Archive for the 'Nguyệt Lam' Category

Con gái tròn 14 tháng.

DSC_0684.JPG
(Nào thì đi. Sợ gì!:) )
DSC_0723.JPG
(uống nước thì uống ừng ực thế này)
DSC_0687.JPG
(Lần đầu tiên ở tháng 13, tự cầm gặm quả dâu tây. May ra được 1/20 quả nhưng bố mẹ đã mừng lắm rồi)
DSC_0740.JPG
(Một ví dụ của việc phá bĩnh anh Khôi)
IMG_1268.JPG
(Ăn ngủ chơi cùng sư tử: món quà anh Khôi tặng em lúc em sinh ra. Bảo thơm bố mẹ thì không thơm, nhưng cứ thơm tẹt cả mũi con sư tử:) )

Mẹ định đánh bài lười chờ đến khi Lam 15 tháng thì mới viết một bài tổng kết cho chị nàng nhưng sáng nay mở blog thấy Bố bắn tỉa một bài về em Lam nên mẹ phải ‘tiếp chiêu’ luôn:) cho nó có bài bản. Bố nhỉ?:)

Đấy…bố mừng húm khi nghe con gái hội thoại với mẹ  về chuyện cái tất. Bố vừa cho lên bờ lóc một cái, bây giờ mẹ ở nhà cứ hỏi nhai nhải ‘tất đâu’ thì chị nàng chẳng thèm quay lại để trả lời mẹ nữa:). Chắc bố mẹ đang tưởng bở?:(.  Sở dĩ có hội thoại tất bởi vì mẹ suốt ngày hỏi tất của cô nàng ở đâu. Một trong những thú vui của nàng là chờ mẹ đi tất và cởi phăng tất ra, nhìn mẹ cưồi rất khiêu khích.:). 

Cô bé tròn 14 tháng tuổi nhưng tình trạng cân kéo vẫn ở hình dạng cây kẹo mút. Tuần chí ít vài lần mẹ con rủ nhau leo lên cái cân nhưng lần nào cũng thế: mẹ thở dài ngao ngán vì kim chỉ cân vẫn chỉ dừng ở số 8 kg tròn vo. Mẹ cố cộng trừ, kéo bên này, kéo bên kia một ít nhưng vẫn 8 kg. Buồn. Nhưng mà biết làm thế nào được con nhỉ? không phải tại mẹ (có bác sĩ làm chứng:)) và cũng không phải tại con …thế thì tại bà Mụ; bà ấy đã cố tình nặn con ra là cô bé hạt tiêu.

Tuy bé thế nhưng con cũng cố gắng để hoàn thành các bước phát triển về thể chất : đấy là đúng 13 tháng 20 ngày con mới bước đi những bước đầu tiên. Anh Khôi bằng tuổi con đã trèo cầu thang ầm ầm:). Bố mẹ nhận thấy, các chỉ tiêu như: lật, bò, đứng và đi đều được con thực hiện ở một mốc thời gian có phần thử thách tính kiên nhẫn của bố mẹ nhưng mỗi khi con đã làm được con lại làm rất nhanh. Ví dụ, hơn 13 tháng mới biết đi nhưng chỉ cần một hai ngày con đã đi cùng nhà, dù lúc đầu con đi như là diễn viên xiếc biểu diễn trên dây vậy: chân trái đá chân phải và vài bước lại ngã cái uỵch.

Và mấy tuần nay,  bố mẹ đang tận hưởng từng giây phút quãng thời gian này của con; đáng yêu vô cùng với cái miệng chúm chím xinh xinh luôn chu ra để cố gắng phát âm các đồ vật và sự việc quanh con. Con thấy mẹ và anh Khôi hay gọi cho Bố bằng di động nên con cũng bắt chước cầm lên và ghé điện thoại lên tai, miệng thì gọi ‘Bô’ không có dấu sắc. Nhiều từ bố mẹ nghĩ  con đang muốn nói nhưng con chưa nói được tròn âm.  Còn con gọi mẹ rõ lắm rồi. Thỉng thoảng con còn réo ‘mẹ ơi’ hay sao ấy. Nhiều khi mẹ nghe thấy nhưng mẹ cũng không chắc chắn vì có khi do mẹ muốn con biết nói nên mẹ sợ mẹ đang tưởng tượng ra:). Dù con phát âm Bố thì thành ‘Bô’, ‘Đèn’ thì thành ‘Đen’ hay nhiều âm của thứ tiếng Tây nào đấy nhưng mỗi lần nghe con bi bô tập nói đều đem đến cho bố mẹ cảm giác thú vị không tả được.

