Cả 2 tuần nay, Bố toàn đi sớm về muộn nên mẹ ở nhà chiến đấu với 2 tên ‘giặc cỏ’ đến phờ cả người. Bố về sớm sớm, mẹ còn lấy cớ bận chăm em Lam để đùn đẩy trách nhiệm chăm Khôi cho bố:). Mà cả tuần này, tự dưng cái lưng dở chứng đau như muốn gãy làm đôi. Chắc đây là hậu quả để lại của việc thúc giục bác sĩ tiêm thuôc giảm đau khi sinh Lam và Khôi. Lúc đấy mặt t cứ tớn lên sung sướng, có phần cười khẩy với quan niệm ‘đau như đau đẻ’:)…để rồi bây giờ hỡi ôi….chỉ muốn ai cắt phéng cái lưng đi thay vào bộ lưng mới:). (nghe rùng rợn như phim kinh dị ấy nhỉ).
Vì đau lưng, vì mệt, vì thiếu ngủ và vì đủ các lý do nữa:) mà mấy hôm nay mẹ lúc nào rảnh việc một tí lại nằm ườn ra giường, để mặc thằng anh và con em chơi với nhau. Mà 2 anh em chơi thân thiện chỉ được dăm bảy phút là cùng, số thời gian còn lại là dành cho việc tranh dành lãnh thổ và tuyên bố chủ quyền đồ chơi. May mà dạo này, em Lam thêm lông thêm cánh một chút nên anh Khôi bắt nạt khó hơn:). Những lúc anh Khôi không làm gì được em thì hậm hực đi chơi trò khác hoặc nỉ neo mẹ: Mẹ ơi, mẹ dậy chơi với Khôi đi. Em Lam chưa biết nói nên dù chơi với anh Khôi có lúc chán phèo cũng không thể đề đạt nguyện vọng với mẹ và chỉ còn cách chơi thui thủi một mình hoặc chờ thời cơ để nhảy vào phá bĩnh anh Khôi. Anh Khôi thấy nói gì, làm gì cũng không thể làm cho mẹ rời cái giường được thì than ngán thở dài và ước thế này:
Khôi: Khôi ước bây giờ Khôi có một con Rô -bốt.
Mẹ: (tỉnh hết cả buồn ngủ tuy mắt vẫn cánh cụp cánh xòe): Con muốn có Rô- bốt để làm gì vậy?
Khôi: Để chơi với con. Lúc mẹ buồn ngủ con chỉ cần bấm nút một phát là Rô-bốt chơi được với con.
(Thằng con vừa nói vừa làm điệu bộ, tưởng tượng ra con Rô-bốt trước mặt, tay khuơ khoắng, bấm bấm tắt tắt loạn xạ:D )
Mẹ: (mẹ mắt mở toang ra luôn) cười nhăn nhở với con trai: Con ước thú vị nhỉ nhưng hơi khó thành sự thật.
Khôi: Khôi có cách. Khôi sẽ tự làm một con Rô-bốt.
Mẹ: thì con thử làm đi.
Anh con trai lại có việc để làm. Mẹ sung sướng vểnh chân lên nằm thiếp đi một chút…nếu không có tiếng giãy lên đành đạch của Khôi thì chắc mẹ ngủ đến chiều mất:). Lý do của sự hỗn độn là phát minh Rô-bốt của anh Khôi đang được thử nghiệm làm bằng những cây bút màu xếp lại thì bị em Lam chạy lại hích cho một phát….rơi mỗi góc mỗi bút. Mẹ lại phải tìm cách ‘lấy lòng’ thằng anh bằng lời hứa chiều về cho đi ra sân chơi. Mẹ dẹp loạn được nhưng nghĩ đến chiều về tay bồng tay bế con em và phải chạy qua chạy lại với thằng anh ở sân chơi với cái lưng đau như thế này cũng thấy ’tội nghiệp thân già’ quá:)).
Bình luận mới