<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Gia đình Lam, Khôi, Châu, và Việt &#187; Khôi</title>
	<atom:link href="http://dinh.me/cat/khoi/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://dinh.me</link>
	<description>All about our life...</description>
	<lastBuildDate>Sun, 05 Feb 2012 03:35:52 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.1</generator>
		<item>
		<title>Ước mơ:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/3265</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/3265#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 05 Feb 2012 02:51:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Khôi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=3265</guid>
		<description><![CDATA[của con trai là được sở hữu một cái cúp hay huy chương (không quan tâm đến đồng/vàng hay bạc:)) đã thành hiện thực chiều nay. (Vì lâu nay anh ấy gia nhập vào các kiểu câu lạc bộ như bơi và cờ vua và ở đấy anh ấy hay được nghe về những câu chuyện của [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>của con trai là được sở hữu một cái cúp hay huy chương (không quan tâm đến đồng/vàng hay bạc:)) đã thành hiện thực chiều nay. (Vì lâu nay anh ấy gia nhập vào các kiểu câu lạc bộ như bơi và cờ vua và ở đấy anh ấy hay được nghe về những câu chuyện của những bậc anh chị được cúp hay huy chương nên thèm thuồng lắm:). Có hôm anh ấy còn mạnh miệng nói với mẹ: &#8221;Khôi sẽ được nhiều huy chường vàng  về bơi hơn cả chú Michael Phelps:)&#8221;). Mẹ thì chỉ bảo: &#8221;được thế thì mẹ có mà sướng quá (định nói thêm: &#8221;hóa rồ&#8221; nhưng thôi:)). Bố mẹ chỉ cần con bơi để có cơ thể to khỏe như chú MP là bố mẹ rất vui rồi:)&#8221;).</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4672" title="Mason-20120204-00153.jpg"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4673&amp;g2_serialNumber=2" width="360" height="480" id="IFid4" class="ImageFrame_none" alt="Mason-20120204-00153.jpg"/></a></div>
</div>
<p>(có khắc dòng chữ &#8221;về thứ 4, nhóm tuỏi cho mẫu giáo lớn đến lớp 3)</p>
<p> Khôi hiện tại đang tham gia vào một lớp cờ kiểu như trang bị kiến thức để thi đấu:) (có nghĩa là dành cho &#8221; những chú kiến lửa chưa đi thi đấu bao giờ nhưng có mơ ước được cúp vàng&#8221;:). Vì tham gia khóa học này nên Khôi có một mã số riêng cho mình trong hệ thống cờ vua của Mỹ. Từ giờ trở đi, nếu tham gia bất cứ cuộc thi đấu nào, dù kết quả  tốt hay xấu thì đều bị &#8221;lưu danh&#8221; ở đấy:))</p>
<p>Chiều nay, Khôi tham gia cuộc &#8221;chinh chiến&#8221; đầu đời dành cho lứa tuổi từ mẫu giáo lớn (5 tuổi) đến lớp 3 (8 tuổi). Cuộc thi này thì ai cũng có thể đăng ký thi miễn là đóng lệ phí thi  20 đô:). Bố mẹ biết cuộc thi này là qua thầy giáo dạy cờ của Khôi bày vẽ cho. Con trai nghe thông báo thi cờ thì cứ giục giã bố mẹ: bố mẹ đăng ký ngay cho Khôi đi nhé. Khôi thích đi lắm. Khôi muốn có cúp:)). Con trai tôi tinh thần thi đấu cứ gọi là cao vòi vọi và tự tin đầy mình:). Chàng đi thi với &#8221;vốn liếng của con nhà nghèo&#8221; (là chỉ mới bắt đầu làm quen với cờ vua từ tháng 10 năm 2011) nhưng bù lại chàng có tinh thần thi (kể cả thi bơi:)) vô cùng thoải mái . (Mẹ thấy may là con không giống mẹ ở điểm này, cứ đi thi là mẹ căng thẳng giúm dó:)).</p>
<p>Cuộc thi cho từ mẫu giáo lớn nhưng nhìn quanh hình như Khôi là thuộc dạng chíp nhất ở đấy, toàn là các anh chị lớp 1 đến lớp 12. (Từ lớp 4 đến lớp 12 thi thuộc nhóm khác). Khôi hôm nay chơi 4 ván từ 1 giờ đến 5 giờ. Mỗi ván tối đa là 1 tiếng, sau 1 tiếng nếu chưa phân thắng bại thì sẽ dùng đến đồng hồ để đánh nhanh.  Ván cờ đầu tiên, Khôi gặp một anh 7 tuổi  và hết 1 tiếng nhưng không phân được thắng bại và Khôi đã để thua khi đi cờ nhanh(sau đấy bố mẹ có nói chuyện với anh ấy và anh ấy bảo: cháu vừa thắng con trai cô chú đấy. Nhưng cháu chúc mọi điều tốt đẹp cho Khôi ở những ván sau:). ước gì con trai mình &#8221;ngoại giao giỏi như thế&#8221;:). Con trai ra khỏi phòng thi đấu, mắt buồn  rười rượi và khi nói với bố mẹ còn hơi mếu mếu: mẹ ơi, con làm hết sức rồi nhưng con thua:)). Bố mẹ lúc đấy ra sức an ủi và xốc vác lại tinh thần cho con trai: &#8221;không sao con, mình thi cho vui ấy mà. Quan trọng  hơn cả, con đã làm hết sức mình. Còn thắng hay thua không quan trọng.  Con cố gắng ở những ván sau nhé&#8221;.  Được bố mẹ ôm ấp cho một tí thế, anh chàng quên luôn vụ thua vừa rồi và lại tít mắt: Khi nào đến ván thứ 2 hả bố?:) (tinh thần thi đấu lại trở về y như cũ:))</p>
<p>Kết quả thật khó tin, con trai thắng giòn giã 3 ván sau và thời gian thi đấu có ván chỉ mất 10 phút hay ít hơn. Có lẽ, càng về sau chàng càng có kinh nghiệm thi đấu chứ càng vào vòng sau, càng gặp đối thủ mạnh:). Đặc biệt, ở ván cuối cùng là ván quyết định xem có được cúp hay không? cu cậu gặp ngay anh 8 tuổi và đã dày dặn kinh nghiệm ở &#8221;đấu trường&#8221;:). Bố mẹ sau khi đưa chàng vào phòng thi đấu và quay ra bảo nhau: ván này chắc con trai thua  mất rồi:) và đang tính xem nên an ủi con trai thế nào khi con trai bị trượt mất cái cúp vàng:)).  Thế mà quay ra quay vào đã thấy cái mặt con trai đi ra và còn úp mở: thế bố mẹ đoán xem Khôi thắng hay thua nào? tất nhiên không để cho bố mẹ nói, cu cậu đã nhảy lên: Khôi thắng. Bố mẹ sung sướng ôm lấy con trai, khen nữa khen mãi:)). Bố hỏi: con làm sao mà thắng được anh ấy thế?:). Con trai bảo: con dùng hậu và mã tấn công bất ngờ anh ấy và anh ấy không chạy được:)). (gọi là kẻ yếu hơn thì đánh du kích và đánh bất ngờ:)).</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4665" title="Lee-20120204-00147.jpg"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4666&amp;g2_serialNumber=2" width="360" height="480" id="IFid5" class="ImageFrame_none" alt="Lee-20120204-00147.jpg"/></a></div>
</div>
<div class="g2image_centered">( chàng đã lên nhận cúp và đang ngồi cổ vũ cho các bạn khác lên nhận cúp:) )</div>
<p>Ván cuối cùng chỉ mất chưa đến 10 phút nên con trai còn những 50 phút ngồi chơi xơi nước để chờ đến khi ván cuối cùng của vòng cuối kết thúc, nên ngồi tiếp thêm ván cờ ngoài hành lang với một kiện tướng cờ vua (chú này là thành viên của nơi tổ chức cuộc thi cờ vua này và ngồi ở đấy để chơi với bất cứ bạn nào muốn chơi với chú). Khôi cũng học được một số lời khuyên bổ ích từ chú. Một bác phụ huynh khi nhìn Khôi chơi với chú thì nói với bố: cậu bé này mấy tuổi mà chơi cờ phăm phăm vậy (ý là mỗi nước cờ rất tự tin và nhanh)? bố Việt đùa lại: 5 tuổi rưỡi và con trai tôi không bao giờ suy nghĩ một nước đến 2 giây (ý bố bảo là &#8221;bộp chộp&#8221;:)). Ông ấy bảo bố: bố đang sở hữu một &#8221;natural killer&#8221; (sát cờ à?:)):)).</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4669" title="Lee-20120204-00149.jpg"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4670&amp;g2_serialNumber=2" width="360" height="480" id="IFid6" class="ImageFrame_none" alt="Lee-20120204-00149.jpg"/></a></div>
