Monthly Archive for January, 2012

Page 2 of 4

Thứ 5:

một ngày thứ 5 như mọi tuần, chỉ có điều, là một thứ 5 cuối cùng của một năm cũ âm lịch. Nằng ngoài kia ươm vàng.

1) Tự nhiên nhớ đến món bánh ngào mật mà bà Ngoại hay làm dịp tết. Hôm trước còn kể cho chồng nghe về Tết của ít nhất hai mươi năm về trước, khi còn là cô bé lon ton . Chuyện rằng:  ngày xưa, toàn phụ bếp bà Ngoại trong việc nấu bánh chưng, chuẩn bị tết. Vẫn nhớ, có tết, bà sai đi lấy hộ bà cái xô nước và cô bé tí xíu đấy đuyểnh đoảng đổ xoạch cả xô nếp ngâm của bà vào bụi chuối:), chỉ để mang cái xô lại cho bà. Đúng là tính đãng trí hình như không phải đợi đến già như bây giờ mới có, mà có thể đã là bẩm sinh:).

2) Sắp hết năm cũ mà mẹ vẫn chưa hết ốm, con trai hôm qua phải nghỉ học do bị viêm mắt.  Mẹ lòng hơi hẩm hiu nên cũng chẳng có gì hứng thú trong việc sắm tết. Chú bánh chưng và mâm ngũ quả hôm cúng ông Táo đã bị đàn rùa ”tùng xẻo” không thương tiếc. Thấy 2 anh em đánh chén bánh chưng chấm với xì dầu, mẹ bảo bố: bánh 20 đô chứ 50 đô mẹ cũng mua về cho anh và chị ăn, tranh thủ nhờ ‘Tết’ vỗ thêm ít gram thịt vào cặp mông ‘thiếu ăn’:). 

3) Bố cả tuần nay bán mông cho ghế, bán mắt cho máy tính:). Nếu bố rảnh tí thì lại ôm điện thoại. Con trai con gái nhìn thấy ‘ông Bụt’ nhưng lại không được đến gần, ngứa ngáy và đôi khi mất bình tĩnh:). Tuy nhiên, mỗi khi cần im lặng tối đa để bố nói chuyện với ”ông béo” là ông anh lại xuỵt cô em giữ trật tự.

4) Tối nay, mình đã định cuộn chăn đi ngủ nhưng không làm sao ngủ được vì bụng réo rắt. Mò dậy, chén bay hết một bát canh đậu xanh nấu với khoai môn (một trong những món khoái khẩu của mình và lão chồng và là món mình học được từ bố chồng. Có phải điều này làm nên điều đặc biệt?). Sau đấy, nhìn thấy hộp hạnh nhân mật ong, không kiềm chế được nên tống hết nhúm này đến nhúm khác vào mồm. Cái đà ăn đêm thế này, chẳng mấy chốc thành Sumo ngoại hạng. Nghĩ đến lại liên tưởng đến mấy người béo  cũng khiếp. Tuy nhiên,  má phinh phính, mình mẩy mầu mỡ là sự lựa chọn của lão hâm nhà này, thì sợ gì béo chứ nhỉ?:). 

5) Chiến dịch ”tiết kiệm năng lượng” đang được tăng cường bằng cách bố thay hết bóng đèn trong nhà bằng loại bóng tiết kiệm điện nhất. Nhờ hôm đi chơi ở PR, thấy vào toa lét khách sạn đèn tự bật khi có người vào và tự tắt khi không có ai dùng và cả vợ chồng thấy ý tưởng hay quá. Đến hôm nay, đã sắm mấy cái đèn kiểu như vậy lắp ở nhà tắm, hành lang và cửa ra vào.  Ít nhất, điều này cũng giúp con trai hiểu thế nào là ý thức tiết kiệm điện. Con trai và con gái thích: 2 anh em cứ đi ra đi vào, để đèn tắt và bật:).

6) Chẳng biết phép mầu nhiệm nào mà tự nhiên cái máy tính dở hơi của mình lại đánh phông chữ tiếng Việt ngon lành, nhất là ở blog. Thích thật.  Chồng bảo mình: máy gì vào tay mình cũng thành ”đồ phế thải’  sớm. Quả cũng không quá:). Cái máy tính mỏng tang nhẹ tênh này, đã bị rụng mất mấy con phím. Của đáng tội, đáng lẽ mình làm thì mình chịu. Nhưng sự thực lại  không phải vậy, phím rơi thì ỉ eo chồng lắp vào hộ. Thế thì làm sao mà chấn chỉnh được tính đuểnh đoảng hơi bất trị này?:))

Thứ 5…ngồi viết nhảm cho hết lẩn thẩn….