Con cũng là cô bé nghịch ngợm và mầm mống ‘đanh đá’ gần bằng mẹ:). Con thích chơi trò đuổi bắt với anh Khôi. Khi nghe anh Khôi nói ‘bắt, bắt’,  con ba chân bốn cẳng bò nhanh và nhảy tót lên giường để chạy trốn anh. Mỗi lần như thế, cả 2 anh em cười rung cả nhà:). Con còn có ‘thú tiêu khiển’  dùng tay vỗ bôm bốp vào mặt bố mẹ và thấy bố mẹ tránh thì cười ngả nghiêng. Con còn thuộc diện ‘đáng truy nã’ để mách bố mẹ của anh Khôi: anh Khôi chơi gì con cũng muốn tham gia, bất kể anh í có ‘cho phép’ hay ‘không cho phép’:). Hình như con biết, con được bố mẹ bênh nên con triệt để sử dụng đấy là ‘ngón đòn hữu hiệu’ để trả miếng đại ca Khôi:). Mỗi lần bị anh Khôi ‘xuất chưởng’ là con khóc toáng lên nhưng khi bố mẹ chạy ra thì chẳng thấy giọt nước mắt nào mà chỉ thấy tay con chỉ lia lịa về phía anh.:).

Con gái cũng đang trong giai đoạn bắt chước hành vi của người lớn xung quanh. Bố mẹ thích nhất,  dịp ốm vừa rồi, con nhìn thấy bố mẹ cứ gào thét anh Khôi xì mũi, con cũng xì theo. Con cũng biết cầm bình uống nước tự uống nước hay thấy bố mẹ anh Khôi uống nước từ cốc thì cũng dốc ngược cốc lên để uống. Mẹ cũng đang trên đà đào tạo ‘chân sai vặt thứ 2′ của mẹ bằng cách sai con bỏ cái này cái kia vào hộp hay bò lấy cái này cái kia cho mẹ ví dụ như đi lấy điện thoại di động (mở ngoặc là   những gì mẹ nhờ con thì mẹ phải biết chắc chắn là đang trong tầm nhìn của con). Con cũng đã  bắt đầu hiểu và phản ứng lại với những câu mệnh lệnh ‘không được làm như thế’ của mẹ.

Cái mục cuối cùng mà mẹ chưa vui đấy là con ăn vẫn ít và chê sữa. Sữa bột thì mẹ đã rất vất vả cho con uống. Khi đổi sang sữa tươi, mấy hôm đầu thấy con có vẻ hăng hái uống mẹ đã tưởng bở. Hiện tại, mẹ vẫn chưa nghĩ ra cách gì để nâng lượng sữa của con lên. Mẹ thấy vấn đề này rất gian nan bởi con khác anh Khôi: con không thích uống hay ăn thì không thể ép con được nổi lấy một thìa. Mẹ chỉ mong, ngày tháng qua nhanh, hy vọng khi con lớn hơn chút nữa  thì mẹ có thể dùng đến ‘tổng lực các biện pháp’ từ ‘hù dọa’:)  cho đến ‘mật ngọt’ để cải thiện việc ăn uống của con.  Chứ nếu cứ đà này thì con vẫn mãi là cô bé bé tí xíu.

Tất đây!

DSC_0680.JPG
 Mẹ: Tất đâu?

???: Tất đây!

Mẹ: Tất đâu?

???: Tất đây

Hai mẹ con đang nói chuyện: về đôi tất. Mới 5 giờ sáng. Bố choàng dậy. Thế là Lam đã nói câu đầu tiên hoành chỉnh ( nhưng giản lược tối đa các thành phần phụ:) .

Thế nhé, đăng tin trộm phát. Trả lại blog cho mẹ Châu.

