Archive for the 'Nguyệt Lam' Category

Chuyện nội bộ:

1) Mấy ngày nghỉ nô-en và năm mới, hình như nhà nào cũng tiệc tùng vui vẻ thì nhà mình ôm nhau ở nhà hoặc cùng nhau đi thăm mấy ông/bà bác sĩ:). Tuy nhiên, chính nhờ những lúc ”mệt thật” và ”giả vờ mệt” như vậy nên mẹ mới có cơ hội để nhận ra: con trai của mẹ thực sự là một cậu bé vô cùng đáng yêu và người lớn. Thị mẹ mệt thì cứ một chăn nằm cuộn tròn trên ghế so-fa và bỏ bê 3 bố con. Nếu Bố phải chui vào phòng làm việc thì 2 anh em phải chăm sóc nhau.
Em: Khôi ơi, Lam buồn tè.
Anh: Lam chờ Khôi tí nhé (đang bận xếp lego)
Em: (ra chiều rất hiểu ý anh nên cũng chờ một tí:)) Khôi ơi, nhưng Lam muốn tè lắm rồi.
Anh: (dừng chơi) lũn tũn chạy lại giắt em vào nhà tắm. Anh bật đèn, anh lấy tấm để lên toa-lét cho em ngồi, giúp em cởi quần và sau cùng là giúp em trèo lên ghế để ngồi.
Sau khi làm hết từng ấy chuyện thì anh lại phi nhanh ra phòng khách để chơi tiếp, nhưng không quên nhắn nhủ: khi nào Lam xong thì gọi Khôi.
Em: (anh chưa chạm mông xuông sàn đã bị em gào:)) Khôi ơi, Lam xong rồi:)
Anh: lại một chuyến chạy vào nhà tắm nhưng mà hoan hỉ vì vào đến nơi, thấy cô em cũng đã tự đứng dậy, trèo xuống bằng ghế và tự kéo quần lên.
Mẹ nghe anh hỏi: thế Lam i (nặng) hay là Lam tè đấy.
Em: Lam tè mà.
Anh: để Khôi kiểm tra (vì Em nổi tiếng là ‘nặng hay nhẹ’ thì cứ xong việc là em tót xuống, chạy đi chơi nên thành ra mới có chuyện anh hỏi kỹ em thế:)).
sau đấy thì mẹ nghe tiếng anh xì nước hộ em.
……
Anh em tiếp tục, ai chơi trò người nấy trong hòa bình. Mẹ nằm chứ không ngủ và mẹ chứng kiến hết nhứng gì anh em nói chuyện với nhau. Mẹ cảm động.
Một lúc sau, em lại:))
Em: Khôi ơi, Lam lại buồn i (nặng:))
Khôi: oh my gosh (ôi chúa ôi:):)) (Tuy buột miệng thế nhưng vẫn đứng dậy để giúp em)
Mẹ nghe thấy thế vừa buồn cười vừa thấy thương: thôi, con cứ chơi đi. Lần này mẹ giúp em.
…..

2) Bố giao nhiệm vụ cho con trai là phải tranh thủ để bày em học chữ và có treo giải: nếu em Lam biết hết chữ cái thì anh Khôi sẽ có phần thưởng (thưởng gì thì bố vẫn chưa quyết định:)). Động lực to đùng như vậy nên lúc nhớ ra, anh hì hụi cố nhét chữ vào đầu em bằng cách: lấy bảng chữ có âm thanh ra bày cho em. Em cũng không đến nỗi tối dạ vì cả bảng chữ cái tiếng Anh em biết gần hết nhưng có khoảng 3 hay 4 chữ gì đấy em lẫn lộn lung tung, ví dụ như X thì nói thành K hay Y thì nói là V. Về mặt chữ viết, mấy chữ này trông cũng hao hao giống nhau. Anh bày bày một lúc và đến phần ôn bài:

Anh: chữ này là chữ gì Lam?

Em ậm à ậm ừ.
Anh hơi mất kiên nhẫn:): ơ, thế lại tịt à?:))

3) Khôi mới cai được tật cắn móng tay do bị mẹ hù kinh quá (ví dụ như: mỗi lần con cắn móng tay là con có hình dung bao nhiêu con vi khuẩn đang rồng rắn trôi vào miệng con không?:)).Tưởng cai được thế là xong, nhưng hôm trước con trai lại nhớ lại và bàn về vấn đề này:
Khôi: Mẹ này, mẹ có biết cắn móng tay cũng không phải là xấu không?
Mẹ: thế á? mẹ chưa thấy điểm tốt nào từ việc cắn móng tay cả.
Khôi: Khi người ta bồn chồn mất bình tĩnh là người ta hay cắn móng tay ấy mẹ. Cắn móng tay là cách giúp họ lấy lại bình tĩnh đấy.
Mẹ: (Kể cũng đúng, nhưng không vun vào:)): có thể một số người làm thế, nhưng mẹ vẫn nghĩ, trong trường hợp nào thì cắn móng tay cũng không nên vì không hợp vệ sinh. Và mẹ nghĩ, có một số cách khác để lấy lại sự bình tĩnh mà không cần cắn móng tay như là con có thể thở và hít sâu vào.
Khôi: con thấy có đôi lúc cô giáo của con cắn móng tay đấy mẹ.
Mẹ: (chẳng nói được gì:))..chỉ còn cách lảng tránh vấn đề:) và để ‘mặc bay suy nghĩ’:).