</div>
<div class="g2image_centered">(chủ nhân của chiếc cúp vàng:), chụp bằng điện thoai đi động của bố nên ảnh hơi nhòe:)) </div>
<p>Kết quả cuối cùng, con trai được 3 điểm(chơi 4 trận, thắng 3 và thua 1), đứng thứ 4 trong 19 bạn cho nhóm lứa tuổi từ mẫu giáo lớn đến lớp 3 và được nhận một cái cúp vàng oai như oai con cóc:). Suốt chặng đường về, con trai ôm khư khư cái cúp vàng như báu vật. Con trai nói với mẹ: hôm nay Khôi được cúp vàng, mẹ vui không mẹ? Yêu con trai quá là yêu con trai. </p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/3265" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/3265/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chuyện nội bộ:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/3174</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/3174#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 14 Jan 2012 01:38:46 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Cuộc sống hàng ngày]]></category>
		<category><![CDATA[Khôi]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyệt Lam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=3174</guid>
		<description><![CDATA[1) Mấy ngày nghỉ nô-en và năm mới, hình như nhà nào cũng tiệc tùng vui vẻ thì nhà mình ôm nhau ở nhà hoặc cùng nhau đi thăm mấy ông/bà bác sĩ:). Tuy nhiên, chính nhờ những lúc &#8221;mệt thật&#8221; và &#8221;giả vờ mệt&#8221; như vậy nên mẹ mới có cơ hội để nhận [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>1) Mấy ngày nghỉ nô-en và năm mới, hình như nhà nào cũng tiệc tùng vui vẻ thì nhà mình ôm nhau ở nhà hoặc cùng nhau đi thăm mấy ông/bà bác sĩ:). Tuy nhiên, chính nhờ những lúc &#8221;mệt thật&#8221; và &#8221;giả vờ mệt&#8221; như vậy nên mẹ mới có cơ hội để nhận ra: con trai của mẹ thực sự là một cậu bé vô cùng đáng yêu và người lớn. Thị mẹ mệt thì cứ một chăn nằm cuộn tròn trên ghế so-fa và bỏ bê 3 bố con. Nếu  Bố phải chui vào phòng làm việc thì 2 anh em phải chăm sóc nhau.<br />
Em: Khôi ơi, Lam buồn tè.<br />
Anh: Lam chờ Khôi tí nhé (đang bận xếp lego)<br />
Em: (ra chiều rất hiểu ý anh nên cũng chờ một tí:)) Khôi ơi, nhưng Lam muốn tè lắm rồi.<br />
Anh: (dừng chơi) lũn tũn chạy lại giắt em vào nhà tắm. Anh bật đèn, anh lấy tấm để lên toa-lét cho em ngồi, giúp em cởi quần và sau cùng là giúp em trèo lên ghế để ngồi.<br />
Sau khi làm hết từng ấy chuyện thì anh lại phi nhanh ra phòng khách để chơi tiếp, nhưng không quên nhắn nhủ: khi nào Lam xong thì gọi Khôi.<br />
Em: (anh chưa chạm mông xuông sàn đã bị em gào:)) Khôi ơi, Lam xong rồi:)<br />
Anh: lại một chuyến chạy vào nhà tắm nhưng mà hoan hỉ vì vào đến nơi, thấy cô em cũng đã tự đứng dậy, trèo xuống bằng ghế và tự kéo quần lên.<br />
Mẹ nghe anh hỏi: thế Lam i (nặng) hay là Lam tè đấy.<br />
Em: Lam tè mà.<br />
Anh: để Khôi kiểm tra (vì Em nổi tiếng là &#8216;nặng hay nhẹ&#8217; thì cứ xong việc là em tót xuống, chạy đi chơi nên thành ra mới có chuyện anh hỏi kỹ em thế:)).<br />
sau đấy thì mẹ nghe tiếng anh xì nước hộ em.<br />
&#8230;&#8230;<br />
Anh em tiếp tục, ai chơi trò người nấy trong hòa bình. Mẹ nằm chứ không ngủ và mẹ chứng kiến hết nhứng gì anh em nói chuyện với nhau. Mẹ cảm động.<br />
Một lúc sau, em lại:))<br />
Em: Khôi ơi, Lam lại buồn i (nặng:))<br />
Khôi: oh my gosh (ôi chúa ôi:):)) (Tuy buột miệng thế nhưng vẫn đứng dậy để giúp em)<br />
Mẹ nghe thấy thế vừa buồn cười vừa thấy thương: thôi, con cứ chơi đi. Lần này mẹ giúp em.<br />
&#8230;..</p>
<p>2) Bố giao nhiệm vụ cho con trai là phải tranh thủ để bày em học chữ và có treo giải: nếu em Lam biết hết chữ cái thì anh Khôi sẽ có phần thưởng (thưởng gì thì bố vẫn chưa quyết định:)). Động lực to đùng như vậy nên lúc nhớ ra, anh hì hụi cố nhét chữ vào đầu em bằng cách: lấy bảng chữ có âm thanh ra bày cho em. Em cũng không đến nỗi tối dạ vì cả bảng chữ cái tiếng Anh em biết gần hết nhưng có khoảng 3 hay 4 chữ gì đấy em lẫn lộn lung tung, ví dụ như X thì nói thành K hay Y thì nói là V. Về mặt chữ viết, mấy chữ này trông cũng hao hao giống nhau. Anh bày bày một lúc và đến phần ôn bài:</p>
<p> Anh:  chữ này là chữ gì Lam?</p>
<p>Em ậm à ậm ừ.<br />
Anh hơi mất kiên nhẫn:):  ơ, thế lại tịt à?:))</p>
<p>3) Khôi mới cai được tật cắn móng tay do bị mẹ hù kinh quá (ví dụ như: mỗi lần con cắn móng tay là con có hình dung bao nhiêu con vi khuẩn đang rồng rắn trôi vào miệng con không?:)).Tưởng cai được thế là xong, nhưng hôm trước con trai lại nhớ lại và bàn về vấn đề này:<br />
Khôi: Mẹ này, mẹ có biết cắn móng tay cũng không phải là xấu không?<br />
Mẹ: thế á? mẹ chưa thấy điểm tốt nào từ việc cắn móng tay cả.<br />
Khôi: Khi người ta bồn chồn mất bình tĩnh là người ta hay cắn móng tay ấy mẹ. Cắn móng tay là cách giúp họ lấy lại bình tĩnh đấy.<br />
Mẹ: (Kể cũng đúng, nhưng không vun vào:)): có thể một số người làm thế, nhưng mẹ vẫn nghĩ, trong trường hợp nào thì cắn móng tay cũng không nên vì không hợp vệ sinh. Và mẹ nghĩ, có một số cách khác để lấy lại sự bình tĩnh mà không cần cắn móng tay như là con có thể thở và  hít sâu vào.<br />
Khôi:  con thấy có đôi lúc cô giáo của con cắn móng tay đấy mẹ.<br />
Mẹ: (chẳng nói được gì:))..chỉ còn cách lảng tránh vấn đề:) và để &#8216;mặc bay suy nghĩ&#8217;:).</p>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/3174" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/3174/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bội thu:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/3091</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/3091#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 26 Dec 2011 01:26:18 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Khôi]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyệt Lam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=3091</guid>
		<description><![CDATA[quà Giáng sinh cho nàng và chàng. (đúng là cô Giang chú Đông mở hàng tặng quà son sẻ:)). Quà của cô Giang và chú Đông đến sớm nhưng bố mẹ nhất định bắt anh chị đến đúng giáng sinh mới được mở quà. Anh Khôi giúp em &#8221;xử lý&#8221; túi quà cô chú dành [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>quà Giáng sinh cho nàng và chàng. (đúng là cô Giang chú Đông mở hàng tặng quà son sẻ:)). Quà của cô Giang và chú Đông đến sớm nhưng bố mẹ nhất định bắt anh chị đến đúng giáng sinh mới được mở quà. Anh Khôi giúp em &#8221;xử lý&#8221; túi quà cô chú dành cho em Lam và anh chộp lấy ngay quyển sách truyện của em Lam đọc lấy đọc để. Em Lam lăng xăng bên cạnh nài nỉ: sách Lam mà Khôi.:)</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4615" title="DSC_0102.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4617&amp;g2_serialNumber=2" width="320" height="480" id="IFid13" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0102.JPG"/></a></div>
