….là một buổi sáng thức dậy, khoan khoái và khỏe mạnh. Nhìn ra ngoài cửa, thấy màu vàng mát rượi của nắng, thấy màu xanh vời vợi của trời…một ngày bình yên với những công việc có tên và không tên.
…là được nghe con trai khoe một cách vồn vã ngay khi gặp mẹ lúc tan trường ”mẹ ơi, hôm nay Khôi ăn sạch bữa trưa. Mẹ nấu món mì ngon thế! ngày mai mẹ lại nấu cho con món đấy nhé”.
…là được nghe con kể về chuyện ở trường, thậm chí chỉ là chuyện ”hơi bân bẩn” do tai nạn không cố ý của các bạn nhỏ, cũng đủ làm thêm gia vị cho những chuỗi câu chuyện thú vị của mẹ và con từ trường về đến nhà, từ nhà vào đến bếp.
…là lúc tắt đèn đi ngủ, được nhận một lời đề nghị khó từ chối từ con trai: mẹ ơi, mẹ nằm với Khôi đúng một phút thôi nhé (đo bằng cách đếm đến 60) và được con trai ôm choàng lấy cổ, thủ thỉ: mẹ ơi, Khôi yêu mẹ lắm.
…là được nghe thấy cô giáo dạy bơi khen con trai khi con làm được một kỹ thuật bơi khó và là như được ”uốn mình” cùng con khi nhìn thấy con bơi bướm, sau những chuyến ngược xuôi hết đón con trai từ trường, rồi từ trường đến bể bơi.
…là lúc một mình nằm chổng chơ trên bàn khám của bác sĩ và cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của con gái đứng ngay cạnh, nắm chặt lấy mẹ. Sao không thể yêu đời cho được khi vẫn thường được nghe: ”mẹ ơi, Lam nắm tay mẹ thế, mẹ có đỡ đau không?”
..là được nhìn thấy cảnh anh nựng em (em gục đầu vào ngực anh rất tình cảm) sau một cuộc chiến ”nổ lửa”:):” Đây là con chó con của Khôi này. Con chó con này chỉ tội hay nói ngược một tí thôi nhưng mà yêu lắm này!”. (còn cái tội”con chó con” nói ngược làm sao chắc mẹ phải dành hẳn cả mấy trang giấy để tả nhỉ?:))
…là được nghe một quyết định ”có tính cách mạng cao”:) của con trai(vì con trai vẫn luôn mơ ước trở thành nhà du hành vũ trụ/nhà khoa học gì đấy miễn là cứ liên quan đến vũ trụ/tên lửa:)): ”Mẹ ơi, thôi sau này Khôi muốn thành bác sĩ để có thể chữa hết bệnh cho mẹ. Khôi muốn mẹ sống và ở với Khôi, đến tận khi Khôi già”.
…là được nhìn, được ngắm, được ôm trọn vào lòng 2 tình yêu của mẹ!
Bình luận mới