Archive for the 'Khôi' Category

Page 2 of 48

Qùa tặng:

Chỉ còn hơn một tuần nữa là một Giáng sinh nữa lại đến. Ngoảnh đi ngoảnh lại, chẳng mấy chốc mà ta già, là vậy. Nhớ, mọi năm, bố mẹ (chắc vẫn còn sức trẻ:) hào hứng nào với cây thông, nào với đèn nhấp nháy…cũng liệt kê được ti tỉ cái ‘nào’ như vậy khi Giáng sinh hay Năm mới đến. Nhưng năm nay (chắc vì sức không còn trẻ nữa:)), vẫn chưa có cây, cũng chưa có đèn gì…
Tuy nhiên, nếu lấy vịn vào lý do ”sức già có hạn” thì đến là xấu hổ vì ngay sát vách nhà là hàng xóm của U 70. Thế mà cả đầu tuần trước, thấy 2 ông bà hì hục dọn nhà, trang hoàng nhà cửa.Vợ chồng toét mắt ra nhìn: chỉ một cái cửa kính mà cụ bà thì soi bụi, cụ ông thì tay chùi tay xách. Chồng đã lười giống vợ thế mà còn nghênh ngang: thôi vợ cũng phải chăm chỉ như cụ bà bên kia đi.:). Nói thì nói vậy chứ nhìn vào nhà mình, lạnh teo không khí thế này…kể ra cũng không ổn. Lên tinh thần, chủ nhật này (mà đã hứa với con trai rồi thì cũng khó quỵt:)), phải chống cây thông lên và cũng đua đòi lôi bộ con hươu và đèn nhấp nháy (mua chưa một lần dùng:)) lên trưng ra ở vườn.

2) Chiều qua, đến đón con trai. Vừa thấy cái mặt phèn phẹt của mẹ, con trai đã tíu tít: con có một điều bất ngờ cho mẹ đấy. Mà không phải bất ngờ đâu nhé, mà là rất bất ngờ. Kinh, đã dùng đến cả trạng từ nhấn mạnh nữa cơ đấy. Hình như quá hưng phấn nên không thể chờ về đến nhà, ngay giữa chốn đông người, con trai lôi ngay ra cái hộp được gói rất cản thận đưa cho mẹ: đây, quà Giáng sinh của Khôi cho bố mẹ và em Lam.
Mẹ đang vội vì phải đùn đẩy anh cu con đi nhanh không gây ‘tắc đường’ (đang ở sảnh lớp) nhưng cũng phải mất mấy giây vì bất ngờ: đẹp thế. Mẹ thích lắm, tí nữa về nhà con mở ra cho mẹ xem nhé.
Món quà của con trai tặng bố mẹ và em lam là một cái cốc do chính tay con trai làm từ cục đất sét.

IMG-20111216-00118.jpg

Con trai kể cho mẹ quá trình làm thế nào từ nhào nặn đất sét, vẽ màu và cho vào lò nung. Con trai bảo, phải nung đến 2 lần thì mới được mẹ ạ (làm mẹ nghĩ liên tưởng đến nồi bánh chưng:)). Giấy gói cũng là do con trai tự vẽ (toàn máy bay và tên lửa) và tự gói lại kèm theo dòng chữ: To Mom. Love from Khoi (tên còn không đủ chỗ để viết–)(nguyên do ‘chữ gà mái mẹ’ quá:)).

IMG-20111216-00122.jpg

(Về đến nhà, con trai phân trần: mẹ ạ. Con chỉ sợ bố về bố sẽ buồn vì con không viết tặng bố và em Lam vì không đủ chỗ để viết. Nhưng thực ra con muốn tặng cái cốc này cho cả bố và em Lam nữa:)). Nghe con trai nói mà mẹ thấy yêu con thế. Tình yêu này của con đối với bố mẹ và em Lam mãi sẽ là như thế, con trai nhé.