</div>
<p>(đang thảo luận cách chơi:))</p>
<p> Còn cái gối hình con rồng thì anh Khôi nghĩ ra trò: anh lấy thêm một cái gối giống như vậy nhưng hình con bọ màu đỏ (sinh nhật Khôi,  bạn  ở Canada tặng). Ông anh bảo cô em ngồi lên một gối, mình ngồi lên một gối và làm thành đoàn tàu. Em chân lũn tũn, sức lè tè nên đẩy gối mãi không đi thì anh chổng mông lên ủn giúp. Chỉ có trò đấy mà &#8221;cứu vớt&#8221; được bố mẹ hơn 1 tiếng đồng hồ thảnh thơi. </p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4609" title="DSC_0099.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4611&amp;g2_serialNumber=2" width="320" height="480" id="IFid14" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0099.JPG"/></a></div>
</div>
<p>Khi bóc tiếp gói quà của cô chú dành cho anh Khôi thì đến bố mẹ còn thích, chứ đừng nói gì Khôi. Mẹ bảo Khôi: sách này có thể là sách kê đầu giường của Khôi được ấy nhỉ. Cô chú hiểu Khôi thích gì nên sách toàn những chủ đề đấy mê hoặc với anh con trai, ví dụ như vũ trụ, thiên nhiên vv&#8230; Khôi đã kịp liếc qua và có bài bàn về, đúng với câu hỏi của cậu con trai vài ngày trước đây (why is the ocean salty?) (tại sao nước biển lại mặn?). Con trai thích lắm, nhưng không biết có đủ độ thích để nghiền mà ngấm hết quyển sách không?:)</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4612" title="DSC_0100.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4614&amp;g2_serialNumber=2" width="320" height="480" id="IFid15" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0100.JPG"/></a></div>
</div>
<p>2) Buổi chiều hôm trước, mở cửa. Mẹ bất ngờ thấy một túi quà màu đỏ được đặt ngay ngắn ở cửa. Đang vội đi đón con trai nhưng mẹ cũng phải dừng lại để nhìn vào túi quà vì bất ngờ. Mở tấm thiệp ra đọc và biết đựoc là của ông bà hàng xóm (không phải là ông bà hàng xóm cắt cỏ hộ/lau cửa kính:). Nhận được túi quà của ông bà mà mẹ cảm động và rất áy náy. Bởi lẽ, suốt cả nửa năm chuyển về từ Canada, không một lần gọi điện thoại hay mò sang nhà ông bà để hỏi thăm. Dĩ nhiên, cũng có những yếu tố khách quan ví dụ như ông bà cũng hay đi chơi và mẹ Châu thì một tay hai nách con bé lít nhít nhưng cũng không thể biện hộ được: vì sao không một lần gọi điện cho ông bà. Trên đường đến trường Khôi, một cảm giác ấm lòng khi nghĩ về ông bà hàng xóm, nghĩ về những người bạn. (Quà của ông bà cho 2 anh em là một chú hổ con mềm thật là mềm và yêu rất yêu, thêm vào bộ sưu tập thú nhồi bông đủ các loại con của 2 anh em. Khôi và Lam thích chú hổ này lắm: hết anh đến em nựng nựng thơm thít)</p>
<p>3) Quà của bố mẹ tặng con trai và con gái. (bố mẹ bảo; anh em chia sẻ với nhau, nên chỉ có một món quà chung:)). Trước Giáng sinh, bố mẹ có hỏi con trai: con muốn ông già no^-en tặng con gì? (nhưng mà con trai &#8216;già đời&#8217; nên bác lại: bố mẹ ơi, làm gì có ông già no^-en:)). Bố mẹ lấp liếm: thế à, thế nếu cho con ước có một món quà Giáng sinh thì con muốn gì? con trai bẽn lẽn (vì con trai ước nhưng không nghĩ là có thể thành hiện thực vì con trai được bố thủ thỉ rằng: mình phải tiết kiệm tiền thì mới mua được, vì rất đắt:)): con muốn có một cái kính viễn vọng (telescope). Sau con trai lại nói: nhưng mà kính viễn vọng đắt&#8230;.thôi thì máy bay có điều khiển cũng được bố mẹ ạ:)). </p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4600" title="DSC_0060.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4602&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="320" id="IFid16" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0060.JPG"/></a></div>
</div>
<p>(Lắp kính với bố)<br />
Bố mẹ không biết con trai sau này sẽ làm nổi trò trống gì (mà bố mẹ cũng không tham vọng/kỳ vọng gì) nhưng bây giờ, con trai đã rất cương quyết: sau này con rất muốn trở thành nhà khoa học nghiên cứu về vũ trụ:). Mẹ thì thầm với bố (thế thì chỉ có chết đói:)). Cũng chính về đam mê mấy sao, trời trăng nước như thế nên sách về vũ trụ đối với con trai lúc nào cũng hay, cũng thú vị (dù cho những sách đấy đọc đến nhàu cũ và nếu là của thư viện thì mẹ phải mượn đi mượn lại mấy lần:)). Kiến thức của con trai về mấy vụ này cũng đáng nể so với một cậu bé  5 tuổi. </p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4606" title="DSC_0083.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4608&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="320" id="IFid17" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0083.JPG"/></a></div>
</div>
<p>(Bố đang hướng dẫn con trai cách điều chỉnh kính)<br />
Bố mẹ quyết định trở thành &#8221;ông bà Santa bớt tiếc tiền&#8221; tặng con trai một cái kính viễn vọng như mong ước của con. Hy vọng con sẽ nhìn được các vì sao, các hành tinh như con mong muốn. Chỉ tiếc mấy hôm mua về, trời âm u không thấy được gì nên con trai mới chỉ đi ra đi vào ngắm xuýt xoa chứ &#8216;chưa làm ăn được gì&#8217;:). Con trai nói với mẹ: mẹ muốn nhìn được Venus (mẹ ko biết tiếng Việt tên là hành tinh gì) thì mẹ phải thức thật khuya hoặc dậy thật sớm mới nhìn được:). Nghe đúng là &#8216;kẻ đọc sách&#8217; đang tăng thêm kiến thức cho &#8216;kẻ ít đọc sách&#8217;..thế nhưng &#8216;nhà khoa học tương lai&#8217; của mẹ ạ,  giờ đấy &#8221;đi ngủ&#8221; vẫn quan trọng hơn:)).</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4603" title="DSC_0077.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4605&amp;g2_serialNumber=2" width="320" height="480" id="IFid18" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0077.JPG"/></a></div>
</div>
<p>(Nào thử nhìn tí..mà Khôi chả nhìn thấy gì, ngoài mây thôi mẹ ạ:))</p>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/3091" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/3091/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>9</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Qùa tặng:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/3069</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/3069#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 17 Dec 2011 03:44:44 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Cuộc sống hàng ngày]]></category>
		<category><![CDATA[Khôi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=3069</guid>
