…là một ngày của cuối thu: mưa và ướt nhẹp. Nhưng lòng người lại vui. Cảm nhận sâu sắc giá trị của tình yêu, sự quan tâm của người thân, của những người bạn.
Sáng sớm, mình làm một việc không đúng với trình tự như hàng ngày là mở máy tính kiểm tra hộp thư: cảm giác chờ đợi?? có thể nhỉ:). Hoàn toàn không chuẩn bị cho mình tinh thần là nhận được lời chúc của ai đấy…nhưng vẫn mong một điều ngạc nhiên. Đúng, không chỉ có những đứa trẻ con như Khôi thích được nhận những điều bất ngờ…mà hình như điều đấy đúng cho cả với người lớn, ít ra là với mẹ của Khôi:).
Sáng, chồng bảo: thôi hôm nay anh làm việc ở nhà. Có phải là một ”món quà” mà chồng biết vợ thích hơn cả một món quà to to, đắt đắt nào đấy? Rồi sau đấy còn ‘nải nỉ’ ”để anh đưa Khôi đi học’(việc mà vợ vẫn phải làm:)). Sướng thế còn gì? tự nhiên lại có thêm thời gian ngồi xợp mạng, ngồi đọc những tin nhắn của những người bạn. Thành quả đưa Khôi đi học là bó hoa hồng này đây:)). (Kể ra cái lão hâm hấp nhà mình, trong đầu ngổn ngang một mớ chữ và số, thế mà vẫn để dành một chỗ nghĩ ra cái trò ” đưa con đi học, đi qua siêu thị cuỗm bó hoa tặng vợ”:) thế cũng gọi là đáng khâm phục:))
Sáng, nhận được điện thoại của bác Nam, bác Thanh. Cám ơn 2 bác đã cộng thêm vào danh sách những người mang đến ”điều bất ngờ” cho mẹ Châu.
Sáng, nhận được một cái thiệp nến lung linh của nhà bác Dũng, nhận được thư của ông bà Ngoại ”thúc giục” chuyện kể về những điều đặc biệt trong ngày cuối thu này. (Ông bà và con trai là những thành phần ”chúc sớm” sinh nhật mẹ Châu từ mấy ngày trước. con trai tặng mẹ một bức tranh vẽ trái tim đỏ thắm cách đây cả tháng:)).
Sáng, nhận được mấy cái nhắn của những người bạn, những người mà mình biết, dù mình ở đâu và các bạn có bận gì, các bạn vẫn luôn nhớ về ngày sinh của mình. Mình bỗng nhớ đến câu này ”trong triệu người quen, có mấy người thân”.
Một ngày vui….
Bình luận mới