Điều ước của Khôi:)

Cả 2 tuần nay, Bố toàn đi sớm về muộn nên mẹ ở nhà chiến đấu với 2 tên ‘giặc cỏ’ đến phờ cả người. Bố về sớm sớm, mẹ còn lấy cớ bận chăm em Lam để đùn đẩy trách nhiệm chăm Khôi cho bố:). Mà cả tuần này, tự dưng cái lưng dở chứng đau như  muốn gãy làm đôi. Chắc đây là hậu quả để lại của việc thúc giục bác sĩ tiêm thuôc giảm đau khi sinh Lam và Khôi. Lúc đấy  mặt t cứ tớn lên sung sướng, có phần cười khẩy với quan niệm ‘đau như đau đẻ’:)…để rồi bây giờ hỡi ôi….chỉ muốn ai cắt phéng cái lưng đi thay vào bộ lưng mới:). (nghe rùng rợn như phim kinh dị ấy nhỉ). 

Vì đau lưng, vì mệt,  vì thiếu ngủ và vì đủ các lý do nữa:) mà mấy hôm nay mẹ lúc nào rảnh việc một tí lại nằm ườn ra giường, để mặc thằng anh và con em chơi với nhau. Mà 2 anh em chơi thân thiện chỉ được dăm bảy phút là cùng, số thời gian còn lại là dành cho việc tranh dành lãnh thổ và tuyên bố chủ quyền đồ chơi. May mà dạo này, em Lam thêm lông thêm cánh một chút nên anh Khôi bắt nạt khó hơn:). Những lúc anh Khôi không làm gì được em thì hậm hực đi chơi trò khác hoặc nỉ neo mẹ: Mẹ ơi, mẹ dậy chơi với Khôi đi. Em Lam chưa biết nói nên dù chơi với anh Khôi có lúc chán phèo cũng không thể đề đạt nguyện vọng với mẹ và chỉ còn cách chơi thui thủi một mình hoặc chờ thời cơ để nhảy vào phá bĩnh anh Khôi. Anh Khôi  thấy nói gì, làm gì cũng không thể làm cho mẹ rời cái giường được thì than ngán thở dài và ước thế này:

Khôi:  Khôi ước bây giờ Khôi có một con Rô -bốt.

Mẹ: (tỉnh hết cả buồn ngủ tuy mắt vẫn cánh cụp cánh xòe): Con muốn có Rô- bốt để làm gì vậy?

Khôi: Để chơi với con. Lúc mẹ buồn ngủ  con chỉ cần bấm nút một phát là Rô-bốt chơi được với con.

(Thằng con vừa nói vừa làm điệu bộ, tưởng tượng ra con Rô-bốt trước mặt, tay khuơ khoắng,  bấm bấm tắt tắt loạn xạ:D )

Mẹ:  (mẹ mắt mở toang ra luôn) cười nhăn nhở với con trai:  Con ước thú vị nhỉ nhưng hơi khó thành sự thật.

Khôi: Khôi có cách. Khôi sẽ tự làm một con Rô-bốt.

Mẹ: thì con thử làm đi.

Anh con trai lại có việc để làm. Mẹ sung sướng vểnh chân lên nằm thiếp đi một chút…nếu không có tiếng giãy lên đành đạch của Khôi thì chắc mẹ ngủ đến chiều mất:). Lý do của sự hỗn độn là phát minh Rô-bốt của anh Khôi đang được thử nghiệm làm bằng những cây bút màu xếp lại thì bị em Lam chạy lại hích cho một phát….rơi mỗi góc mỗi bút.  Mẹ lại phải tìm cách ‘lấy lòng’ thằng anh bằng lời hứa chiều về cho đi ra sân chơi. Mẹ dẹp loạn được nhưng nghĩ đến chiều về tay bồng tay bế con em và phải chạy qua chạy lại với thằng anh ở sân chơi với cái lưng đau như thế này cũng thấy ’tội nghiệp thân già’ quá:)).

Hình ảnh

Random Image

DSC_0064.jpg

DSC_0064.jpg

Newest Image

DSC_0740.JPG

DSC_0740.JPG

Random Album

Gallery

Gallery