1) Anh Khôi tự ngủ rất ngoan nhưng sáng dậy là anh cứ phải làm một bài gọi mẹ. Em Lam ngủ sớm, dậy sớm (mẹ sướng vì em ngủ sớm nhưng đến khổ vì sáng nào cũng bị em lôi dậy từ sáng sớm:)). Có hôm em Lam nghe anh Khôi lại bài cũ mà ca. Mẹ đang bận và em Lam đỡ mẹ thế này;
‘KHÔI À, KHÔI TỰ DẬY ĐI. MẸ ĐANG BẬN NHÁ. NHƯ LAM ĐÂY NÀY, LAM DẬY LAM CÓ GỌI MẸ ĐÂU?:)) (nhưng mà em quên, em gào mẹ lúc nửa đêm, gần sáng:))’.
2) Đến giờ ăn mẹ hay kích đông đả tây 2 anh em; với mục đích là gì thì quá rõ ràng:). Siêu ‘dụ trẻ con’ mẹ bắt đầu: thế nào, anh Khôi muốn là gió xoáy không nào hay để Lam làm gió xoáy nào? (ý là thần gió thì phải ăn ào ào như gió:)). Khôi lập tức: ”Khôi là gió xoáy! Em Lam thì có mà ‘gió nhè nhẹ’ (breeze) (hì hụp tiếng Tây)”. Em Lam mồm vẫn nhồm nhoàm để cố vượt ‘gió xoáy’ nhưng vẫn bốp chát: GIÓ XOÁY LÀM GÌ CÓ MỒM:):)
3) Mẹ nhờ con gái lấy hộ cái điều khiển ti vi thì con gái phán: mẹ tự đi lấy đi. Mẹ có chân mà:)) (chịu em. Nguồn là do anh Khôi cả mà ra. Em nhờ anh và được anh trả lời thế. Em lưu trữ để áp dụng vào mẹ:))
Chiều qua, mẹ cũng bắt chước em. Mẹ trả lời: con cũng có chân mà khi em ‘sai’ mẹ lấy hộ em cái binh nước. (có khi mẹ sai khi mẹ lại lặp lại kiẻu câu không mấy ‘ngoan ngoãn’ này, nhưng lúc đấy tự nhiên mẹ muốn trêu em:)).Ai ngờ con gái bảo: ” THẾ ĐỂ LAM LẤY CÁI KÉO (kéo thủ công) CẮT CHÂN LAM ĐI NHÉ:)). Nguy thật. Mẹ chừa đi cái tính ‘thích trêu trẻ con’:)!
4) Nghe thấy mẹ gào anh Khôi ngồi vào bàn để làm bài tập, con gái đế theo thế này:
‘KHÔI, KHÔI PHẢI HỌC BÀI CHĂM GIỐNG LAM ĐÂY NÀY. (con gái tỏ ra gương mẫu trong việc đọc sách chăm chỉ nhưng mà sách lại để ngược:)). KHÔI KHÔNG HỌC BÀI LÀ DỐT ĐẤY.’:)).
5) Chủ nhật con gái và con trai bám lấy bố như kiến thấy mật ngọt:). Nhưng chẳng hiểu sao, thân thiết suốt buổi sáng, buổi chiều con gái quay sang giận dỗi bố thế này: LAM CHỈ YÊU MẸ VÀ ANH KHÔI THÔI. BỐ CHO ÔNG RON ĐI:) (ông Ron là ông hàng xóm, sát vách nhà Lam Khôi):)
6) Bố gọi điện cho bà Nội qua máy tính và cả nhà cùng nói chuyện với bà. Lúc tạm biệt, bà Nội nhắn nhủ: Lam Khôi, 2 đứa phải ngoan cho bố mẹ vui nhé. Lam đang nằm ngả ngớn trên giường và khi nghe thấy thế, khẳng định luôn với bà: BÀ ƠI, 2 ĐỨA NGOAN RỒI BÀ Ạ:)).
7) Thú vui của cả 2 anh:nhăm nhe lúc bố ‘thư giãn’ ghế sofa là nhảy chồm chồm lên bố:). Có khi quá khích, làm bố kêu oai oái. Trong vụ nhảy lên người bố thì anh Khôi là ‘chủ trò’. Tuy cùng một phe cánh nhưng không biết có phải do tính ‘hiền dịu con gái’ còn vớt vát sót lại hay không mà quay sang ‘bán đứng đồng minh’ thế này:
KHÔI ĐỪNG NHẢY NỮA, BỐ ĐAU ĐẤY!:). Tiếng ta không xong thì quay sang dằn giọng anh chị bằng tiếng Tây: KHÔI, I SAID NO MORE MONKEY JUMPING ON THE ‘BỐ’:)). (áp dụng rất hiệu quả bài hát tủ ‘no more monkey jumping on the bed:))
8 ) Mẹ thích nhất câu này của Em: Lam rất rất rất rất (nhấn mạnh từ ”rất” đến khi nào gần hết hơi thì thôi:))) yêu mẹ!:)
Bình luận mới