Con thân yêu!
Vậy là con đã tròn 6 tuổi rồi đấy. Tuổi mà bố mẹ nhận thấy có nhiều thay đổi ở con: một sự thay đổi ghi nhận sự trưởng thành lên hàng ngày của con, con thân yêu ạ.
Điều đầu tiên cho một bản tổng kết năm:), như theo kiểu của bác sĩ thì mục đầu tiên vẫn là cân đo đong đếm. Nhắc đến điều này, mẹ lại nhớ đến điệu cười khì khì của con cùng với câu nhận xét ‘bất hủ’:) :’ ’mẹ thì lúc nào cũng muốn Khôi béo ị”:). Có thể, trong bảng điểm xếp hạng cho những mục tiến bộ thì mục này là mục con ”cần phấn đấu nhiều nhất”:). Tuy nhiên, mẹ cũng nhận thấy sự cố gắng trong việc tự giác ăn uống của con hơn trước rất nhiều. Tuy ăn rau với con nhiều khi giống như ‘ăn cỏ’ nhưng hình như các bài giảng mang tính ‘khoa học’:) của mẹ thấm dần vào con nên con bắt đầu ý thức được tầm quan trọng của việc ăn rau là như thế nào. Nhờ đó, mà hàng ngày con cũng đã chịu khó nhét đám rau cỏ vào bụng cho mẹ. Thế là cũng đủ làm mẹ vui rồi con biết không?
Cái tuổi lên 6 của con cũng là giai đoạn mà bố vẫn hay nhận được những lời than phiền của mẹ: ”sao con trai mình bướng bỉnh và khó bảo thế nhỉ?”. Đúng là làm mẹ, nên mẹ nhiều khi tự cho mình cái quyền hơi trục lợi, kiểu như ”mẹ bảo sao con phải làm vậy” hay là ”mẹ đúng, con sao cứ cãi thế nhỉ”:). Nhưng chính những lúc mẹ phải ‘đối đầu’ với cái đầu ‘bướng vô cùng bướng 6 tuổi của mẹ’, đã kịp cho mẹ nhận ra được điểm yếu nhất của mình là sự thiếu bình tĩnh và kiên nhẫn.
Nhiều khi mẹ cũng buồn vô hạn khi nghe những lời phản ứng của con nhưng may mắn thay, mẹ biết rằng, những phản ứng như vậy của con như ”lời nói gió bay” ở cái tuổi đang muốn lặp lại những lời nói và đang muốn khẳng định cái tôi của mình. (Còn giả sử như con nói: ‘con không yêu mẹ vì mẹ thế này, mẹ thế kia…’ lúc con là một chàng trai đã trưởng thành thì mẹ tin rằng, nỗi buồn của mẹ sẽ không có gì có thể cứu rỗi nổi). Nhưng con yêu quí! chính những lúc mẹ và con ‘xung khắc’ như vậy, mẹ đã kịp nhận ra một điều vô cùng quý báu: ‘đừng cố gắng để răn đe con mà hãy nhìn lại mình và thay đổi chính mình trong cách xử thế với con’. Mẹ nghiệm ra điều đấy khi mỗi lúc vội vã vào buổi sáng, thay vì mẹ ầm ĩ lên: hét anh rồi đến hét em phải mặc áo, đi giày thì mẹ cố bình tĩnh, tự nhủ: ”ừ thôi nếu có chậm vài phút cũng không sao” và mẹ nhắc nhở 2 anh em với ’âm điệu’ ở mức trung bình như có thể:). Từ ngày, những cơn ‘hỏa diệm sơn’ của mẹ ít đi thì hình như con cũng ít phản ứng mạnh với mẹ và mẹ thì hoan hỉ vì những mục tiêu ”công việc đề ra” của mẹ dành cho con đều hoàn thành hơn mong đợi. Và con biết không? con chính là người giúp mẹ biết kiềm chế hơn, kiên nhẫn hơn và sống chậm lại với nhịp sống hàng ngày.
Còn những mặt khác: trí tuệ và rèn luyện thể chất? bố mẹ không có điều gì để phàn nàn và mong ước thêm gì ở con về những mặt này và bố mẹ chỉ mong con khỏe mạnh và giữ vững cùng với phát huy được những điều con đang có. Với cái tuổi tròn 6, con đã làm được nhiều việc mà ở tuổi con, bố mẹ tin chắc bố mẹ chẳng thể được bằng một phần mười của con:
Mẹ hy vọng bằng những hình ảnh này có thể nói lên được phần nào sự cố gắng hết mình của con trong quá trình rèn luyện bản thân về mặt nhận thức và thể chất. Bố mẹ tự hào vì có một người con trai như con. Con và em Lam luôn là động lực sống, là hơi thở của bố mẹ! Bố mẹ và Em mong con sang tuổi mới thật thật khỏe mạnh, luôn cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc với cuộc sống xung quanh con, con nhé!
Bình luận mới