1) Cuối tuần này con trai được nghỉ tận 4 ngày nên bố mẹ ra sức mà chèo chống lên kế hoạch mua vui cho chàng. Đến là mệt:). Bố định sẽ nhân dịp này cho con trai lên núi trượt tuyết nhưng dự định phá sản vì con trai mũi mẽo vẫn dạt dào:). Thay vào đấy, thứ 7 cho chị và nàng một chuyến cưỡi tàu điện ngầm (phương tiện mong chờ để có cơ hội đi của cả 2 anh em:)) vào trong DC để xem Bảo tàng vũ trụ.
Thứ 7, nắng đẹp nhưng gió lồng lộng. Lạnh thế nhưng hình như cũng không ngăn được thiên hà du hí thì phải vì tàu điện ngầm vẫn cảnh đông đúc như giờ tan tầm. Khi mấy bố con mẹ con yên vị được chỗ ngồi, mẹ mới có dịp thư giãn nhìn ngắm xung quanh. Đập ngay vào mắt là cảnh tình từ tình cảm của một cặp ông bà phải ít nhất tầm U 60. Mình hích chồng: nhìn kìa, ông bà, già thế kia mà yêu nhau thế. Chồng hư hử: chắc đấy phải vợ/chồng thứ 2 là ít:)). Đúng là kiểu suy ý mình ra ý người:). Không giống bọn chúng tớ:), mới là giáp trên của U 30 tí mà đã mạnh ai nấy đi, góc ai người ấy ngủ:). Vợ nhà này, luôn cảm thấy cảm kích mỗi khi đi ra đường nhìn thấy, các cặp vợ chồng già mà vẫn tay trong tay, hạnh phúc như vậy.
Cũng trên chuyến tàu, con gái và bố đã có cuộc hội thoại thế này:
Bố: Lam chạy nhanh bằng tàu không?
Lam: không
Bố: Thế anh Khôi bơi nhanh hơn tàu không?
Lam: có nhưng mà vì tàu không biết bơi:))
Xuống tàu thì cả nhà phải cuốc bộ một đoạn khá dài mới đến Bảo tàng. Tuy có mang theo một cái xe đẩy để đề phòng chị buồn ngủ thì có chỗ cho chị nương thân. Thế nhưng khi tỉnh ngủ thì bố mẹ nhất định vác xe đẩy và chị phải lúc túc chạy bộ cùng. Con gái tỏ ra hợp tác và có phần phấn khích khi được đi bộ thế với anh Khôi. Bố khen: Lam và Khôi đi bộ giỏi thế. Con gái vuốt theo: Lam Khôi đi bộ siêu vi trùng luôn:)).
2) Hôm nay, mẹ xắn tay vào bếp với quyết tâm thử một món mới, hy vọng có thể thêm vào danh sách những món ăn tủ của con trai và con gái. Mẹ rủ rê cả 2 anh em vào bếp làm cùng mẹ. Em thì không làm được gì nhưng cũng có công chạy lăng xăng quanh bếp mua vui. Còn anh Khôi mẹ cho nặn bánh và lăn bột. Bánh này là bánh khoai lang nhân thịt. Khôi thích được làm cùng mẹ và vì thấy bánh tròn tròn và lúc mẹ ém xuống để cho nhân vào hơi giống tổ chim nên anh Khôi gọi đấy là: bánh tổ chim. Bánh không khó làm nhưng qua nhiều công đoạn nên mẹ có dịp than thở : làm mất công thế này mà Khôi Lam không thích thì phí công mẹ nhỉ?:). Khôi quả quyết: mẹ yên tâm đi mẹ. Khôi sẽ ăn. Mẹ vẫn vặn lại: tại sao con chắc chắn thế. Khôi vừa nhìn mẹ rán bánh vừa nói như đinh đóng cột:): Khôi ăn vì mẹ mất bao nhiêu công làm bánh thế này:) và sau đấy lại còn: à hay mình gọi bánh này là ”bánh tình yêu” hả mẹ?:). con trai phân tích: ”bánh tình yêu” vì mẹ yêu Khôi và Lam nên mẹ mới làm bánh:)).
Con trai giữ đúng lời hứa, khi buổi chiều con trai chén tới 6 cái cùng với nước sốt cà chua. May cho mẹ đỡ ăn năn là con trai khen bánh ngon chứ không phải cố nuốt vì lỡ hứa với mẹ:). Con gái thì chê vì kêu bánh sao màu cam chứ không phải màu hồng:)). Đúng là con gái nhõng nhẽo giống mẹ:)).
3) Buổi sáng con gái tỉnh dậy là đi vào phòng bố. Bố kể: sau khi con gái hết vò tóc véo tai nhưng vẫn không đánh thức được bố nên chán. Con gái đi ra cửa và nói với lại: Thôi bố ngủ ngoan nhé. Lam đi ra đây:). Con gái đi ra thì bố cũng tỉnh hết cả ngủ. May mà nhà này có ”đồng hồ báo thức” là Lam tồ tẹt không thì nhiều phen bố phải co giò lên mà chạy để bắt xe buýt cho kịp đi làm:).
Bình luận mới