		<description><![CDATA[Chỉ còn hơn một tuần nữa là một Giáng sinh nữa lại đến. Ngoảnh đi ngoảnh lại, chẳng mấy chốc mà ta già, là vậy. Nhớ, mọi năm, bố mẹ (chắc vẫn còn sức trẻ:) hào hứng nào với cây thông, nào với đèn nhấp nháy&#8230;cũng liệt kê được ti tỉ cái &#8216;nào&#8217; như vậy [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Chỉ còn hơn một tuần nữa là một Giáng sinh nữa lại đến. Ngoảnh đi ngoảnh lại, chẳng mấy chốc mà ta già, là vậy. Nhớ, mọi năm, bố mẹ (chắc vẫn còn sức trẻ:) hào hứng nào với cây thông, nào với đèn nhấp nháy&#8230;cũng liệt kê được ti tỉ cái &#8216;nào&#8217; như vậy khi Giáng sinh hay Năm mới đến. Nhưng năm nay (chắc vì sức không còn trẻ nữa:)), vẫn chưa có cây, cũng chưa có đèn gì&#8230;<br />
Tuy nhiên, nếu lấy vịn vào lý do &#8221;sức già có hạn&#8221; thì đến là xấu hổ vì ngay sát vách nhà là hàng xóm của  U 70. Thế mà cả đầu tuần trước, thấy 2 ông bà hì hục dọn nhà, trang hoàng nhà cửa.Vợ chồng toét mắt ra nhìn: chỉ một cái cửa kính mà cụ bà thì soi bụi, cụ ông thì tay chùi tay xách.  Chồng đã lười giống vợ thế mà còn nghênh ngang: thôi vợ cũng phải chăm chỉ như cụ bà bên kia đi.:). Nói thì nói vậy chứ nhìn vào nhà mình, lạnh teo không khí thế này&#8230;kể ra cũng không ổn. Lên tinh thần, chủ  nhật này (mà đã hứa với con trai rồi thì cũng khó quỵt:)), phải chống cây thông lên và cũng đua đòi lôi bộ con hươu và đèn nhấp nháy (mua chưa một lần dùng:)) lên trưng ra ở vườn.</p>
<p>2) Chiều qua, đến đón con trai. Vừa thấy cái mặt phèn phẹt của mẹ, con trai đã tíu tít: con có một điều bất ngờ cho mẹ đấy. Mà không phải bất ngờ đâu nhé, mà là rất bất ngờ. Kinh, đã dùng đến cả trạng từ nhấn mạnh nữa cơ đấy. Hình như quá hưng phấn nên không thể chờ về đến nhà, ngay giữa chốn đông người, con trai lôi ngay ra cái hộp được gói rất cản thận đưa cho mẹ: đây, quà Giáng sinh của Khôi cho bố mẹ và em Lam.<br />
Mẹ đang vội vì phải đùn đẩy anh cu con đi nhanh không gây &#8216;tắc đường&#8217; (đang ở sảnh lớp) nhưng cũng phải mất mấy giây vì bất ngờ: đẹp thế. Mẹ thích lắm, tí nữa về nhà con mở ra cho mẹ xem nhé.<br />
Món quà của con trai tặng bố mẹ và em lam là một cái cốc do chính tay con trai làm từ cục đất sét. </p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4573" title="IMG-20111216-00118.jpg"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4575&amp;g2_serialNumber=2" width="360" height="480" id="IFid22" class="ImageFrame_none" alt="IMG-20111216-00118.jpg"/></a></div>
</div>
<p>Con trai kể cho mẹ quá trình làm thế nào từ nhào nặn đất sét, vẽ màu và cho vào lò nung. Con trai bảo, phải nung đến 2 lần thì mới được mẹ ạ (làm mẹ nghĩ liên tưởng đến nồi bánh chưng:)). Giấy gói cũng là do con trai tự vẽ (toàn máy bay và tên lửa) và tự gói lại kèm theo dòng chữ: To Mom. Love from Khoi (tên còn không đủ chỗ để viết&#8211;)(nguyên do &#8216;chữ gà mái mẹ&#8217; quá:)).</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4579" title="IMG-20111216-00122.jpg"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4581&amp;g2_serialNumber=2" width="360" height="480" id="IFid23" class="ImageFrame_none" alt="IMG-20111216-00122.jpg"/></a></div>
</div>
<p> (Về đến nhà, con trai phân trần: mẹ ạ. Con chỉ sợ bố về bố sẽ buồn vì con không viết tặng bố và em Lam vì không đủ chỗ để viết. Nhưng thực ra con muốn tặng cái cốc này cho cả bố và em Lam nữa:)). Nghe con trai nói mà mẹ thấy yêu con thế.  Tình yêu này của con đối với bố mẹ và em Lam mãi sẽ là như thế, con trai nhé.</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4576" title="IMG-20111216-00120.jpg"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4578&amp;g2_serialNumber=2" width="360" height="480" id="IFid24" class="ImageFrame_none" alt="IMG-20111216-00120.jpg"/></a></div>
</div>
<p>(đáy cốc, có tạc chứ Khôi (KF&#8211;)Kindergarten của cô Mrs. Faust vì KHôi học chung với các bạn lớp 1 nên làm sản phẩm gì thì cũng phải ghi &#8216;KF&#8217; là thế:))<br />
Con trai rất tự hào, rất vui sướng khi nghe bố mẹ nói: bố mẹ thích cái cốc này hơn bất cứ cái cốc nào người ta bán ở siêu thị. con trai hỏi tại sao. mẹ trả lời: vì cái cốc do chính tay con làm nên và bất cứ cái gì của con tự làm ra, bố mẹ đều thích cả.</p>
<p>3) Một bịch quà to tướng đến tận UK xa xôi cho Lam Khôi. Cả nhà Lam Khôi cám ơn cô chú ĐG rất nhiều và chính nhờ món quà của cô chú nhắc nhủ bố mẹ kịp nhận ra rằng: ôi thôi&#8230;mình chưa có quà gì cho con gái và con trai:) (thế mà cứ ra sức &#8216;ăn gian quyền lực của Ông Già Tuyết cả tháng nay: KL ngoan thì mới được ông Già Tuyết tặng quà:)). Thấy hộp quà, cô em chạy lăng xăng giúp ông anh tìm kéo thủ công để bóc hộp quà. Trong lúc ông anh kéo kéo cắt cắt hộp quà thì cô em mắt cười tít: quà của &#8216;nham&#8217; và Khôi đấy:), bố (bố đứng bên cạnh:)). Nếu không có bố kịp ngăn thì 2 anh em đã xử lý ngon lành vụ mở toang gói quà nhưng bố bảo: mình để dành đến Giáng sinh thì mở nhé. 2 anh em hơi tiu ngỉu nhưng vui vẻ đồng ý vì bố có vẽ lên cảnh rất &#8216;hoành tráng&#8217;: nào là mình mang cây thông, lắp đèn nhấp nháy và để những túi quà xung quanh:).<br />
Tuy nhiên, thằng anh đã nhanh tay kịp nhận ra, có cái gì bên trong túi to&#8230;đấy hình như một con khủng long (lời Khôi). (Còn một gói nữa dành cho anh Khôi, do bị bọc kín mít tức là không có lỗ nào để thò tay vào nên vẫn là &#8221;bí mật&#8221;, tuy nhiên anh Khôi đoán là &#8221;sách&#8221;:))). Buổi sáng, trước khi đi học, Khôi tranh thủ: mẹ ơi cho con sờ tí. (thò tay vào cái lỗ của túi quà:)): nó mềm thế, yêu thế. Cô em cũng không kém cạnh:&#8217;Nham&#8217; sờ &#8216;dai nho* xo&#8217; tí mẹ nhé:) (cả Tây lẫn Ta..nếu ai không rành tưởng chị ấy đang nói tiếng &#8216;mường mán&#8217; gì:)).</p>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/3069" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/3069/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chơi Đông:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/3002</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/3002#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 29 Nov 2011 01:38:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Cuộc sống hàng ngày]]></category>
		<category><![CDATA[Khôi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=3002</guid>
		<description><![CDATA[Mùa đông năm nay đến muộn thì phải, vì gần hết tháng 11 trời vẫn lúc nóng lúc lạnh: hâm hấp giống lớn hơn một người trong nhà Lam Khôi:). Tuy nhiên, cũng không vì thế mà làm suy giảm đi tinh thần &#8221;chơi đông&#8221; của bố và con trai. Bố con đã lên kế [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Mùa đông năm nay đến muộn thì phải, vì gần hết tháng 11 trời vẫn lúc nóng lúc lạnh: hâm hấp giống lớn hơn một người trong nhà Lam Khôi:). Tuy nhiên, cũng không vì thế mà làm suy giảm đi tinh thần &#8221;chơi đông&#8221; của bố và con trai. Bố con đã lên kế hoạch đi trượt tuyết: bố quyết định năm nay &#8216;tự bao&#8217; mình một bộ trượt tuyết chứ không đi thuê như năm ngoái. Còn con trai thì bố đang đắn đo, vì không biết nên đi thuê hay là mua (do trẻ con mỗi năm phải thay một bộ mới). Tối qua Bố  &#8216;vận chuyển&#8217; bộ của bố về và chiều nay lại làm một chuyến khác, đi mua cho con trai. </p>
