không những chẳng có gì lý thú mà còn kinh khủng. Mặc dù mình bị miêu tả là dạng ‘mình hạc mai xương’, cũng chẳng ”thanh mai trúc mã” như vậy, có thể là cụm từ hay nhất để nói thẳng nói thật ‘hom hem’:):, nhưng không bao giờ nghĩ rằng, có lúc mình lại phải đi cấp cứu giữa đêm.
Vẫn tối qua ngồi bờ lốc về bố con nhà nó, vẫn còn kịp đọc cả cái còm đáng yêu của ông bà Ngoại..thế mà sau mấy phút là phải đóng sập màn hình máy tính, ngồi ôm bụng nhăn nhó một mình. Chồng đi cày, mãi gần 10 giờ mới mò tới nhà: mệt và nhìn thấy cái mặt vợ ủ rũ, chắc lại cảm giác ‘chán chẳng thèm chán’. Đêm càng khuya thì cơn đau càng nhiều…chồng lên mạng tìm đọc thì bảo vợ:” không sao đâu vợ ạ. chắc là do vợ mất ngủ, đi long nhong nhiều quá nên mất sức vậy thôi. Cố ngủ đi rồi sáng hẹn bác sĩ khám.” Thế là chồng cũng quay ra ngủ vì khuya, vì cũng sang sáng rồi.
Vợ đau quá không ngủ được và cuối cùng dậy uống một viên thuôc giảm đau. Đến gần 2 giờ sáng, người lạnh run cầm cập mặc dù trong nhà nhiệt độ để ấm như mùa hè, chân tay lẩy bẩy khi thấy những gì không muốn thấy/và chưa bao giờ thấy, kể cả lúc bị mổ như vịt khi sinh Lam và Khôi:).
Vợ lay chồng dậy: anh ơi, chăc em phải đi vào viện cấp cứu. Chồng mắt nhắm mắt ngủ…nhưng cũng tỉnh cả ngủ khi cũng thấy những gì không muốn thấy.
Chồng đề nghị gọi Lam Khôi dậy và cả nhà đi vào phòng cấp cứu nhưng vợ cương quyết: thôi em đi tắcc xi, để con ngủ. (Mình cũng không nghĩ là mình can đảm đến vậy:)).
Đến bệnh viện, tự làm thủ tục và tự đi vào phòng. Mình biết, có điều gì đấy bất ổn nhưng vẫn can đảm lắm:), cho đến khi mình đi xét nghiệm. Cô lấy xet nghiệm sửng sốt cầm bình xét nghiệm và hỏi giọng đầy lo âu: điều này xảy ra từ khi nào? và câu sau (có lẽ là vô tình) cô ấy hỏi: thế bạn có con chưa? Mình cảm nhận, một điều gì đấy rất khủng khiếp sau câu hỏi đấy.
Mình nhắn tin cho chồng (chồng ở nhà, trực tuyến ôm điện thoại): em sợ lắm! Nỗi sợ hãi bao trùm và mình cảm giác như mình đang đứng rất mong manh giữa cái chết và sự sống; nghĩ đến Lam, nghĩ đến Khôi. Lúc đấy, chỉ muốn được chạy về nhà, khỏe mạnh ôm Lam Khôi vào lòng.
Thế rồi, mình lại một mình trong căn phòng với dây nhợ và máy móc trên người. Y tá truyền IV (nước khoáng) và chọc nốt mấy bình máu thêm để đi xét nghiệm. Cũng may, sau đấy khoảng 30 phút, bác sĩ vào khám trong khi đang chờ phòng thí nghiệm gửi xét nghiệm lên phòng. Khám kỹ càng một lượt thì bác sĩ cười…một nụ cười mà mình không thể tả được nó quý bằng gì nữa: bác sĩ nghĩ, chắc là mình bị viêm nhiễm dạng nặng chứ không phải bị thận, bị ruột già ruột non gì…và mình hỏi thêm vào:ung thư?. bác sĩ nói: ung thư nhất đinh không phải:). Dù chưa nhận kết quả xét nghiệm nhưng từng đấy cũng đủ giúp mình sống sót (ít nhất về tinh thần) trong suốt mấy tiếng đồng hồ ở phòng cấp cứu.
Cuối cùng thì kết quả xét nghiệm ở phòng xét nghiệm cũng đến (phòng xét nghiệm ngay ở tầng dưới): đúng là mình bị viêm nhiễm thể nặng và bác sĩ khen mình: đã đi đến bệnh viện kịp thời. Mình suy ra, nếu chờ đến sáng mới đi khám ở phòng khám chắc là ”ngắc ngoải”:):)). Sau khi có kết quả thì một túi kháng sinh được tiêm thẳng vào tĩnh mạch.
Mình tự cảm thấy mình rất may mắn khi ốm đau như vậy lại có một bảo hiểm tốt, một bệnh viện tốt, một dịch vụ không khác gì mình là ”vợ tổng thống”. Nói gì thì nói, y tế của Mỹ khó nước nào sánh kịp. Mình cũng có thể được xếp dạng ‘mặt dày’ ở bệnh viện này vì khinh qua 2 lần sinh Lam Khôi và mấy lần đi ”thăm bác sĩ cho vui” nhưng lần này, có lẽ là lần khủng khiếp nhất. Hy vọng, sẽ không có lần nào như thế này nữa và cầu mong cho mình là kẻ thí mạng đầu tiên và cũng là cuối cùng cho cả nhà ở phòng cấp cứu/bệnh viện.
Chồng tuyệt vời của mình, thức nguyên đêm canh con, lo cho vợ và ngày hôm nay tình nguyện ở nhà làm việc để chăm Khôi Lam cho vợ nghỉ ngơi. Thế mà đôi lúc, vợ cứ than buồn, than chán. Cuộc đợi này, chỉ cần vậy thôi: chỉ cần bố mẹ con cái được khỏe mạnh và bình an.
Bình luận mới