Archive for the 'Châu' Category

Page 2 of 20

Một ngày vui!

…là một ngày của cuối thu: mưa và ướt nhẹp. Nhưng lòng người lại vui. Cảm nhận sâu sắc giá trị của tình yêu, sự quan tâm của người thân, của những người bạn.
Sáng sớm, mình làm một việc không đúng với trình tự như hàng ngày là mở máy tính kiểm tra hộp thư: cảm giác chờ đợi?? có thể nhỉ:). Hoàn toàn không chuẩn bị cho mình tinh thần là nhận được lời chúc của ai đấy…nhưng vẫn mong một điều ngạc nhiên. Đúng, không chỉ có những đứa trẻ con như Khôi thích được nhận những điều bất ngờ…mà hình như điều đấy đúng cho cả với người lớn, ít ra là với mẹ của Khôi:).
Sáng, chồng bảo: thôi hôm nay anh làm việc ở nhà. Có phải là một ”món quà” mà chồng biết vợ thích hơn cả một món quà to to, đắt đắt nào đấy? Rồi sau đấy còn ‘nải nỉ’ ”để anh đưa Khôi đi học’(việc mà vợ vẫn phải làm:)). Sướng thế còn gì? tự nhiên lại có thêm thời gian ngồi xợp mạng, ngồi đọc những tin nhắn của những người bạn. Thành quả đưa Khôi đi học là bó hoa hồng này đây:)). (Kể ra cái lão hâm hấp nhà mình, trong đầu ngổn ngang một mớ chữ và số, thế mà vẫn để dành một chỗ nghĩ ra cái trò ” đưa con đi học, đi qua siêu thị cuỗm bó hoa tặng vợ”:) thế cũng gọi là đáng khâm phục:))

DSC_0199-1.JPG

Sáng, nhận được điện thoại của bác Nam, bác Thanh. Cám ơn 2 bác đã cộng thêm vào danh sách những người mang đến ”điều bất ngờ” cho mẹ Châu.

Sáng, nhận được một cái thiệp nến lung linh của nhà bác Dũng, nhận được thư của ông bà Ngoại ”thúc giục” chuyện kể về những điều đặc biệt trong ngày cuối thu này. (Ông bà và con trai là những thành phần ”chúc sớm” sinh nhật mẹ Châu từ mấy ngày trước. con trai tặng mẹ một bức tranh vẽ trái tim đỏ thắm cách đây cả tháng:)).

Sáng, nhận được mấy cái nhắn của những người bạn, những người mà mình biết, dù mình ở đâu và các bạn có bận gì, các bạn vẫn luôn nhớ về ngày sinh của mình. Mình bỗng nhớ đến câu này ”trong triệu người quen, có mấy người thân”.

Một ngày vui….

Ngày của Em:))

Đang ô m ôm sắc ốm và ông chồng thì đi tận đẩu tận đâu….lão này thì có dí tận mắt, ngày 20/10 thì cũng lơ ngơ hỏi: em ơi, ngày gì thế? vợ ngúng nguẩy thêm tí thì kiện cáo: sao, phụ nữ lắm ngày để bắt người khác nhớ thế:)
Mình đang lờ đờ…nhà vắng teo vì con lên chuồng ngủ hết rồi, chồng đang đi cày tận Phili…vô tình mình đọc được bài ”Ngày của Em” từ blog một người không quen và thấy ‘Em’ ở đây sao giống mình thế:). Cứ giả sử chồng mình cũng tình cảm dạt dào hỏi mình những câu hỏi này…chắc mình sẽ thế này này:))
………………………….

NGÀY CỦA EM

Hôm nay là ngày của em, em
muốn đi đâu?
Sao cũng được anh ạ! Tùy
anh!

Anh đưa em đi ăn nhé!
Em ăn ở nhà rồi

Hay mình đi xem phim nhé?
Em không thích xem phim
đâu…

Anh đưa em đi xem ca nhạc
vậy, đang có đêm nhạc Trịnh
Công Sơn…
Em chả thích nhạc Trịnh..

Hay đi uống cafe nhé!
Uống cafe tối mất ngủ chết,

Thì em uống sinh tố..
Thôi, em đang no…

Hay lên dạo bờ hồ?
Đi bộ mỏi chân lắm ..

Đi hát Karaoke nhé?
Có hai người đi hát ngại lắm.

Vòng xe đi lượn ngắm phố
phường vậy?
Ai lại đi lòng vòng trên đường
thế anh…

Hay thế này, thuê cái nhà nghỉ
tâm sự nhé!
Ơ cái anh này, lại vớ vẩn rồi…

Thế giờ… em muốn đi đâu…
Tùy anh thôi, em thế nào cũng
được !
………
Thêm phần này nữa cho đúng ”Em băm mấy nhà này” nhé:
….à mà Em quên (không tùy anh được:)): Anh chăm con, em ngủ nhé:)).

