1) Mấy hôm trước, mẹ đi khám bác sĩ nên bố lại phải ‘chuồn’ khỏi văn phòng một hôm ở nhà để canh con và làm tài xế. Kế hoạch là vẫn cho nàng Lam đi cùng. Thế nhưng, khi nàng thấy mẹ mặc quần áo (mẹ đưa Khôi đi học rồi quay về bố và Lam mới đưa mẹ đi bác sĩ) mà thấy bố vẫn ung dung ngồi thiền với cái máy tình thì nàng lo sợ…khả năng nàng bị mẹ ‘bỏ rơi’:). Nàng xăm xăm đi lấy giày, lấy áo khoác và điềm nhiên nói thế này:
Lam phải đi bác sĩ vì Lam bị muỗi cắn. (như để chứng mình theo kiểu ”nói có chứng mách có sách’, nàng vạch tay áo ra, tìm mãi mới ra một nốt muỗi cắn từ lúc nào, chỉ cho bố)..đây này, Lam bị muỗi cắn đây bố:).
2) Lúc nãy, Khôi ăn tối. Mẹ con trò chuyện thế này:
Mẹ: ngày xưa, mẹ mà được ăn đầy đủ như con bây giờ, có lẽ mẹ thành người khổng lồ rồi:)). Chứ đâu còi như con thế:).
Khôi: (cười hì hì vì rất thích cách mở chuyện của mẹ do có ”người khổng lồ”, cứ như trong truyện cổ tích ấy:))
Mẹ: Mẹ nhớ (lại kiểu so sánh lệch lạc: đời mẹ thế thì đời con cũng phải thế:)) ngày xưa, do thích ăn trứng gà quá mà mẹ chỉ mong ốm để được ăn trứng gà.(mẹ là ”thần bịa chuyện viễn tưởng” để câu khách các đệ tử Lam Khôi nhưng câu chuyện này thì có thật. Một góc tuổi thơ của mẹ:))
Khôi: tại sao thế mẹ?
Mẹ: vì ông bà ngoại hồi đấy nghèo nên trứng gà hiếm, chỉ dành lúc ốm mới đựoc ăn:)
Khôi: (cười rúc rích) và buông câu: có ai lại thích ốm để được ăn trứng gà. Mẹ hâm à? (này nhé, nếu không phải là lý do đang học tiếng Việt nên cho thử dùng từ…nếu không là bị ”đánh đòn” vì ai đời ”con nói mẹ hâm”.
Mẹ: (nghĩ chứ không nói ra:)). Mà đúng là mẹ hâm thật. Đến tận giờ vẫn hâm hấp thế:))
Mẹ đợi con hết đợt ”rúc rích” thì mới thỏ thẻ: mẹ cũng thấy buồn cười với cái từ con dùng là từ ”hâm” nhưng trong tiếng Việt, nếu con nói với người lớn tuổi hơn thì không nên dùng từ đấy con nhé. Con có thể dùng vui với bạn bè cùng tuổi hoặc ít tuổi..nhưng chỉ là vui thôi nhé.
Chẳng biết lời giải thích của mẹ có giọt vào tai con trai không nhưng ít nhất mẹ hoàn thành nghĩa vụ: ”chỉ đến nơi đến chốn”:)) sau này, con có lỡ may dùng lại thì bởi con đươc thừa hưởng gen ”ngả ngớn” của cả bố và mẹ:)).
3) Khôi dạo này nghiện ngập cờ vua một cách kinh hoàng..đến nỗi, mấy ngày nghỉ: bổ mở mắt ra chưa kịp làm gì đã phải tiếp chiêu ít nhất 2 ván cờ vua với con trai và ngày khép lại, bố con cũng không thể thiếu ‘chú chén’ mấy ván cờ (mở ngoặc một tí là trình độ cờ vua của con trai không phải là loại ”dễ gặm’ với bố nên bố chơi cũng hào hứng chứ không phải kiểu ”chơi cho có” nữa:)). Lúc bố và anh tẩn nhau thì có dùng những từ đại loại như: I will eat your rook vvv (nghe kinh nhỉ:) (sẽ thịt con xe của bố/của con). Em Lam thì gọi là tên sai vặt: đi nhặt cờ và thu cờ:). Thế mà…cái cụm ”eat eat’ đấy ngấm vào đầu em kiểu gì mà được em áp dụng thế này:
Con chó Odie nhà hàng xóm luôn là ”kẻ thù không đội trời chung” của nàng Lam, do chú chó Odie cứ thấy Lam là sấn sổ tới để làm quen:). Một hôm mẹ và em Lam ”luyện yêu” theo kiểu:
Mẹ: Lam yêu mẹ không?
Lam: có
Mẹ: Lam yêu bố không?
Lam: có
Mẹ: Thế Lam yêu anh Khôi không?
Lam: có
Mẹ: Lam yêu con chó Odie không? (mẹ làm phép so sánh để xem ”3 cái có của em phía trên chính xác thế nào”:))
Lam: không.
Mẹ: tại sao vậy con?
Lam: vì con chó Odie cắn gấu của Lam (đúng là thù dai:)).
…mẹ chưa kịp nói gì..nàng tiếp chiêu:
thịt nó đi mẹ ạ:))
Mẹ: (con gái tôi sao ”hung hãn” thế:). Mẹ và bố truy ra, từ ”thịt” của Lam học từ đâu/từ ai thì mới té ngửa: chỉ có một nguồn là nàng học lỏm từ những phi vụ ”chân sai bàn cờ” của bố và anh Khôi:)).
4) Mấy ngày nghỉ lễ, 4 mẹ con bố con không ló mặt ra đường, chỉ trừ lúc phải đi siêu thị để mua thêm thực phẩm. Mà mỗi lần đi thế chỉ có bố hoặc mẹ đi, còn Lam Khôi bị ”cấm cung” do nước mắt nứoc mũi lũ lụt, sụt sùi cả mấy ngày nay.
Bố bảo: ai thích nằm với bố, giơ tay lên? nằm với bố, bố cho bóp chân của bố (bố thích nhất món này:))
Khôi: không, Khôi thích nằm với bố nhưng không thích bóp chân cho bố. Khôi nằm với mẹ (lựa chọn an toàn nhất:)
Lam: Lam cũng nằm với mẹ (Lam thì lúc nào ”mẹ chả là lựa chọn số 1”.
Khôi: (kết luận) Hôm nay mẹ đắt hàng thế:))
Bố mẹ: (nghĩ thôi chứ không khen thành tiếng:)):tiếng Việt cũng khá khẩm đấy chứ nhỉ?:))
5) Bố có mua một quyển lịch, chủ đề là ”1000 nơi bạn cần phải đến trước khi chết” để tặng bạn của bố. Con trai nhanh tay bóc mất để xem:). Con trai tìm thấy một tờ lịch có cảnh của Hà Nội như Tháp rùa, con trai reo lên: Hà Nội này mẹ. (tốt…vẫn nhớ quê hương:)). Sau đấy, con trai lại chỉ một hình ảnh khác về phong cảnh Vn là một cái cầu tre, bắt vắt vẻo qua một con kênh (mẹ thấy rất thơ mộng..) nhưng con trai thì nghĩ khác:
ôi, sao Việt Nam nghèo thế mẹ. Sao cầu không xây bằng gạch mà lại làm bằng tre:))). (tiếng Việt nguyên bản, mẹ không thêm bớt:))
Bình luận mới