Archive for the 'Châu' Category

Điều ước của Khôi:)

Cả 2 tuần nay, Bố toàn đi sớm về muộn nên mẹ ở nhà chiến đấu với 2 tên ‘giặc cỏ’ đến phờ cả người. Bố về sớm sớm, mẹ còn lấy cớ bận chăm em Lam để đùn đẩy trách nhiệm chăm Khôi cho bố:). Mà cả tuần này, tự dưng cái lưng dở chứng đau như  muốn gãy làm đôi. Chắc đây là hậu quả để lại của việc thúc giục bác sĩ tiêm thuôc giảm đau khi sinh Lam và Khôi. Lúc đấy  mặt t cứ tớn lên sung sướng, có phần cười khẩy với quan niệm ‘đau như đau đẻ’:)…để rồi bây giờ hỡi ôi….chỉ muốn ai cắt phéng cái lưng đi thay vào bộ lưng mới:). (nghe rùng rợn như phim kinh dị ấy nhỉ). 

Vì đau lưng, vì mệt,  vì thiếu ngủ và vì đủ các lý do nữa:) mà mấy hôm nay mẹ lúc nào rảnh việc một tí lại nằm ườn ra giường, để mặc thằng anh và con em chơi với nhau. Mà 2 anh em chơi thân thiện chỉ được dăm bảy phút là cùng, số thời gian còn lại là dành cho việc tranh dành lãnh thổ và tuyên bố chủ quyền đồ chơi. May mà dạo này, em Lam thêm lông thêm cánh một chút nên anh Khôi bắt nạt khó hơn:). Những lúc anh Khôi không làm gì được em thì hậm hực đi chơi trò khác hoặc nỉ neo mẹ: Mẹ ơi, mẹ dậy chơi với Khôi đi. Em Lam chưa biết nói nên dù chơi với anh Khôi có lúc chán phèo cũng không thể đề đạt nguyện vọng với mẹ và chỉ còn cách chơi thui thủi một mình hoặc chờ thời cơ để nhảy vào phá bĩnh anh Khôi. Anh Khôi  thấy nói gì, làm gì cũng không thể làm cho mẹ rời cái giường được thì than ngán thở dài và ước thế này:

Khôi:  Khôi ước bây giờ Khôi có một con Rô -bốt.

Mẹ: (tỉnh hết cả buồn ngủ tuy mắt vẫn cánh cụp cánh xòe): Con muốn có Rô- bốt để làm gì vậy?

Khôi: Để chơi với con. Lúc mẹ buồn ngủ  con chỉ cần bấm nút một phát là Rô-bốt chơi được với con.

(Thằng con vừa nói vừa làm điệu bộ, tưởng tượng ra con Rô-bốt trước mặt, tay khuơ khoắng,  bấm bấm tắt tắt loạn xạ:D )

Mẹ:  (mẹ mắt mở toang ra luôn) cười nhăn nhở với con trai:  Con ước thú vị nhỉ nhưng hơi khó thành sự thật.

Khôi: Khôi có cách. Khôi sẽ tự làm một con Rô-bốt.

Mẹ: thì con thử làm đi.

Anh con trai lại có việc để làm. Mẹ sung sướng vểnh chân lên nằm thiếp đi một chút…nếu không có tiếng giãy lên đành đạch của Khôi thì chắc mẹ ngủ đến chiều mất:). Lý do của sự hỗn độn là phát minh Rô-bốt của anh Khôi đang được thử nghiệm làm bằng những cây bút màu xếp lại thì bị em Lam chạy lại hích cho một phát….rơi mỗi góc mỗi bút.  Mẹ lại phải tìm cách ‘lấy lòng’ thằng anh bằng lời hứa chiều về cho đi ra sân chơi. Mẹ dẹp loạn được nhưng nghĩ đến chiều về tay bồng tay bế con em và phải chạy qua chạy lại với thằng anh ở sân chơi với cái lưng đau như thế này cũng thấy ’tội nghiệp thân già’ quá:)).

Chỗ dựa của mẹ:

DSC_0008.JPG

Mẹ nghĩ mẹ phải viết lại để mười mấy năm nữa khi con  trở thành một chàng trai  trưởng thành, đọc lại những dòng này, con sẽ thấy ngay từ hồi bé tí tẹo con đã là một chỗ dựa về tinh thần cho mẹ như thế nào khi bố vắng nhà.