<p>Chuyện là, bố con sau khi  Khôi đi học bơi về thì tạt qua cửa hàng, chỉ định để lấy bộ trượt của bố (mua từ tháng trước nhưng phải để lại để họ lắp ráp) nhưng lại thấy  cửa hàng quảng cáo có 3 ngày bán giảm giá nhân dịp ngày Lễ Tạ Ơn. Bố kể, con trai thích được &#8216;sở hữu&#8217; một bộ mới toanh như bố nhưng mà than đói quá, không chờ được:). Hôm nay là ngày cuối cùng của đợt giảm giá. Đấy là lý do tại sao, buổi chiều, lúc con trai tan học, bố phải trốn việc 2 tiếng về đưa con trai đi mua bộ trượt.  Thế mới thấy, bố con &#8216;say trượt tuyết&#8217; thế nào.</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4522" title="IMG-20111128-00056.jpg"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4524&amp;g2_serialNumber=2" width="360" height="480" id="IFid28" class="ImageFrame_none" alt="IMG-20111128-00056.jpg"/></a></div>
</div>
<p>(ngồi để được thử giày trượt:))<br />
Sau cả tiếng thử đi thử lại thì Bố con cũng mua được một bộ trượt cho con trai, nhưng mà bị mẹ &#8216;truy tố&#8217; là &#8221;nhẹ dạ cả tin&#8221; vì cuối cùng cái bộ trượt của con trai chả được giảm giá gì cả:(. (Hóa ra  chỉ một số loại, chứ không phải tất cả:()).  Thôi thì biết làm sao bây giờ, trót dại &#8221;lỡ say&#8221; vào cái môn &#8221;vừa hãi vừa tốn kém&#8221; này thì phải chịu thôi, than ai bây giờ (lời mẹ:)).</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4519" title="IMG-20111128-00059.jpg"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4521&amp;g2_serialNumber=2" width="360" height="480" id="IFid29" class="ImageFrame_none" alt="IMG-20111128-00059.jpg"/></a></div>
</div>
<p>(Khệnh khạng trên đôi giày trượt xem thử có ổn không?. Mẹ chộp điện thoại bố chụp nên hình nhạt nhòa:))</p>
<p> Để mà nói thành thực thực lòng:), nhìn Khôi trượt vù vù từ đỉnh núi xuống, mẹ cũng sướng lắm. Tuy nhiên, mẹ lúc nào cũng nơm nớp lo những điều đáng tiếc có thể xảy ra (vì môn trượt tuyết không thể được xếp vào môn thể thao an toàn được:(). Lo thì lo thế nhưng mẹ vẫn phải cố đẩy vào xó để a dua theo bố con nhà này. Mặc dù vậy, độ &#8221;a dua&#8221; của mẹ cũng chỉ dừng lại ở chỗ là cho Khôi đi trượt tuyết với bố, chứ vẫn chưa đủ &#8221;sung&#8221; để nghe theo lời dụ dỗ ngọt mật của bố: Em ơi, mùa này đi học trượt tuyết đi. Anh chăm Lam cho:). Mẹ từ chối &#8216;khéo&#8217; (nhưng mà sợ vãi&#8230;có trượt cầu trượt mà cũng nhắm tịt mắt lại&#8230;nói gì đến chuyện phi từ đỉnh núi xuống): thôi chờ Lam lớn rồi đi học cùng Lam một thể:) (Lúc Lam đủ tuổi về phe với bố thì mẹ lại: anh ơi, chân em yếu quá, không tập nổi:)) </p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=3925" title="IMG_1950.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=3927&amp;g2_serialNumber=2" width="360" height="480" id="IFid30" class="ImageFrame_none" alt="IMG_1950.JPG"/></a></div>
</div>
<p>(Mẹ lấy lại hình Khôi đi trượt tuyết năm ngoái ở Canada)</p>
<p>Còn lại vấn đề quan trọng nhất, làm sao con trai khỏe để còn có cơ hội sử dụng bộ trượt. Mùa đông chưa lạnh lắm mà cả tháng nay, mũi mẽo lúc nào cũng dạt dào:(. </p>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/3002" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/3002/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Họp phụ huynh giữa kỳ 1:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/2945</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/2945#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 11 Nov 2011 02:05:30 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Khôi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=2945</guid>
		<description><![CDATA[của con trai vào sáng 08/11. Mẹ phải rỉ tai thú nhận vào đây (không thì sẽ bị bố &#8216;đánh đòn&#8217;:)), &#8216;tội tài trời&#8217;: đáng lẽ, lịch hẹn gặp phụ huynh với cô vào sáng thứ 2 nhưng mẹ nhớ nhầm sang sáng thứ 3. May, trong đống trí nhớ lộn xộn vẫn còn le [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>của con trai vào sáng 08/11. Mẹ phải rỉ tai thú nhận vào đây (không thì sẽ bị bố &#8216;đánh đòn&#8217;:)), &#8216;tội tài trời&#8217;: đáng lẽ, lịch hẹn gặp phụ huynh với cô vào sáng thứ 2 nhưng mẹ nhớ nhầm sang sáng thứ 3. May, trong đống trí nhớ lộn xộn vẫn còn le lói chút &#8216;sáng suốt&#8217;, chiều thứ 2, email cô giáo hỏi thăm dò cô (tuy thế nhưng vẫn chắc chắn như đinh đóng cột): có phải hẹn gặp cô vào lúc 11:10 sáng thứ 3 này không? cô trả lời: không, hôm nay rồi:), nhưng mà cô vẫn có thể sắp xếp lại, gặp cô vào sáng thứ 3. Cám ơn cô rối rít và muốn &#8216;tẩy não&#8217; của mình luôn:).</p>
<p>Nhân dịp họp phụ huynh mà con trai được &#8216;an dưỡng&#8217; ở nhà 2 ngày (thứ 2 và thứ 3). Ở đây, họp phụ huynh là mỗi phụ huynh có khoảng 30 phút gặp riêng cô giáo trong phòng họp và cô sẽ &#8216;điểm báo&#8217; về quá trình học tập của con mình.<br />
Vì họp &#8221;mật báo&#8221; kiểu này thì không thể vác vào phòng cô Lam hay anh Khôi nên bắt buộc bố phải làm việc tại nhà để có thể đi gặp cô giáo vào lúc giờ G:).</p>
<p>Và đây là bản tổng kết của cô:</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4488" title="DSC_0258.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4490&amp;g2_serialNumber=2" width="320" height="480" id="IFid35" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0258.JPG"/></a></div>
</div>
<p>Tóm tắt (phần này chủ yếu phục vụ độc giả ông bà Ngoại:)): Khôi là học sinh mẫu giáo nhưng trình độ về xử lý ngôn ngữ là 187, trong khi học sinh mẫu giáo lớn chỉ yêu cầu tối đa là 67; trình độ đọc thì vượt ngưỡng của các bạn học cuối lớp 1, 4 bậc (các bạn cuối năm lớp 1 chỉ yêu cầu đọc sách ở trình độ 16, và Khôi thì bây giờ đọc thoải mái sách ở trình độ 20). Ngoài ra Khôi còn thể hiện luôn muốn học hỏi và chăm chỉ.</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4491" title="DSC_0260.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4493&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="320" id="IFid36" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0260.JPG"/></a></div>
</div>
<p> Cứ 2 tuần một lần cũng một bạn ở mẫu giáo lớn (nghe Khôi nói là bạn Mira (tên đẹp và cũng xinh &#8216;nắm&#8217;:))) học ở lớp nâng cao (đủ các thể loại chứ không phải chỉ có toán như Khôi nói với bố mẹ:)). Khôi chơi hòa nhã với các bạn (ở nhà thì như &#8221;hổ&#8221; với em Lam:)) và tuân thủ luật lệ ở lớp:)) (giá như ở nhà cũng ngoan thế với &#8221;luật giang hồ&#8221; của mẹ, thì mẹ sướng biết mấy nhỉ?:)).</p>
