất thích. Dù có thể, cho Khôi tham gia câu lạc bộ bơi này, một chân của Khôi đã nhúng vào con đường chuyên nghiệp, nhưng bố mẹ không tham vọng nhiều đến thế (có thể không kỳ vọng như cô giáo:)). Mẹ chỉ mơ về ngày, con trai tuổi 20, khỏe mạnh, cao to như các anh trong đội bơi nhóm tuổi lớn của câu lạc bộ:)).

2) Hôm nay buổi học cuối cùng trước khi kỳ nghỉ Đông của con trai nên lớp con trai có tiệc chia tay. Như thường lệ, con trai vẫn thường ”chỉ định” bố mẹ cần mua gì/mang gì đến lớp để đóng góp cho tiệc tùng. Mẹ và em Lam chăm chỉ mấy bận lượn đi lượn lại từ siêu thị rồi về nhà, về nhà rồi đến trường…thế mà vấn bị chậm giờ:). Mẹ vừa ngó vào cửa lớp đã thấy cô giáo ồ à thế này: ồ, mẹ của Khôi đây rồi. Nãy giờ Khôi cứ thắc mắc: mẹ làm gì mà lâu thế chứ:). Hóa ra không phải mẹ muộn giờ mà tiệc diễn ra sớm hơn dự định. Cũng may, không thì mẹ lại bị một lần mất điểm: tính đã hay quên còn lề mề:). (liên tưởng đến ‘câu ca dao’ của bố: châu ơi, thế mà (đuểnh đoảng và lề mề) làm sao châu lấy được chồng:)).
Bữa tiệc vui. Có mấy phụ huynh còn chuẩn bị trò chơi và câu đố đem đến. có trò chơi chia đội, mỗi đội có một xô bóng. Nhiệm vụ là lần lượt mỗi bạn trong mỗi đội để quả bóng trên một cái thìa và đi thăng bằng làm sao bóng không rơi xuống đất để mang quả bóng vào một cái xô khác ở đích.

DSC_0362-1.JPG

Mẹ và em Lam kẻ ngồi nhâm nhi quýt, kẻ liếm nhoe nhoét bánh nhìn mấy anh chị chơi. Vui..may chưa ai bị sặc:).

Tiệc tan. Mẹ và em Lam lại vòng qua nhà…rồi đáo trở lại siêu thị. Mẹ hài lòng với bát hoa cắm theo chủ đề Giáng sinh rất xinh xắn, mẹ chọn cho con trai tặng cô giáo. cô giáo nhận hoa…chắc cô ấm lòng lắm.

DSC_0369.JPG

(ngồi xếp ông già tuyết. nghe mẹ gọi, ngẩng lên cười thế này:))
Con trai về cũng có một gói quà của cô. con bảo; bạn nào cũng có một gói như thế, nhưng con không biết được cái gì. con không có thời gian để liếc xem là cái gì, vì lúc con vào lớp thì cô dán lại rồi. Nhưng có bạn lớp con, cũng cố gắng để nhòm xem gì bên trong đấy mẹ ạ.:)). Cô thật chu đáo: trong gói quà của cô có 10 quyển chuyện ngắn, 1 cái kính râm hình ngôi sao (trông rất ngộ), 1 quả bóng nảy lấp lánh, 1 cây bút chì và một sổ tay be bé. Khôi nhoằng phát đã nghiền hết 10 quyển chuyện (mẹ đi ra đi vào thấy Khôi thông báo thế). Thế nhưng, mẹ đến khổ sở vì phải giải quyết vụ xung đột giành quyền sở hữu quả bóng nảy (bouncy ball) giữa nàng và chàng.:)

Bình luận mới

Hình ảnh

Random Image

DSC_0029.JPG

DSC_0029.JPG

Newest Image

Mason-20120204-00153.jpg

Mason-20120204-00153.jpg

Random Album

Lam Khoi_2012