Chiều tối qua, khi mẹ đang say sưa tám chuyện với cô Ngọc qua máy tính thì chuông báo cháy kêu ầm lên. Em Lam đang mải mê ‘gặm nhấm’ mấy hạt cơm rơi dưới sàn nhà, vội bò lồm cồm lại mẹ và khóc mếu máo. 2 anh em, anh thì túm quần mẹ, em thì bíu cổ đòi bế. Mẹ bế Lam còn Khôi  chân đất chạy với mẹ ra cầu thang bộ. Ba mẹ con cứ thế leo xuống 20 tầng. Khoảng 30 phút gì đấy, rầm rịch nào xe cứu hỏa, nào lình cứu hỏa thì họ cũng cho lên. Mẹ mừng khấp khởi vì không phải đi cầu thang nữa mà được đi thang máy. Tuy nhiên, sau khi cả mấy chục mạng người ních vào thang máy thì nghe thông báo: bà con chịu khó đi thang bộ nhé, thang máy bị trục trặc.

Mẹ con lại bồng bế nhau đi thang bộ. Khi leo xuống  không vấn đề gì nhưng leo lên với cô bé mặc dù chỉ có 8 kg nhưng cũng đủ để mẹ ‘hoa mắt chóng mặt’:). Bò được lên đến tầng 14 thì mẹ cảm giác như hai chân nặng cả tấn và không lê được nữa. Khôi đi bên cạnh mẹ nhưng thấy mẹ đi chậm, vượt lên trước,  chờ mẹ ở cầu thang kia và nói với mẹ: Mẹ ơi, cố lên nào. Chỉ còn 6 tầng nữa thôi. Mẹ lầm bầm: ừ thì cố nào!. Và cứ thế, khi đi hết được một tầng, Khôi lại đếm ngược để mẹ thấy sắp đến đích rồi. Khi đến tầng 19 Khôi reo lên:  chỉ còn 1 tầng nữa thôi mẹ ơi. Mình sắp đến nơi rồi. Mẹ cố lên mẹ nhé!.

Ì ạch mãi thì mẹ cũng leo lên được đến tầng 20 cùng với Khôi. Mẹ chân tay rã rời…nhưng chiều cũng đã muộn, đến giờ ăn ngủ tắm của 2 anh em. Mẹ đang tắm cho Lam và mở vòi nước to nên mẹ không nghe thấy gì bên ngoài. Mấy phút sau, Khôi hớt hải chạy vào nói với mẹ: Mẹ ơi, chuông báo hỏa lại kêu tiếp mẹ ạ. Mẹ tắt nước thì quả đúng là chuông báo chay kêu inh ỏi và lần này còn có tiếng kêu liên hồi kiểu khẩn cấp. Mẹ vội vớ luôn cái khăn tắm quàng cho Lam và lại cùng Khôi chạy ra cầu thang bộ. Nghe thấy tiếng chuông liên hồi dồn dập, lúc đấy làm mẹ quên đi sự mệt mỏi và một tay bế Lam, một tay cầm tay Khôi cốt để làm sao chạy thật nhanh xuống tầng. Cả mẹ và Khôi đều thở dốc, chạy xuống được tầng 8 thì lại nghe thông báo: Xin lỗi tiếng chuông lúc nãy là do bị chập điện nên báo sai.  Nghe thấy thế, mẹ chán nản không để đâu cho hết:  hơi rùng mình khi nghĩ lại phải leo lên 12 tầng.

Thực sự lúc đấy, mẹ chỉ muốn xỉu ngay tại đấy:D. Khôi thấy mẹ mệt nên lại an ủi: Mẹ ơi, cố lên mẹ nhé. Một tí là về nhà mình thôi.  Mẹ leo lên được đến tầng 15 thì nghe như có ai đấy đi lên và mẹ hy vọng là bố đi làm về. Quay xuống, không phải là bố nên mẹ thở dài than thở: sao giờ này bố vẫn chưa về nhỉ? (vì lúc chiều bố nói hôm nay bố về sớm hơn thường lệ nên mẹ mong là thế). Khôi quay lại bảo mẹ: bố hôm nay bận việc mà mẹ. Không sao đâu mẹ, mẹ cố một tí nữa là về tới nhà rồi.  Những lời con trai động viên mẹ như là một làn gió ấm áp ùa vào lòng mẹ, làm cho mẹ cảm thấy mạnh mẽ hơn, vui vẻ hơn và  quên đi sự bực dọc về vụ chuông báo hỏa sai. Mẹ nhìn con trai hăm hở bước nốt mấy cầu thang còn lại với cái má đỏ bừng  mà yêu con trai quá chừng: cảm giác tự hào, may mắn và hạnh phúc để có con là con trai của mẹ.