 

Không khí Tết:

là đây này:

DSC_0213-1.JPG

Trưa nay, vứt con cho chồng, một mình mẹ đi dạo chợ và chỉ cần một tiếng đồng hồ là nhà đã có không khí Tết. Tết cũng có bánh chưng, có mâm ngũ quả, có rượu sake (một người bạn Nhật tặng bố) và đặc biệt có lọ hoa cẩm chướng màu hồng đỏ tuyệt ướt át.

Đúng là ở vùng DC này thích vì không bao giờ có cảm giác thèm đồ ăn Việt, thậm chí bánh chưng, giò chả còn ngon hơn ở Hà Nội (ít ra khi ăn không sợ vệ sinh thưc phẩm, chỉ tội hơi đắt một tí. Một cái bánh chưng giá 20 đô. Hôm tết dương lịch cả nhà đã mua về thắp hương và chén một chú. Tết ông táo sẽ chén thêm chú nữa và đến giao thừa sẽ rước về thị mẹt nữa. Thế là no bánh chưng:)). Thực ra, nếu tự chuẩn bị như nấu bánh chưng hay muối dưa hành thì Lam Khôi sẽ biết đến không khí tết nhiều hơn. Nhưng phần lớn là mẹ không đủ siêng năng, phần ít là do ăn thì ít và đồ ăn ngon sẵn bán. Mẹ đợi lúc nào, Khôi Lam dạ dày nở to ra thì mẹ hứa, mẹ sẽ xung phong vào bếp tự nấu bánh chưng, làm mứt tết.(hứa thì có bị đánh thuế đâu mà sợ nhỉ?:)).

Mẹ hôm nay cũng lên cơn chăm bất ngờ: hết siêu thị Tây đến siêu thị Ta và về còn xắn tay vào bếp đãi chồng món ruột: đậu phụ mắm tôm và cuốn được gần 50 cái nem gà (spring rolls). (phải kể đến hôm qua, đãi chồng món bún chả tuyệt cú mèo:)). Mẹ làm nem có sự giúp đỡ nhiệt tình của con trai. Khi mẹ và anh đang cuốn nem thì được nghe nhạc sống, do ”ca sĩ” Lam trình bày:) (chị thuộc vài bài, hết vốn thì bắt đầu bịa linh tinh,  có khi lấy cảm hứng từ bố.  Nàng cứ gào : ”Bố, Bố, Bố ơi…”:)) trên nền nhạc của bài quốc ca Canada. Sáng tạo đến chịu nàng:

DSC_0108.JPG
(Quả đầu ”rế úp” của mẹ dành cho Em:))

Phải nói lâu lắm rồi, tuần này chồng  mới lại được vợ cho ăn những bữa ăn cải thiện như thế. Chồng mình là chúa so sánh, mỗi khi lão nhìn thầy trên fb, bà con chụp ảnh món này món kia :) . Lão chẹp chẹp: ôi, sao chồng người ta sướng thế nhỉ?:)). Tuy bị so sánh thế, nhưng vợ cũng phải thừa nhận: chồng mình kém may mắn hơn chồng thiên hạ về khoản này:)).

Từ tối đến giờ, đi ra đi vào, nhìn mâm ngũ quả và lọ hoa. Mình  cảm thấy như đã chạm vào mùi vị của Tết rồi đấy!

DSC_0154.JPG
(Nguồn năng lượng năm mới của bố mẹ:))

Chuyện nội bộ:

