Chỉ còn hơn một tuần nữa là một Giáng sinh nữa lại đến. Ngoảnh đi ngoảnh lại, chẳng mấy chốc mà ta già, là vậy. Nhớ, mọi năm, bố mẹ (chắc vẫn còn sức trẻ:) hào hứng nào với cây thông, nào với đèn nhấp nháy…cũng liệt kê được ti tỉ cái ‘nào’ như vậy khi Giáng sinh hay Năm mới đến. Nhưng năm nay (chắc vì sức không còn trẻ nữa:)), vẫn chưa có cây, cũng chưa có đèn gì…
Tuy nhiên, nếu lấy vịn vào lý do ”sức già có hạn” thì đến là xấu hổ vì ngay sát vách nhà là hàng xóm của U 70. Thế mà cả đầu tuần trước, thấy 2 ông bà hì hục dọn nhà, trang hoàng nhà cửa.Vợ chồng toét mắt ra nhìn: chỉ một cái cửa kính mà cụ bà thì soi bụi, cụ ông thì tay chùi tay xách. Chồng đã lười giống vợ thế mà còn nghênh ngang: thôi vợ cũng phải chăm chỉ như cụ bà bên kia đi.:). Nói thì nói vậy chứ nhìn vào nhà mình, lạnh teo không khí thế này…kể ra cũng không ổn. Lên tinh thần, chủ nhật này (mà đã hứa với con trai rồi thì cũng khó quỵt:)), phải chống cây thông lên và cũng đua đòi lôi bộ con hươu và đèn nhấp nháy (mua chưa một lần dùng:)) lên trưng ra ở vườn.
2) Chiều qua, đến đón con trai. Vừa thấy cái mặt phèn phẹt của mẹ, con trai đã tíu tít: con có một điều bất ngờ cho mẹ đấy. Mà không phải bất ngờ đâu nhé, mà là rất bất ngờ. Kinh, đã dùng đến cả trạng từ nhấn mạnh nữa cơ đấy. Hình như quá hưng phấn nên không thể chờ về đến nhà, ngay giữa chốn đông người, con trai lôi ngay ra cái hộp được gói rất cản thận đưa cho mẹ: đây, quà Giáng sinh của Khôi cho bố mẹ và em Lam.
Mẹ đang vội vì phải đùn đẩy anh cu con đi nhanh không gây ‘tắc đường’ (đang ở sảnh lớp) nhưng cũng phải mất mấy giây vì bất ngờ: đẹp thế. Mẹ thích lắm, tí nữa về nhà con mở ra cho mẹ xem nhé.
Món quà của con trai tặng bố mẹ và em lam là một cái cốc do chính tay con trai làm từ cục đất sét.
Con trai kể cho mẹ quá trình làm thế nào từ nhào nặn đất sét, vẽ màu và cho vào lò nung. Con trai bảo, phải nung đến 2 lần thì mới được mẹ ạ (làm mẹ nghĩ liên tưởng đến nồi bánh chưng:)). Giấy gói cũng là do con trai tự vẽ (toàn máy bay và tên lửa) và tự gói lại kèm theo dòng chữ: To Mom. Love from Khoi (tên còn không đủ chỗ để viết–)(nguyên do ‘chữ gà mái mẹ’ quá:)).
(Về đến nhà, con trai phân trần: mẹ ạ. Con chỉ sợ bố về bố sẽ buồn vì con không viết tặng bố và em Lam vì không đủ chỗ để viết. Nhưng thực ra con muốn tặng cái cốc này cho cả bố và em Lam nữa:)). Nghe con trai nói mà mẹ thấy yêu con thế. Tình yêu này của con đối với bố mẹ và em Lam mãi sẽ là như thế, con trai nhé.
(đáy cốc, có tạc chứ Khôi (KF–)Kindergarten của cô Mrs. Faust vì KHôi học chung với các bạn lớp 1 nên làm sản phẩm gì thì cũng phải ghi ‘KF’ là thế:))
Con trai rất tự hào, rất vui sướng khi nghe bố mẹ nói: bố mẹ thích cái cốc này hơn bất cứ cái cốc nào người ta bán ở siêu thị. con trai hỏi tại sao. mẹ trả lời: vì cái cốc do chính tay con làm nên và bất cứ cái gì của con tự làm ra, bố mẹ đều thích cả.
3) Một bịch quà to tướng đến tận UK xa xôi cho Lam Khôi. Cả nhà Lam Khôi cám ơn cô chú ĐG rất nhiều và chính nhờ món quà của cô chú nhắc nhủ bố mẹ kịp nhận ra rằng: ôi thôi…mình chưa có quà gì cho con gái và con trai:) (thế mà cứ ra sức ‘ăn gian quyền lực của Ông Già Tuyết cả tháng nay: KL ngoan thì mới được ông Già Tuyết tặng quà:)). Thấy hộp quà, cô em chạy lăng xăng giúp ông anh tìm kéo thủ công để bóc hộp quà. Trong lúc ông anh kéo kéo cắt cắt hộp quà thì cô em mắt cười tít: quà của ‘nham’ và Khôi đấy:), bố (bố đứng bên cạnh:)). Nếu không có bố kịp ngăn thì 2 anh em đã xử lý ngon lành vụ mở toang gói quà nhưng bố bảo: mình để dành đến Giáng sinh thì mở nhé. 2 anh em hơi tiu ngỉu nhưng vui vẻ đồng ý vì bố có vẽ lên cảnh rất ‘hoành tráng’: nào là mình mang cây thông, lắp đèn nhấp nháy và để những túi quà xung quanh:).
Tuy nhiên, thằng anh đã nhanh tay kịp nhận ra, có cái gì bên trong túi to…đấy hình như một con khủng long (lời Khôi). (Còn một gói nữa dành cho anh Khôi, do bị bọc kín mít tức là không có lỗ nào để thò tay vào nên vẫn là ”bí mật”, tuy nhiên anh Khôi đoán là ”sách”:))). Buổi sáng, trước khi đi học, Khôi tranh thủ: mẹ ơi cho con sờ tí. (thò tay vào cái lỗ của túi quà:)): nó mềm thế, yêu thế. Cô em cũng không kém cạnh:’Nham’ sờ ‘dai nho* xo’ tí mẹ nhé:) (cả Tây lẫn Ta..nếu ai không rành tưởng chị ấy đang nói tiếng ‘mường mán’ gì:)).
Bình luận mới