<p>Vì Khôi cũng tạm được như vậy nên trong giờ học, cô thường cho Khôi đọc sách (sau đấy, cô hỏi kiểm tra Khôi hiểu thế nào) ở trình độ mà Khôi đọc được chứ không phải đọc chung sách với các bạn và cô cho Khôi làm bài tập riêng, cái chính là để thử thách Khôi.<br />
Một trong những dạng bài tập như vậy là cô ra một chủ đề nào đấy và yêu cầu Khôi vẽ và sau đấy thì viết lại bức tranh đấy bằng chữ. (Cô có phô tô một tập cho bố mang về). </p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4497" title="DSC_0263.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4499&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="320" id="IFid37" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0263.JPG"/></a></div>
</div>
<p>(bức tranh anh chàng vẽ:))</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4494" title="DSC_0262.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4496&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="320" id="IFid38" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0262.JPG"/></a></div>
</div>
<p>(thuyết trình bằng chữ:))</p>
<p>Mặc dù Khôi đọc tốt (trộm vía phát cho yên tâm nào:)) nhưng viết (mặc dù viết là vượt hơn các bạn mẫu giáo) chưa xứng đáng với tầm đọc, nên cần cố gắng hơn nữa, cần phải cố gắng để viết nhiều câu phức và chính xác từ. Cũng dễ hiểu, vì tiếng Anh đọc và viết khác nhau. Viết thì cần phải viết nhiều thì mới &#8221;thông suốt&#8221; ra được, con trai nhỉ:) (nhiều khi mẹ bảo con viết thì con lại bảo: viết mỏi tay quá, cho Khôi nói bằng mồm được không?:)).</p>
<p>Đây cũng chỉ là một sự &#8221;khuyến khích&#8221; nhỏ li ti trong sự nghiệp &#8221;đèn sách&#8221; dài đằng đẵng phía trước, nhưng mẹ muốn ghi lại vào blog để ít nhất, sau này, Khôi có là &#8221;người thổi lá, dọn vườn&#8221; hay &#8221;anh lái xe tắc xi&#8221;:) thì cũng vui hơn khi biêt: hồi bé, mình cũng là một cậu bé cừ đấy chứ nhỉ?:)).   </p>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/2945" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/2945/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>6</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thứ 5:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/2922</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/2922#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 04 Nov 2011 01:29:08 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Khôi]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyệt Lam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=2922</guid>
		<description><![CDATA[chỉ cần một bước nhảy nữa là chân với tới ngày cuối tuần: tâm trạng phấn chấn. 1) Đầu tuần, con trai đã nói về &#8221;hội sách&#8221; (bookfair) của trường; vẫn là kiểu &#8221;bắt chẹt bề trên&#8221;:) mình cần mua sách cho nhà trường bố mẹ ạ. (đúng là nhà trường sẽ &#8216;phất to&#8217; nhờ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>chỉ cần một bước nhảy nữa là chân với tới ngày cuối tuần: tâm trạng phấn chấn. </p>
<p>1) Đầu tuần, con trai đã nói về &#8221;hội sách&#8221; (bookfair) của trường; vẫn là kiểu &#8221;bắt chẹt bề trên&#8221;:) mình cần mua sách cho nhà trường bố mẹ ạ. (đúng là nhà trường sẽ &#8216;phất to&#8217; nhờ mấy anh mấy chị &#8221;yêu trường yêu lớp&#8221; như anh con nhà này:).<br />
Giữa tuần, con trai hớn hở khoe mẹ: mẹ ơi, hôm nay con đã chọn được tất cả 3 quyển sách, 2 quyển cho con và 1 quyển cho em Lam. Và mình chỉ được phép mua những quyển mà con đã chọn hôm nay mẹ ạ. Con trai tiếp: quyển cho em Lam, con chọn vì sách nói về các động vật từ A-Z; em Lam  học được chữ cái mẹ ạ. Con nghĩ em Lam sẽ rất thích vì chắc chắn có vần K vì sẽ có con Koala(con gấu bông, vật bất di thân của em Lam). Mẹ nghe thấy &#8221;1 quyển cho em Lam&#8221; và các lý do (a) , (b) mà anh quyết định chọn quyển sách cho em, không những cảm giác tiếc tiền bay biến:) mà thay vào đấy lại thấy: hoạt động này của nhà trường cũng ý nghĩa đấy chứ:). Mẹ nhìn thấy, tình yêu thương của anh đối với em dường như đang lớn lên từng giờ từng ngày. Mẹ cảm động!<br />
Cuối tuần (thứ 5), con trai bắt mẹ phải nhớ (chắc chàng nếm vài kinh nghiệm &#8216;đau thương&#8217; từ bệnh &#8221;nhớ nhớ quên quên&#8221; của mẹ nên lần này có vẻ rất &#8216;đề phòng&#8217;:)): mẹ nhớ bỏ vào ba lô của Khôi tiền để Khôi mang đến trả cô tiền sách nhé.:). Thế là  mấy chục đô của mẹ tan vào khói&#8230;nhưng rất giá trị, con trai nhỉ?:)</p>
<p>2) Nhân tiện chuyện về quyển sách, mẹ muốn kể một chuyện tuy be bé nhưng tình cảm anh dành cho em thật sâu sắc. Mẹ hàng ngày vẫn than thở với bố: mẹ luôn phải làm &#8221;quan tòa bất đắc dĩ&#8221; để giải tán các loại ẩu đoảng giữa anh và em. Thế nhưng, tuy anh có bực mình, có cáu kỉnh lúc bị em phá bĩnh nhưng sâu thẳm anh rất thương em. Nhiều ví dụ hàng ngày nhưng có một sự việc vừa xảy ra mẹ còn nhớ: hôm đi thi bơi về, bố mẹ đãi 2 anh em một bữa pizza. Anh muốn uống nước táo và bố mẹ bảo: con chạy ra máy để tự mua đi. Mẹ thấy anh lấy 2 hộp và mẹ hỏi: con có uống hết không mà lấy những 2 hộp? con trai bảo: mẹ ơi, con lấy cho em một hộp. Em Lam thích uống nước táo lắm mẹ ạ. Ừ nhỉ, sao mẹ vẫn cứ nghĩ là chỉ có mình Khôi uống nước táo nhỉ?:). Sau đấy anh còn đi lấy 2 ống hút, một cho mình và một cho em.  Con trai đã biết chăm em rồi đấy!.:).<br />
Một trong những điều bố mẹ mong muốn  ở Khôi Lam là 2 anh em phải  thương yêu nhau. Hôm trước, bố mẹ xem một bộ phim  nói về tình cảm của 2 anh em ruột dành cho nhau, bố cảm động còn mẹ thì đã khóc. Có lẽ, giá trị của cuộc sống luôn vô hình, khó đánh giá được cho đến khi được sống trong tình yêu thương ruột thịt như vậy. Xem xong, mẹ rất hy vọng: Khôi và Lam cũng sẽ yêu thương nhau như thế.</p>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/2922" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/2922/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>5</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Halloween:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/2919</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/2919#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 03 Nov 2011 01:37:21 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Khôi]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyệt Lam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=2919</guid>
		<description><![CDATA[Mấy hôm nay, thời tiết cứ như cô nàng đỏng đảnh: sáng se lạnh, trưa nắng nóng và tối lạnh căm căm. Ngoài vườn, lá rụng ngập đầu, thế mà chồng vợ cứ thi nhau lùi ngày &#8221;lao động công đức&#8221;. (công đức cho ai nhỉ?:)). Thứ 7 tuần trước (ngày con trai thi bơi) [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Mấy hôm nay, thời tiết cứ như cô nàng đỏng đảnh: sáng se lạnh, trưa nắng nóng và tối lạnh căm căm. Ngoài vườn, lá rụng ngập đầu, thế mà chồng vợ cứ thi nhau lùi ngày &#8221;lao động công đức&#8221;. (công đức cho ai nhỉ?:)). Thứ 7 tuần trước (ngày con trai thi bơi) trời dưới âm độ và có tuyết lất phất rơi. Đúng là trời đất cũng có khi hâm hấp giống mình. </p>
