Kế hoạch đi Quecbe đã được bố Việt lên kế hoạch cách đây cả tháng; bố đã mua vé tàu và đặt hết khách sạn ở các chặng nên mặc dù cả nhà từ bố mẹ đến con đang ốm gật gù vẫn phải đi, đi vì tiền không lấy lại được:), đi vì vẫn muốn thực hiện món quà sinh nhật bất ngờ và ý nghĩa cho con trai.
Vậy đấy, thế là 4 con rùa vẫn quyết tâm chuyến du hí ở thành phố Quebec, một thành phố nổi tiếng là bản doanh của người Pháp ngự trị, cách Ottawa khoảng 6 tiếng lái xe. Cả nhà bắt đầu chuyến đi là một buổi sáng sáng vội vã. Buổi sáng bố mẹ đã dậy từ rất sớm thế mà đến lúc đi vẫn trong tình trạng thiếu cái này cần cái kia. Khôi Lam chưa đỡ ốm hẳn nên thiếu cộng tác: chị hơi mè nheo còn anh thì ỉ eo. Cả nhà leo lên được tắc xi để ra ga tàu hỏa thì chỉ còn đúng 20 phút nữa là tàu chạy. Cũng may mà ga tàu gần, nếu không thì chỉ có nước quay lại nhà, ngồi chơi xơi nước mà tiếc rẻ về những kế hoạch ăn chơi hoành tráng mà bố Việt định.:)
Lên được đến tàu thì hình như Khôi thích quá mà quên cả ốm:). Cu cậu khoái chí hết hết nhìn trời rồi lại nhìn đất..và hỏi bố: sao tàu lại chạy giật lùi bố?;) (vì anh chàng đang ngồi ở ghế ngược lại với hướng đi của tàu). Vội, dù là vội đến mức mẹ chỉ mang cho bố 2 cái áo phông mặc trong 5 ngày:( nhưng những vật dụng và trò chơi để mua vui cho anh con trai thì lại được bố mẹ mang rất đầy đủ.:) Thật ra việc chuẩn bị cho Khôi là bố:). Bố bỏ vào ba lô Khôi nào sách truyện, nào đĩa, nào đĩa xem hình, nào giấy, nào kéo, nào bút màu…Vậy nên chuyến tàu kéo dài 6 tiếng từng ấy trò đủ để mua vui cho Khôi. Lên tàu, Khôi lại còn được họ cho một túi đồ chơi; trong đấy có trò chơi đố chữ, xếp hình tàu và tô màu đoàn tàu. Lần đầu tiên, mẹ thấy Khôi ngồi cặm cụi tô màu một bức tranh. Tuy nhiên, tô được 2 toa tàu thì con trai tỉ tê với bố:) bố giúp Khôi tô đi, tàu gì mà dài thế. Mỏi tay quá!:). Tô chán thì sang vẽ tàu và lại công cuộc cắt gián như ở nhà. Chán nữa thì quay sang hỏi bố về Quebec…nó thế nào..vân vân và vân vân…mẹ mơ mơ màng màng nên chỉ thấp thoáng nghe câu được câu không của Khôi. Lúc tàu dừng để xuống ga,vì có con nhỏ nên bố mẹ cho người ta xuống trước. Khi đi qua nhà Lam Khôi, hầu như bất cứ ai cùng toa tàu đấy cũng phải cố nán lại ít phút để hỏi chuyện về Khôi và Lam. Họ nói rằng, họ ngồi dưới kia và ‘bàn tán’ với nhau về Khôi khi nghe ‘lỏm’ cuộc hội thoại trên trời dưới biển của Khôi và bố:).
Đến ga tàu thì mẹ con phải chờ bố đi lấy xe ô-tô. Chờ lâu quá, Khôi bứt rứt hỏi mẹ thế này: bố sao lâu thế mẹ? Me trả lời ‘thì bố phải chờ người ta chuẩn bị xe ô tô vì mình đến hơi sớm’. Khôi buông câu ‘họ phải nhanh tay nhanh chân lên chứ. Sao chậm thế’:). Nửa tiếng sau bố xuất hiện với cái ô tô nhỏ tí hon (2 cửa), nhỏ đến mức mà Khôi phải có đến mấy câu hỏi liền nào là: đây có phải ô tô không? xe ô tô sao lại có 2 cửa? nếu có 2 cửa thì phải là ô-tô đua chứ?:).:). Lúc thuê xe bố nhìn qua ảnh, bố không nghĩ là xe nhỏ đến như vậy. Thôi cũng được, dù mẹ con bị nhét vào một góc vì phải dành chỗ để 2 cái va li to uỵch nhưng ít nhất lại có cảm giác được ngồi trên cái xe bé bé xinh xinh kiểu Chau Âu:). Mở đầu cho những phút đầu tiên ở thành phố Quebec của cả nhà là trên cái xe ô tô bé xíu như vậy và thẳng tiến đến một hòn đảo cách trung tâm của thành phố Quebec khoảng 30 phút lái xe.
Có thể nói chuyến đi đến hòn đảo này là món quà sinh nhật mà bố mẹ và em Lam muốn cho tặng con trai vào ngày sinh nhật lần thứ 4 của con. Mặc dù trước chuyến đi này cả nhà ốm nhưng cũng không làm suy giảm đi sự háo hức của bố mẹ; bố mẹ nghĩ đây sẽ là món quà bất ngờ và ngọt ngào nhất mà bố mẹ có thể nghĩ ra để tặng con trai yêu quí.
Bình luận mới