1) Mấy ngày nghỉ nô-en và năm mới, hình như nhà nào cũng tiệc tùng vui vẻ thì nhà mình ôm nhau ở nhà hoặc cùng nhau đi thăm mấy ông/bà bác sĩ:). Tuy nhiên, chính nhờ những lúc ”mệt thật” và ”giả vờ mệt” như vậy nên mẹ mới có cơ hội để nhận ra: con trai của mẹ thực sự là một cậu bé vô cùng đáng yêu và người lớn. Thị mẹ mệt thì cứ một chăn nằm cuộn tròn trên ghế so-fa và bỏ bê 3 bố con. Nếu Bố phải chui vào phòng làm việc thì 2 anh em phải chăm sóc nhau.
Em: Khôi ơi, Lam buồn tè.
Anh: Lam chờ Khôi tí nhé (đang bận xếp lego)
Em: (ra chiều rất hiểu ý anh nên cũng chờ một tí:)) Khôi ơi, nhưng Lam muốn tè lắm rồi.
Anh: (dừng chơi) lũn tũn chạy lại giắt em vào nhà tắm. Anh bật đèn, anh lấy tấm để lên toa-lét cho em ngồi, giúp em cởi quần và sau cùng là giúp em trèo lên ghế để ngồi.
Sau khi làm hết từng ấy chuyện thì anh lại phi nhanh ra phòng khách để chơi tiếp, nhưng không quên nhắn nhủ: khi nào Lam xong thì gọi Khôi.
Em: (anh chưa chạm mông xuông sàn đã bị em gào:)) Khôi ơi, Lam xong rồi:)
Anh: lại một chuyến chạy vào nhà tắm nhưng mà hoan hỉ vì vào đến nơi, thấy cô em cũng đã tự đứng dậy, trèo xuống bằng ghế và tự kéo quần lên.
Mẹ nghe anh hỏi: thế Lam i (nặng) hay là Lam tè đấy.
Em: Lam tè mà.
Anh: để Khôi kiểm tra (vì Em nổi tiếng là ‘nặng hay nhẹ’ thì cứ xong việc là em tót xuống, chạy đi chơi nên thành ra mới có chuyện anh hỏi kỹ em thế:)).
sau đấy thì mẹ nghe tiếng anh xì nước hộ em.
……
Anh em tiếp tục, ai chơi trò người nấy trong hòa bình. Mẹ nằm chứ không ngủ và mẹ chứng kiến hết nhứng gì anh em nói chuyện với nhau. Mẹ cảm động.
Một lúc sau, em lại:))
Em: Khôi ơi, Lam lại buồn i (nặng:))
Khôi: oh my gosh (ôi chúa ôi:):)) (Tuy buột miệng thế nhưng vẫn đứng dậy để giúp em)
Mẹ nghe thấy thế vừa buồn cười vừa thấy thương: thôi, con cứ chơi đi. Lần này mẹ giúp em.
…..
2) Bố giao nhiệm vụ cho con trai là phải tranh thủ để bày em học chữ và có treo giải: nếu em Lam biết hết chữ cái thì anh Khôi sẽ có phần thưởng (thưởng gì thì bố vẫn chưa quyết định:)). Động lực to đùng như vậy nên lúc nhớ ra, anh hì hụi cố nhét chữ vào đầu em bằng cách: lấy bảng chữ có âm thanh ra bày cho em. Em cũng không đến nỗi tối dạ vì cả bảng chữ cái tiếng Anh em biết gần hết nhưng có khoảng 3 hay 4 chữ gì đấy em lẫn lộn lung tung, ví dụ như X thì nói thành K hay Y thì nói là V. Về mặt chữ viết, mấy chữ này trông cũng hao hao giống nhau. Anh bày bày một lúc và đến phần ôn bài:
Anh: chữ này là chữ gì Lam?
Em ậm à ậm ừ.
Anh hơi mất kiên nhẫn:): ơ, thế lại tịt à?:))
3) Khôi mới cai được tật cắn móng tay do bị mẹ hù kinh quá (ví dụ như: mỗi lần con cắn móng tay là con có hình dung bao nhiêu con vi khuẩn đang rồng rắn trôi vào miệng con không?:)).Tưởng cai được thế là xong, nhưng hôm trước con trai lại nhớ lại và bàn về vấn đề này:
Khôi: Mẹ này, mẹ có biết cắn móng tay cũng không phải là xấu không?
Mẹ: thế á? mẹ chưa thấy điểm tốt nào từ việc cắn móng tay cả.
Khôi: Khi người ta bồn chồn mất bình tĩnh là người ta hay cắn móng tay ấy mẹ. Cắn móng tay là cách giúp họ lấy lại bình tĩnh đấy.
Mẹ: (Kể cũng đúng, nhưng không vun vào:)): có thể một số người làm thế, nhưng mẹ vẫn nghĩ, trong trường hợp nào thì cắn móng tay cũng không nên vì không hợp vệ sinh. Và mẹ nghĩ, có một số cách khác để lấy lại sự bình tĩnh mà không cần cắn móng tay như là con có thể thở và hít sâu vào.
Khôi: con thấy có đôi lúc cô giáo của con cắn móng tay đấy mẹ.
Mẹ: (chẳng nói được gì:))..chỉ còn cách lảng tránh vấn đề:) và để ‘mặc bay suy nghĩ’:).
Bình luận mới