<p>Không biết có phải thời tiết ảnh hưởng đến tâm trạng của con người không&#8230;nhưng cảm nhận..không khí Halloween năm nay, gần là trong phạm vi nhà mình, xa ra là trong xóm&#8230;kém nhộn nhịp hẳn. Chàng và nàng thì hình như đã chơi đã, no đủ với không khí Halloween từ đầu tháng nên khi đến ngày thì cũng chẳng thấy &#8221;yêu sách&#8221; gì. Có nghĩa là không mặn mà lắm. Bố mẹ thì chỉ có việc lơ đi là êm, là yên thân:).</p>
<p>Tuy nhiên, vào đầu giờ chiều thứ 6 tuần trước, lớp Khôi có một bữa tiệc Halloween và nhà trường &#8221;kêu gọi&#8221; sự đóng góp của các phụ huynh từ khăn giấy, đĩa và bánh trái vv. Khôi tự cầm tờ giấy gồm các mục của lớp gửi về..tự chọn và bắt mẹ phải đi sắm đủ các mục đấy. Mẹ hỏi: sao con chọn hết à? (mẹ liếc qua, thấy gần như các mục con trai tích rõ đậm bằng bút màu&#8230;)mẹ có muốn xóa cũng chẳng được:)). Con trai hoan hỉ: mẹ cần mua những thư đấy mẹ ạ. Lớp con cần:). Khổ thân mẹ, lại một chuyến siêu thị kềnh càng và lại còn ngông nghênh túi này túi khác khi phải dắt díu &#8221;cô thị mẹt&#8221; đi cùng.</p>
<p>Ngày đấy, cả trường mặc hóa trang từ giáo viên đến học sinh. Khôi diện lại bộ cũ năm ngoái mua ở Canada (Red Ranger) (một nhân vật như là Superman). Cô có nhắc nhủ là học sinh cải trang theo một nhân vật nào đấy đọc từ truyện. Thế là tối hôm thứ 5, bố con cuống cuồng cuồng lên internet in một mớ truyện về Red Ranger và sau đấy ngồi đọc ngấu nghiến, ít nhất là nếu cô có hỏi thì con trai còn biết Red Ranger là hình thù thế nào:)). </p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4471" title="DSC_0207.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4472&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="320" id="IFid41" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0207.JPG"/></a></div>
</div>
<p>Khi sang dự tiệc Halloween (mẹ xung phong làm &#8221;bồi bàn&#8221; cho bữa tiệc của lớp Khôi), mẹ lôi cái áo Elmo (mua cho anh Khôi hồi anh ấy 2 tuổi nhưng anh Khôi chê không chịu mặc), mặc cho con gái. Con gái có vẻ khoái chí, tuy chẳng biết Elmo là gì? (thực ra lúc mặc vào, Em có hỏi: con gì đây mẹ? thế mà tự nhiên, &#8221;trí nhớ phản chủ&#8221; của mẹ nghĩ mãi không ra&#8230;đến lớp, nhờ các anh chị lớp Khôi reo lên: ôi, Khôi em gái Khôi mặc áo Elmo xinh thế.:))</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4468" title="DSC_0212.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4469&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="320" id="IFid42" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0212.JPG"/></a></div>
</div>
<p>(Em và Lá. Lá và Em:))</p>
<p>Kết thúc Halloween của 2 anh em năm nay chỉ có vậy; không có màn đi xin kẹo vào buổi tối và cũng không có trang trí ma quỷ, bí ngô gì hết ngoài cửa. Cũng may, con trai con gái vẫn hỉ hả nên bố mẹ cũng chẳng thấy lăn tăn gì cho cái sự lười của mình:)).</p>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/2919" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/2919/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thi bơi đầu tiên của con trai:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/2891</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/2891#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 29 Oct 2011 18:56:30 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Khôi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=2891</guid>
		<description><![CDATA[Phải nói rằng, kết thúc buổi thi mà bố mẹ vẫn trong tình trạng lâng lâng khó tả:) (một chiến thắng mà bố mẹ không hề đặt lên vai Khôi và chính vì thế, khi con trai &#8221;làm nên chuyện&#8221; (dù là rất nhỏ) nhưng cũng đủ để cho bố mẹ bay vút lên mây [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Phải nói rằng, kết thúc buổi thi mà bố mẹ vẫn trong tình trạng lâng lâng khó tả:) (một chiến thắng mà bố mẹ không hề đặt lên vai Khôi và chính vì thế, khi con trai &#8221;làm nên chuyện&#8221; (dù là rất nhỏ) nhưng cũng đủ để cho bố mẹ bay vút lên mây và đến tận giờ (chiều) vẫn chưa đáp xuống mặt đất được:)).</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4459" title="DSC_0215.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4460&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="320" id="IFid46" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0215.JPG"/></a></div>
</div>
<p>(Con trai ở phòng thay đồ trước khi ra bể bơi (mặc áo của câu lạc bộ (thành áo choàng vì người bé quá:)) và đội mũ bơi trắng của đội) )</p>
<p>Buổi thi bơi hôm nay là giữa các câu lạc bộ ở 3 bang (Maryland, Washington và Virginia) và thành phần tham gia chỉ là những bạn ở trình độ &#8221;đang được luyện để thi&#8221;:) (có nghĩa là competitive level). (trong câu lạc bộ thì có rất nhiều mức, và cái mức cuối cùng là cái mức mà Khôi đang theo học). Vì lẽ đó, đội bơi của Khôi thường trung bình 1 tháng sẽ gặp nhau thi với các câu lạc bộ khác như thế này.</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4465" title="DSC_0235.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4466&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="320" id="IFid47" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0235.JPG"/></a></div>
</div>
<p>(con trai chuẩn bị vào vị trí xuất phát, mẹ nhìn từ phía trên khán đài mà cứ thấp thỏm lo con bị lạnh:))</p>
<p>Buổi thi hôm nay có thể thực hiện được là nhờ sự động viên của cô giáo huấn luyên bơi của Khôi và sự quyết tâm của bố. Mẹ đắn đo đến mức mà suýt nữa là không cho Khôi đi thi chỉ vì lý do: khi thi bơi thì theo quy định về bơi mới của Mỹ, con trai chỉ mặc mỗi cái quần bó, hoàn toàn không có áo xống gì che phía ngực. Vậy nên, mẹ lo Khôi thi chả biết thế nào nhưng lại về tặng mẹ thêm trận ốm vì thường học bơi với đội thì Khôi được mặc áo bơi kiểu giữ ấm (thermal swim suit). (Mẹ mấy hôm trước cố &#8221;xin xỏ&#8221; cô giáo cho Khôi ngoại lệ mặc áo này nhưng cô bảo không đơợc:)).<br />
Sáng nay thời tiết lại lạnh gần 0 độ C; mưa gió rét. Cả nhà khăn gói quả mướp đưa anh con trai đi từ tờ mờ sáng vì Khôi thi vào lúc 9 giờ sáng nhưng phải đến trước để khởi động (1 tiếng:)).<br />
Mẹ lại choáng vì không khí thi hừng hực có thể cảm thấy được từ mỗi bạn dự thi và các phụ huynh và mẹ cũng bị ngợp bởi bể bơi quá hoành tráng:). (đúng là cảm giác như nhà quê ra tỉnh thấy nhà cao tầng thì xuýt xoa vậy::)).</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4462" title="DSC_0223.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4463&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="320" id="IFid48" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0223.JPG"/></a></div>