IMG-20111216-00120.jpg

(đáy cốc, có tạc chứ Khôi (KF–)Kindergarten của cô Mrs. Faust vì KHôi học chung với các bạn lớp 1 nên làm sản phẩm gì thì cũng phải ghi ‘KF’ là thế:))
Con trai rất tự hào, rất vui sướng khi nghe bố mẹ nói: bố mẹ thích cái cốc này hơn bất cứ cái cốc nào người ta bán ở siêu thị. con trai hỏi tại sao. mẹ trả lời: vì cái cốc do chính tay con làm nên và bất cứ cái gì của con tự làm ra, bố mẹ đều thích cả.

3) Một bịch quà to tướng đến tận UK xa xôi cho Lam Khôi. Cả nhà Lam Khôi cám ơn cô chú ĐG rất nhiều và chính nhờ món quà của cô chú nhắc nhủ bố mẹ kịp nhận ra rằng: ôi thôi…mình chưa có quà gì cho con gái và con trai:) (thế mà cứ ra sức ‘ăn gian quyền lực của Ông Già Tuyết cả tháng nay: KL ngoan thì mới được ông Già Tuyết tặng quà:)). Thấy hộp quà, cô em chạy lăng xăng giúp ông anh tìm kéo thủ công để bóc hộp quà. Trong lúc ông anh kéo kéo cắt cắt hộp quà thì cô em mắt cười tít: quà của ‘nham’ và Khôi đấy:), bố (bố đứng bên cạnh:)). Nếu không có bố kịp ngăn thì 2 anh em đã xử lý ngon lành vụ mở toang gói quà nhưng bố bảo: mình để dành đến Giáng sinh thì mở nhé. 2 anh em hơi tiu ngỉu nhưng vui vẻ đồng ý vì bố có vẽ lên cảnh rất ‘hoành tráng’: nào là mình mang cây thông, lắp đèn nhấp nháy và để những túi quà xung quanh:).
Tuy nhiên, thằng anh đã nhanh tay kịp nhận ra, có cái gì bên trong túi to…đấy hình như một con khủng long (lời Khôi). (Còn một gói nữa dành cho anh Khôi, do bị bọc kín mít tức là không có lỗ nào để thò tay vào nên vẫn là ”bí mật”, tuy nhiên anh Khôi đoán là ”sách”:))). Buổi sáng, trước khi đi học, Khôi tranh thủ: mẹ ơi cho con sờ tí. (thò tay vào cái lỗ của túi quà:)): nó mềm thế, yêu thế. Cô em cũng không kém cạnh:’Nham’ sờ ‘dai nho* xo’ tí mẹ nhé:) (cả Tây lẫn Ta..nếu ai không rành tưởng chị ấy đang nói tiếng ‘mường mán’ gì:)).

Chơi Đông:

Mùa đông năm nay đến muộn thì phải, vì gần hết tháng 11 trời vẫn lúc nóng lúc lạnh: hâm hấp giống lớn hơn một người trong nhà Lam Khôi:). Tuy nhiên, cũng không vì thế mà làm suy giảm đi tinh thần ”chơi đông” của bố và con trai. Bố con đã lên kế hoạch đi trượt tuyết: bố quyết định năm nay ‘tự bao’ mình một bộ trượt tuyết chứ không đi thuê như năm ngoái. Còn con trai thì bố đang đắn đo, vì không biết nên đi thuê hay là mua (do trẻ con mỗi năm phải thay một bộ mới). Tối qua Bố ‘vận chuyển’ bộ của bố về và chiều nay lại làm một chuyến khác, đi mua cho con trai.

Chuyện là, bố con sau khi Khôi đi học bơi về thì tạt qua cửa hàng, chỉ định để lấy bộ trượt của bố (mua từ tháng trước nhưng phải để lại để họ lắp ráp) nhưng lại thấy cửa hàng quảng cáo có 3 ngày bán giảm giá nhân dịp ngày Lễ Tạ Ơn. Bố kể, con trai thích được ‘sở hữu’ một bộ mới toanh như bố nhưng mà than đói quá, không chờ được:). Hôm nay là ngày cuối cùng của đợt giảm giá. Đấy là lý do tại sao, buổi chiều, lúc con trai tan học, bố phải trốn việc 2 tiếng về đưa con trai đi mua bộ trượt. Thế mới thấy, bố con ‘say trượt tuyết’ thế nào.

