1) Sáng qua, không biết hồn vắt ngang đâu mà chỉ từ buổi sáng đến trưa, lôi con gái ra tắm đến 2 lần. Ngơ ngẩn hết chỗ nói. Vợ về kể với chồng thì chồng tỉnh bơ: ai chứ, vợ nhà này thì chuyện đấy là ‘phi`ng phường’:). Nghe thế, vợ bảo: rồi, năm năm nữa chăm vợ ‘nửa tỉnh nửa khôn’ cũng vẫn là ”phình phường’ chứ:D.
2) Cứ tối đến khi 2 con gà lên chuồng là nhà tắt đèn tối om và bố mẹ làm việc le lói bằng đèn máy tính và một cái đèn đọc sách bé xíu ở phòng khách. Đấy là cách di dân, tạo khoảng cách với các ”đối tác” trong lúc các đối tác đang ở đoạn nửa thức nửa ngủ:). Khi tình hình yên ắng thì vợ chồng lò mò vào phòng làm việc. (nghe cứ như đánh du kích ấy nhỉ:)). Chồng nắm lấy tay vợ: đuểnh đoảng, khéo giẫm máy tính ở dưới sàn. Khiếp. Nhà này, máy tính cứ như bom rải khắp nhà:). Giây thần kinh cảm động của vợ động đậy.:D. ”Thương vợ nhỉ?:)”. Chồng cười nhăn nhở: Chân vợ đau thì không sao, chứ máy tính hỏng tốn tiền sửa.:):)..
Vợ ngơ ngẩn mất mấy phút để xác định đâu là đùa và đâu là thật.:D.
3) Ông bạn chồng dạo này đúng là thương, cày cấy nhiều nên sức khỏe có vẻ hom hem đi. Chiều nay hết ho lại kêu đau đầu. Không biết đấy có phải là bối cảnh để vợ bỗng dưng hỏi chồng thế này: thế cái bảo hiểm nhân thọ (life insurance) của anh là thế nào đấy? chỉ là khi nào đi công tác , ”thân thể ngọc ngà” bị sao thì mới được đền hay sao? Chồng ngơ ngẩn một lúc, nhìn vợ chằm chằm nhưng cũng trả lời: mình có mua cả khi ”tự nhiện bất đắc kỳ tử’ nữa:). Trả lời trơn tru xong nhưng vẫn vuốt đuôi câu: em hỏi làm gì thế?:). Được thể, bà vợ vô duyên cười như thị nở được mùa: (chắc anh bạn chồng không nghĩ nhưng cũng hơi liên tưởng đến mấy câu chuyện xã hội đen như chồng/vợ giết nhau để cướp tiền bảo hiểm??. Chắc hẳn cũng ngẩn ngơ mấy phút xem vợ đùa ở đâu và thật ở đâu?:)
Người ta thường nói, phụ nữ mà nhất là những người đã làm mẹ rồi, hoặc ít ra là đúng với mình, có xu hướng hay nghĩ về/lo về ,để phòng xa, những điều tồi tệ nhất có thể xảy ra với gia đình mình/con mình. Mình vẫn thường nói với chồng, nếu cuộc sống này chỉ là sống cho bản thân mình thì dễ lắm nhưng có con rồi, mình cảm thấy duyên nợ với cuộc đời nhiều hơn. Mỗi ngày qua đi, mình đều cảm thấy mình cần phải sống khỏe, sống tốt, không phải cho mình mà cho con của mình. Cuộc đời này, hạnh phúc hay khổ ải; giàu hay nghèo hay cái chết và sự sống giống nhau ở một điểm là đều tồn tại một giới hạn rất mong manh.
Và có thể vì thế mà sinh ra cái cụm tự ”bảo hiểm” chăng?
4) Mấy hôm nay mình cũng ngẩn ngơ vì những câu hát cũ. Đêm đến lùa con đi ngủ, ngồi thiền nghe mấy bài ‘Mơ về nơi xa lắm’, ‘Không tên, ‘Chiều Hoang’, ‘Hoa sữa, và vô số bài của Phú Quang. Nghe mấy bài này tim mình cứ như tan chảy trở về với ký ức, với kỷ niệm. Đúng là con người mình, không biết đến lúc tay yếu mắt mờ thì có bớt bớt đi chút nào cái tính ‘hồn thả ngọn cây’ như thế này không nhỉ?:D.
Bình luận mới