Chuyện sưu tầm:)

1) Chiều nay, thấy con gái đang rất tập trung việc thử giày và sắp xếp giày trong tủ giày, mẹ tranh thủ ”mơ màng” với nào nhạc, nào sách và nào đi chọc linh tinh tren fb. Tâm trạng rất thoải mái và phê phê ….thì tự nhiên, bụp, một nhúm tóc rơi xuống áo. Hơi hoảng (vì nghĩ mình bị bệnh gì mà tóc rụng cả chùm). Quay sang thấy con gái, tay vẫn lăm lăm cái kéo cắt giấy thủ công đang chuẩn bị tấn thêm nhúm tóc nữa của mẹ. Mẹ không hẳn hét nhưng nói giọng cao cao hơn một tẹo (với mục đích ngăn cản ‘tội phạm”’) thì Em hơi mếu mếu, mắt mở tròn xoe như là vô tội lắm ấy: Lam cắt tóc cho mẹ mà:)).
Chịu Em. Thế là quả đầu mẹ nham nhở như búi rơm còn gì?:)
(Còn chuyện mấy hôm trước, mẹ phát hiện ra em còn tự xén tóc mình: lúc mẹ chạy ra thì tóc Em chỗ ngang chỗ xẹo. Đã thế, em còn ”ngang nhiên ra lệnh’ cho mẹ: mẹ dọn tóc cho Lam đi.:))

2) Nhìn bàn tay ‘mắn chuối’ của con trai và mẹ chợt nhớ ra rằng, lâu lắm không cắt móng tay cho con trai. Mẹ soi kỹ thêm tí thì thấy, ngón nào ngón nấy móng miếc cụt lủn. Mẹ hỏi con trai: ơ, bố cắt móng tay cho con à Khôi? con trai cười khì khì: không mẹ ạ, Khôi cắn đấy:)). (à hóa ra là kết quả thu lượm được với cái thói quen mà bị mẹ ”ghét ghét” cho cả tháng nay đây rồi: cứ mỗi lần phải làm gì như cần sự tập trung ví dụ là đọc sách hay thậm chí chỉ là ngồi xem hoạt hình, con trai gọn lỏn đưa ngón tay lên cắn cắn…chết khiếp đi được:). Mùa đông mà vẫn giữ thói quen ‘làm móng’ kiểu đấy thì tha hồ mà tha vào người đủ các loại vi khuẩn. Nói rồi nhưng vẫn chưa lọt tai.:)

3) Chuyện này vẫn thuộc sê-ri ‘nhớ nhớ quên quên’ phát bệnh của mẹ. Hôm trước, đưa Khôi đi học bơi thay vì bỏ máy điện thoại di động vào túi xách thì cho vào túi quần để xem giờ. Về đến nhà, sự việc đấy làm gì còn lưu lại trong bộ nhớ đang tèo tọt này, nên tống thẳng quần vào máy giặt để giặt. Đến lúc, quay ra để cho quần áo đã giặt xong vào máy sấy thì thấy cái máy điện thoại màu đỏ mận chín ( ông chồng đã phải rất mất thời gian chọn và mua tặng) nằm chềnh ềnh ra đấy. Thôi thế là thế thôi!:).
Mình về định bụng sẽ không nói với chồng vì sợ chồng buồn..buồn vì quà tặng mà bị vợ xử ”đến nơi đến chốn’ thế. Tuy nhiên, đúng là cái tính vợ cũng không thể nói dối được nên đành xuề xòa cáo lỗi với chồng. Chồng lại vẫn câu y như cũ: gì chứ vợ nhà này, chuyện đấy là phình phường.:). Mấy hôm nay, chồng lại phải tranh thủ thời gian rỗi để ngó nghiêng mua lại điện thoại cho cô vợ đoảng. Chồng bảo: hay lần này mua cho vợ hẳn cái iphone nhé. Biết đâu đắt đắt hơn một tí thì tuổi thọ lại dài hơn:). Vợ gạt phắt: thôi, đắt hay không đắt đều không thể chữa được bệnh ẩu đoảng hết thuốc chữa này của vợ. vợ chỉ cần cái máy điện thoại nào gọi được là được rồi.:).
Đúng là may cho lão chồng nhà mình: vợ không phải là con chiên của hàng xịn đắt tiền. Thực ra, nhìn đồ hàng hiệu vợ thấy long lanh lóng lánh, cũng thích nhưng biết thân biết phận, nên dùng đồ bình thường để tránh ‘đập đầu vào gối tự tử’ mỗi khi bị thất thoát ngoài mong muốn.:)