1) Mấy ngày nghỉ nô-en và năm mới, hình như nhà nào cũng tiệc tùng vui vẻ thì nhà mình ôm nhau ở nhà hoặc cùng nhau đi thăm mấy ông/bà bác sĩ:). Tuy nhiên, chính nhờ những lúc ”mệt thật” và ”giả vờ mệt” như vậy nên mẹ mới có cơ hội để nhận ra: con trai của mẹ thực sự là một cậu bé vô cùng đáng yêu và người lớn. Thị mẹ mệt thì cứ một chăn nằm cuộn tròn trên ghế so-fa và bỏ bê 3 bố con. Nếu Bố phải chui vào phòng làm việc thì 2 anh em phải chăm sóc nhau.
Em: Khôi ơi, Lam buồn tè.
Anh: Lam chờ Khôi tí nhé (đang bận xếp lego)
Em: (ra chiều rất hiểu ý anh nên cũng chờ một tí:)) Khôi ơi, nhưng Lam muốn tè lắm rồi.
Anh: (dừng chơi) lũn tũn chạy lại giắt em vào nhà tắm. Anh bật đèn, anh lấy tấm để lên toa-lét cho em ngồi, giúp em cởi quần và sau cùng là giúp em trèo lên ghế để ngồi.
Sau khi làm hết từng ấy chuyện thì anh lại phi nhanh ra phòng khách để chơi tiếp, nhưng không quên nhắn nhủ: khi nào Lam xong thì gọi Khôi.
Em: (anh chưa chạm mông xuông sàn đã bị em gào:)) Khôi ơi, Lam xong rồi:)
Anh: lại một chuyến chạy vào nhà tắm nhưng mà hoan hỉ vì vào đến nơi, thấy cô em cũng đã tự đứng dậy, trèo xuống bằng ghế và tự kéo quần lên.
Mẹ nghe anh hỏi: thế Lam i (nặng) hay là Lam tè đấy.
Em: Lam tè mà.
Anh: để Khôi kiểm tra (vì Em nổi tiếng là ‘nặng hay nhẹ’ thì cứ xong việc là em tót xuống, chạy đi chơi nên thành ra mới có chuyện anh hỏi kỹ em thế:)).
sau đấy thì mẹ nghe tiếng anh xì nước hộ em.
……
Anh em tiếp tục, ai chơi trò người nấy trong hòa bình. Mẹ nằm chứ không ngủ và mẹ chứng kiến hết nhứng gì anh em nói chuyện với nhau. Mẹ cảm động.
Một lúc sau, em lại:))
Em: Khôi ơi, Lam lại buồn i (nặng:))
Khôi: oh my gosh (ôi chúa ôi:):)) (Tuy buột miệng thế nhưng vẫn đứng dậy để giúp em)
Mẹ nghe thấy thế vừa buồn cười vừa thấy thương: thôi, con cứ chơi đi. Lần này mẹ giúp em.
…..

2) Bố giao nhiệm vụ cho con trai là phải tranh thủ để bày em học chữ và có treo giải: nếu em Lam biết hết chữ cái thì anh Khôi sẽ có phần thưởng (thưởng gì thì bố vẫn chưa quyết định:)). Động lực to đùng như vậy nên lúc nhớ ra, anh hì hụi cố nhét chữ vào đầu em bằng cách: lấy bảng chữ có âm thanh ra bày cho em. Em cũng không đến nỗi tối dạ vì cả bảng chữ cái tiếng Anh em biết gần hết nhưng có khoảng 3 hay 4 chữ gì đấy em lẫn lộn lung tung, ví dụ như X thì nói thành K hay Y thì nói là V. Về mặt chữ viết, mấy chữ này trông cũng hao hao giống nhau. Anh bày bày một lúc và đến phần ôn bài:

Anh: chữ này là chữ gì Lam?

Em ậm à ậm ừ.
Anh hơi mất kiên nhẫn:): ơ, thế lại tịt à?:))

3) Khôi mới cai được tật cắn móng tay do bị mẹ hù kinh quá (ví dụ như: mỗi lần con cắn móng tay là con có hình dung bao nhiêu con vi khuẩn đang rồng rắn trôi vào miệng con không?:)).Tưởng cai được thế là xong, nhưng hôm trước con trai lại nhớ lại và bàn về vấn đề này:
Khôi: Mẹ này, mẹ có biết cắn móng tay cũng không phải là xấu không?
Mẹ: thế á? mẹ chưa thấy điểm tốt nào từ việc cắn móng tay cả.
Khôi: Khi người ta bồn chồn mất bình tĩnh là người ta hay cắn móng tay ấy mẹ. Cắn móng tay là cách giúp họ lấy lại bình tĩnh đấy.
Mẹ: (Kể cũng đúng, nhưng không vun vào:)): có thể một số người làm thế, nhưng mẹ vẫn nghĩ, trong trường hợp nào thì cắn móng tay cũng không nên vì không hợp vệ sinh. Và mẹ nghĩ, có một số cách khác để lấy lại sự bình tĩnh mà không cần cắn móng tay như là con có thể thở và hít sâu vào.
Khôi: con thấy có đôi lúc cô giáo của con cắn móng tay đấy mẹ.
Mẹ: (chẳng nói được gì:))..chỉ còn cách lảng tránh vấn đề:) và để ‘mặc bay suy nghĩ’:).