</div>
<p>(Bảng giờ và phần của bể bơi. Bố thì lo quay phim chụp ảnh, mẹ thì lo nhìn Khôi. Kết quả  không ai nhìn bảng giờ nên không biết con trai bơi mấy mấy giây.:))</p>
<p>Bố mẹ không được phép ở bể bơi, nên khi bố giao Khôi cho cô huấn luyện bơi thì bố phải trở ra, lên ngồi ở tầng 2 (có thể nhìn xuống bể bơi) với mẹ và em Lam. Mẹ và bố hồi hộp theo dõi con trai, từ cả những vòng bơi khởi động đến lúc thi. Lúc chờ lượt đến mình thi hoặc chờ thi giữa các vòng, bố mẹ thấy tinh thần con trai rất thoải mái vì thấy cu cậu bá cổ ôm vai nói chuyện với các bạn và có khi thì ngồi làm say sưa trò chơi nhân ngày Halloweeen của đội tổ chức (mục đích mua vui và lấy tinh thần cho các bạn.:)<br />
Khôi hôm nay thử sức 2 loại bơi là bơi sải và bơi ngửa. Khôi đã về đầu ở bơi ngửa cho lứa tuổi 6 và nhỏ hơn 6 (Khôi thi với 2 bạn ở câu lạc bộ khác tuổi là 6). Khôi đáng lẽ sẽ về trước sớm hơn khá nhiều so với bạn thứ 2 nhưng không hiểu lý do gì mà gần về tới đích cu cậu dừng, ngóc đầu dậy:)) (bố thì cho rằng, anh ấy thấy cái cờ nên nghĩ về đến đich nên nhỏm dậy vì sợ cụng đầu; mẹ thì cho rằng do anh ấy nghe mọi người reo hò nhiều quá nên nhỏm dậy nghe ngóng:))<br />
Bơi sải thì Khôi bơi cho lứa tuổi 7 và nhỏ hơn. Với bơi này, Khôi bơi cũng rất đẹp nhưng không về đầu:)).<br />
Quà tặng của bố mẹ dành cho anh con trai là một đồ chơi trị giá 25 đô (có con số này là vì có một món đồ chơi giá từng này, cu con đang ao ước nhưng chưa được bố mẹ duyệt:)). Dù mưa gió ngút đường nhưng cả nhà vẫn phóng thẳng đến siêu thị để mua phần thưởng:). Theo lời khuyên của bố, con trai chọn 3 cái máy bay giá là 12 đô, còn tiết kiệm số tiền còn lại để lần sau mua trò chơi khác. (trò anh ấy ao ước thì bị anh ấy thay đổi phút cuối vì cu cậu không &#8221;kiềm chế&#8221; được khi nhìn thấy bộ máy bay mặc dù ở nhà, anh ấy phải có cả một bộ sưu tầm máy bay, tên  lửa, tàu vũ trụ:)). </p>
<p>(mẹ Châu có upload lên youtube, ông bà Ngoại vào đường truyền này xem Khôi nhé)<br />
(Khôi là bạn gần màn hình và đội mũ trắng. Gần về đích, bố thấy con tự nhiên dừng lại ngó nghiêng nên hét rõ to: Khôi Khôi, go go:))</p>
<p><object width="500" height="375"><param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/6234qWjuJZM?version=3&#038;feature=oembed"></param><param name="allowFullScreen" value="true"></param><param name="allowscriptaccess" value="always"></param><embed src="http://www.youtube.com/v/6234qWjuJZM?version=3&#038;feature=oembed" type="application/x-shockwave-flash" width="500" height="375" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true"></embed></object></p>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/2891" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/2891/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>9</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bơi nữa..bơi mãi:)</title>
		<link>http://dinh.me/archives/2838</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/2838#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 27 Oct 2011 14:52:39 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Khôi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=2838</guid>
		<description><![CDATA[Con trai chính thức gia nhập &#8221;trại cải tạo sức khỏe&#8221; được gần 2 tháng. Mục tiêu bố mẹ đặt ra cho Khôi vẫn chỉ ở: chiều ngang, chiều dài nảy nở ra chút nào hay chút ấy:) (Đội bơi của Khôi gồm 10 bạn, tuổi từ 7 đến 10, chỉ mỗi Khôi 5 tuổi [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Con trai chính thức gia nhập &#8221;trại cải tạo sức khỏe&#8221; được gần 2 tháng. Mục tiêu bố mẹ đặt ra cho Khôi vẫn chỉ ở: chiều ngang, chiều dài nảy nở ra chút nào hay chút ấy:)</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4367" title="DSC00617.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4368&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="360" id="IFid52" class="ImageFrame_none" alt="DSC00617.JPG"/></a></div>
</div>
<p>(Đội bơi của Khôi gồm 10 bạn, tuổi từ 7 đến 10, chỉ mỗi Khôi 5 tuổi (bé hạt tiêu))<br />
 Trước khi có lịch bơi cố định, con trai phải trải qua, 2 buổi bơi sát hạch ở câu lạc bộ bơi. Phải nói, buổi đầu tiên đến, chính mẹ là người bị choáng chứ không phải con trai; mẹ choáng bởi độ chuyên nghiệp từ huấn luyện viên đến các bạn bơi. Các anh chị trông cao lớn hơn Khôi rất nhiều: Khôi bé xíu..thương quá là thương, lọt thỏm trong đám kình ngư đấy. Tuy nhiên, vì Khôi bé nhất đội nên mẹ cảm nhận, Khôi nhận được sự quan tâm rất nhiều từ các anh/các chị trong đội. Bơi kiểu bơi đội hình (lap), có nghĩa là bạn này gần đến bờ bên kia  thì nối luôn bạn khác, liên tục  suốt cả 1 tiếng đồng hồ. Đến những vòng sau, Khôi thấm mệt nên mẹ nghe có chị nhắc nhở Khôi: Khôi Khôi, go go:) hay Khôi, kick kick:)). </p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4376" title="DSC00640.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4377&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="360" id="IFid53" class="ImageFrame_none" alt="DSC00640.JPG"/></a></div>
</div>
<p>Sau 2 buổi thì cô giáo đã xếp Khôi vào đội hình của ngày bơi thứ 3. Khôi tuy nhỏ, độ bền độ dẻo  còn xa mới bằng các anh chị trong đội bơi nhưng Khôi được cô giáo đánh giá là có &#8221;tiềm năng&#8221; (mẹ thì chỉ thấy Khôi tiềm năng ốm đầy mình:)) và cô viết thư email cho mẹ bảo là: các anh chị trong đội bơi rất ấn tượng với khả năng bơi của Khôi ở cái tuổi nhỏ thế. Bố mẹ gọi là &#8221;cô huấn luyện bơi bảo đánh đâu thì đánh đấy&#8221;:), chứ  khi nhìn thấy đội quân hùng dũng của đội bơi (competitive team) này, mẹ cũng không khỏi băn khoăn cho con trai; vì thấy con trai vẫn bé quá.</p>
<p> Thực lòng, bố mẹ không nghĩ con trai sẽ có thể &#8216;đánh đông dẹp tây&#8217; được ở dưới bể bơi nhưng rất rất mong con trai mùa đông này đừng ốm, để có thể theo đuôi các anh chị bơi, để cải thiện sức khỏe và vóc dáng gầy còm của con. Cố gắng lên Khôi nhé, thực hiện hai cái mục tiêu &#8221;để&#8221;này làm quà tặng bố mẹ được không con? </p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4373" title="DSC00635.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4374&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="360" id="IFid54" class="ImageFrame_none" alt="DSC00635.JPG"/></a></div>
</div>
<p>(Cô &#8221;bầu sâu&#8221; đội bơi của Khôi. Ngoài bể bơi, mẹ và cô là bạn. Mẹ quý cô ngoài trình độ, tính chuyên nghiệp, cô còn chân tình, quan tâm và hết lòng vì học sinh )</p>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/2838" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/2838/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