IMG-20111128-00056.jpg

(ngồi để được thử giày trượt:))
Sau cả tiếng thử đi thử lại thì Bố con cũng mua được một bộ trượt cho con trai, nhưng mà bị mẹ ‘truy tố’ là ”nhẹ dạ cả tin” vì cuối cùng cái bộ trượt của con trai chả được giảm giá gì cả:(. (Hóa ra chỉ một số loại, chứ không phải tất cả:()). Thôi thì biết làm sao bây giờ, trót dại ”lỡ say” vào cái môn ”vừa hãi vừa tốn kém” này thì phải chịu thôi, than ai bây giờ (lời mẹ:)).

IMG-20111128-00059.jpg

(Khệnh khạng trên đôi giày trượt xem thử có ổn không?. Mẹ chộp điện thoại bố chụp nên hình nhạt nhòa:))

Để mà nói thành thực thực lòng:), nhìn Khôi trượt vù vù từ đỉnh núi xuống, mẹ cũng sướng lắm. Tuy nhiên, mẹ lúc nào cũng nơm nớp lo những điều đáng tiếc có thể xảy ra (vì môn trượt tuyết không thể được xếp vào môn thể thao an toàn được:(). Lo thì lo thế nhưng mẹ vẫn phải cố đẩy vào xó để a dua theo bố con nhà này. Mặc dù vậy, độ ”a dua” của mẹ cũng chỉ dừng lại ở chỗ là cho Khôi đi trượt tuyết với bố, chứ vẫn chưa đủ ”sung” để nghe theo lời dụ dỗ ngọt mật của bố: Em ơi, mùa này đi học trượt tuyết đi. Anh chăm Lam cho:). Mẹ từ chối ‘khéo’ (nhưng mà sợ vãi…có trượt cầu trượt mà cũng nhắm tịt mắt lại…nói gì đến chuyện phi từ đỉnh núi xuống): thôi chờ Lam lớn rồi đi học cùng Lam một thể:) (Lúc Lam đủ tuổi về phe với bố thì mẹ lại: anh ơi, chân em yếu quá, không tập nổi:))

IMG_1950.JPG

(Mẹ lấy lại hình Khôi đi trượt tuyết năm ngoái ở Canada)

Còn lại vấn đề quan trọng nhất, làm sao con trai khỏe để còn có cơ hội sử dụng bộ trượt. Mùa đông chưa lạnh lắm mà cả tháng nay, mũi mẽo lúc nào cũng dạt dào:(.

Họp phụ huynh giữa kỳ 1:

của con trai vào sáng 08/11. Mẹ phải rỉ tai thú nhận vào đây (không thì sẽ bị bố ‘đánh đòn’:)), ‘tội tài trời’: đáng lẽ, lịch hẹn gặp phụ huynh với cô vào sáng thứ 2 nhưng mẹ nhớ nhầm sang sáng thứ 3. May, trong đống trí nhớ lộn xộn vẫn còn le lói chút ‘sáng suốt’, chiều thứ 2, email cô giáo hỏi thăm dò cô (tuy thế nhưng vẫn chắc chắn như đinh đóng cột): có phải hẹn gặp cô vào lúc 11:10 sáng thứ 3 này không? cô trả lời: không, hôm nay rồi:), nhưng mà cô vẫn có thể sắp xếp lại, gặp cô vào sáng thứ 3. Cám ơn cô rối rít và muốn ‘tẩy não’ của mình luôn:).