34 tuổi đã toan về già:)

Phản đối việc học Tây trong cách luyện con như kiểu  ’ăn gì mặc bay’:) nhưng lại cực kỳ ủng hộ việc tính tuổi theo cách Tây. Nhẹm luôn tuổi mụ nên đáng lẽ 35 như các cụ tính thì bây giờ mình mới 34 tuổi. (tội gì mà nhận 35 nhỉ?:D).  Tuy nhiên, 34 hay 35 thì không khác nhau là mấy khi mình chợt nhận ra, mình đang có dấu hiệu lão hóa:

  Chẳng phải nhà thơ, cũng chẳng nhà văn nhưng tâm trí luôn treo ngược ngọn cây. Tiêu biểu nhất một tuần có 7 ngày thì chí ít phải 5 ngày đi tìm chìa khóa. Không ít lần dở khóc dở cười  vì tình trạng để thất lạc ngoài mong muốn này:)..có khi xảy ra dày đặc đến nỗi ông chồng phải bảo: chắc phải làm cho vợ một cái dây xích đeo chìa khóa vào cổ:(. Những lúc tưởng như mất thật mà tìm lại được thì mình nâng niu ‘may mắn’ vì đã tìm lại được nên  quả quyết nói với chồng: đây là lần cuối cùng  để thất lạc như vậy:).  Cũng chỉ được, dăm ba hôm, đâu lại vào đấy…và cái lý do cũ rích đưa ra để bao biện: khi về đến nhà…hết tay cho chìa khóa:  tay phải con em + tay trái thằng anh:).

Tuy nhiên, chuyện xảy ra hôm qua thì chẳng có gì có thể bao biện được ngoại trừ dấu hiệu trầm trọng của tuổi già sắp đến: đón Khôi đi học về, đỗ xoạch một phát xe vào chỗ đỗ của người khác. Thế mà lại còn sướng âm ỉ vì nghĩ: sao hôm nay mình đỗ xe giỏi thế (đỗ một phát được luôn:D). (chẳng là phần đỗ xe của nhà này hơi bé và gấp khúc nên ông chồng tinh tướng luôn thách thức: khi nào vợ đỗ một phát được luôn sẽ cho lái cao tốc).  Thảo nào, cả buổi chiều, mình cứ nghe điện thoại kêu inh ỏi lại còn cáu bẳn: gì mà nhầm máy nhiều thế. (trước đấy có người gọi nhầm máy) nên không thèm nhấc máy:D. Quả báo, sáng nay đưa Khôi đi học, tìm mãi chẳng thấy xe đâu, hồn lúc đấy không là là ngọn cây nữa mà  bay một phát lên mây luôn vì hoảng (tưởng mất trộm) :D . Nhìn rộng ra thì mới biết xe mình đang chễm chệ ở phần đỗ xe của nhà khác và trước cửa kính xe  ễnh lên một thông báo:  xe sẽ bị chuyển đi nếu không xuống gặp bảo vệ giải quyết. Vội đi nên ông chồng phải chương cái mặt ra để giải thích với mấy chú bảo vệ về vụ ‘nhầm lẫn khó hiểu’ của bà vợ lẩn thẩn nhất quả đất:).

Sau khi đưa Khôi đến lớp, mình và con gái lái xe về và đang lù rù vào ga-ra thì thấy xa xa chú bảo vệ to béo  nhìn theo xe mình rất chăm chú: hơi run nhưng hóa ra chú tốt bụng: chú nhìn để chắc chắn mình đỗ đúng chỗ quy định:D. Xuống xe gặp chú: chú bảo: chà lần này đỗ đúng chỗ à?:D kèm theo nụ cười hềnh hệch vui vẻ làm cho mình cảm giác nhẹ nhõm hơn khi phải tự nhìn nhận bản thân về việc đỗ xe nhầm; ảnh hưởng không ít bao nhiêu người, nhất là người mà bị mình chiếm chỗ đỗ xe :D .

Hình ảnh

Random Image

DSC_0222.JPG

DSC_0222.JPG

Newest Image

DSC_0740.JPG

DSC_0740.JPG

Random Album

Montreal_feb_10

Montreal_feb_10