Nhân dịp họp phụ huynh mà con trai được ‘an dưỡng’ ở nhà 2 ngày (thứ 2 và thứ 3). Ở đây, họp phụ huynh là mỗi phụ huynh có khoảng 30 phút gặp riêng cô giáo trong phòng họp và cô sẽ ‘điểm báo’ về quá trình học tập của con mình.
Vì họp ”mật báo” kiểu này thì không thể vác vào phòng cô Lam hay anh Khôi nên bắt buộc bố phải làm việc tại nhà để có thể đi gặp cô giáo vào lúc giờ G:).

Và đây là bản tổng kết của cô:

DSC_0258.JPG

Tóm tắt (phần này chủ yếu phục vụ độc giả ông bà Ngoại:)): Khôi là học sinh mẫu giáo nhưng trình độ về xử lý ngôn ngữ là 187, trong khi học sinh mẫu giáo lớn chỉ yêu cầu tối đa là 67; trình độ đọc thì vượt ngưỡng của các bạn học cuối lớp 1, 4 bậc (các bạn cuối năm lớp 1 chỉ yêu cầu đọc sách ở trình độ 16, và Khôi thì bây giờ đọc thoải mái sách ở trình độ 20). Ngoài ra Khôi còn thể hiện luôn muốn học hỏi và chăm chỉ.

DSC_0260.JPG

Cứ 2 tuần một lần cũng một bạn ở mẫu giáo lớn (nghe Khôi nói là bạn Mira (tên đẹp và cũng xinh ‘nắm’:))) học ở lớp nâng cao (đủ các thể loại chứ không phải chỉ có toán như Khôi nói với bố mẹ:)). Khôi chơi hòa nhã với các bạn (ở nhà thì như ”hổ” với em Lam:)) và tuân thủ luật lệ ở lớp:)) (giá như ở nhà cũng ngoan thế với ”luật giang hồ” của mẹ, thì mẹ sướng biết mấy nhỉ?:)).

Vì Khôi cũng tạm được như vậy nên trong giờ học, cô thường cho Khôi đọc sách (sau đấy, cô hỏi kiểm tra Khôi hiểu thế nào) ở trình độ mà Khôi đọc được chứ không phải đọc chung sách với các bạn và cô cho Khôi làm bài tập riêng, cái chính là để thử thách Khôi.
Một trong những dạng bài tập như vậy là cô ra một chủ đề nào đấy và yêu cầu Khôi vẽ và sau đấy thì viết lại bức tranh đấy bằng chữ. (Cô có phô tô một tập cho bố mang về).

DSC_0263.JPG

(bức tranh anh chàng vẽ:))

DSC_0262.JPG

(thuyết trình bằng chữ:))

Mặc dù Khôi đọc tốt (trộm vía phát cho yên tâm nào:)) nhưng viết (mặc dù viết là vượt hơn các bạn mẫu giáo) chưa xứng đáng với tầm đọc, nên cần cố gắng hơn nữa, cần phải cố gắng để viết nhiều câu phức và chính xác từ. Cũng dễ hiểu, vì tiếng Anh đọc và viết khác nhau. Viết thì cần phải viết nhiều thì mới ”thông suốt” ra được, con trai nhỉ:) (nhiều khi mẹ bảo con viết thì con lại bảo: viết mỏi tay quá, cho Khôi nói bằng mồm được không?:)).

Đây cũng chỉ là một sự ”khuyến khích” nhỏ li ti trong sự nghiệp ”đèn sách” dài đằng đẵng phía trước, nhưng mẹ muốn ghi lại vào blog để ít nhất, sau này, Khôi có là ”người thổi lá, dọn vườn” hay ”anh lái xe tắc xi”:) thì cũng vui hơn khi biêt: hồi bé, mình cũng là một cậu bé cừ đấy chứ nhỉ?:)).

Bình luận mới

Hình ảnh

Random Image

DSC_0491.JPG

DSC_0491.JPG

Newest Image

Mason-20120204-00153.jpg

Mason-20120204-00153.jpg

Random Album

Nguyet Lam_001