Bội thu:

quà Giáng sinh cho nàng và chàng. (đúng là cô Giang chú Đông mở hàng tặng quà son sẻ:)). Quà của cô Giang và chú Đông đến sớm nhưng bố mẹ nhất định bắt anh chị đến đúng giáng sinh mới được mở quà. Anh Khôi giúp em ”xử lý” túi quà cô chú dành cho em Lam và anh chộp lấy ngay quyển sách truyện của em Lam đọc lấy đọc để. Em Lam lăng xăng bên cạnh nài nỉ: sách Lam mà Khôi.:)

DSC_0102.JPG

(đang thảo luận cách chơi:))

Còn cái gối hình con rồng thì anh Khôi nghĩ ra trò: anh lấy thêm một cái gối giống như vậy nhưng hình con bọ màu đỏ (sinh nhật Khôi, bạn ở Canada tặng). Ông anh bảo cô em ngồi lên một gối, mình ngồi lên một gối và làm thành đoàn tàu. Em chân lũn tũn, sức lè tè nên đẩy gối mãi không đi thì anh chổng mông lên ủn giúp. Chỉ có trò đấy mà ”cứu vớt” được bố mẹ hơn 1 tiếng đồng hồ thảnh thơi.

DSC_0099.JPG

Khi bóc tiếp gói quà của cô chú dành cho anh Khôi thì đến bố mẹ còn thích, chứ đừng nói gì Khôi. Mẹ bảo Khôi: sách này có thể là sách kê đầu giường của Khôi được ấy nhỉ. Cô chú hiểu Khôi thích gì nên sách toàn những chủ đề đấy mê hoặc với anh con trai, ví dụ như vũ trụ, thiên nhiên vv… Khôi đã kịp liếc qua và có bài bàn về, đúng với câu hỏi của cậu con trai vài ngày trước đây (why is the ocean salty?) (tại sao nước biển lại mặn?). Con trai thích lắm, nhưng không biết có đủ độ thích để nghiền mà ngấm hết quyển sách không?:)

DSC_0100.JPG

2) Buổi chiều hôm trước, mở cửa. Mẹ bất ngờ thấy một túi quà màu đỏ được đặt ngay ngắn ở cửa. Đang vội đi đón con trai nhưng mẹ cũng phải dừng lại để nhìn vào túi quà vì bất ngờ. Mở tấm thiệp ra đọc và biết đựoc là của ông bà hàng xóm (không phải là ông bà hàng xóm cắt cỏ hộ/lau cửa kính:). Nhận được túi quà của ông bà mà mẹ cảm động và rất áy náy. Bởi lẽ, suốt cả nửa năm chuyển về từ Canada, không một lần gọi điện thoại hay mò sang nhà ông bà để hỏi thăm. Dĩ nhiên, cũng có những yếu tố khách quan ví dụ như ông bà cũng hay đi chơi và mẹ Châu thì một tay hai nách con bé lít nhít nhưng cũng không thể biện hộ được: vì sao không một lần gọi điện cho ông bà. Trên đường đến trường Khôi, một cảm giác ấm lòng khi nghĩ về ông bà hàng xóm, nghĩ về những người bạn. (Quà của ông bà cho 2 anh em là một chú hổ con mềm thật là mềm và yêu rất yêu, thêm vào bộ sưu tập thú nhồi bông đủ các loại con của 2 anh em. Khôi và Lam thích chú hổ này lắm: hết anh đến em nựng nựng thơm thít)

3) Quà của bố mẹ tặng con trai và con gái. (bố mẹ bảo; anh em chia sẻ với nhau, nên chỉ có một món quà chung:)). Trước Giáng sinh, bố mẹ có hỏi con trai: con muốn ông già no^-en tặng con gì? (nhưng mà con trai ‘già đời’ nên bác lại: bố mẹ ơi, làm gì có ông già no^-en:)). Bố mẹ lấp liếm: thế à, thế nếu cho con ước có một món quà Giáng sinh thì con muốn gì? con trai bẽn lẽn (vì con trai ước nhưng không nghĩ là có thể thành hiện thực vì con trai được bố thủ thỉ rằng: mình phải tiết kiệm tiền thì mới mua được, vì rất đắt:)): con muốn có một cái kính viễn vọng (telescope). Sau con trai lại nói: nhưng mà kính viễn vọng đắt….thôi thì máy bay có điều khiển cũng được bố mẹ ạ:)).

DSC_0060.JPG

(Lắp kính với bố)
Bố mẹ không biết con trai sau này sẽ làm nổi trò trống gì (mà bố mẹ cũng không tham vọng/kỳ vọng gì) nhưng bây giờ, con trai đã rất cương quyết: sau này con rất muốn trở thành nhà khoa học nghiên cứu về vũ trụ:). Mẹ thì thầm với bố (thế thì chỉ có chết đói:)). Cũng chính về đam mê mấy sao, trời trăng nước như thế nên sách về vũ trụ đối với con trai lúc nào cũng hay, cũng thú vị (dù cho những sách đấy đọc đến nhàu cũ và nếu là của thư viện thì mẹ phải mượn đi mượn lại mấy lần:)). Kiến thức của con trai về mấy vụ này cũng đáng nể so với một cậu bé 5 tuổi.

DSC_0083.JPG

(Bố đang hướng dẫn con trai cách điều chỉnh kính)
Bố mẹ quyết định trở thành ”ông bà Santa bớt tiếc tiền” tặng con trai một cái kính viễn vọng như mong ước của con. Hy vọng con sẽ nhìn được các vì sao, các hành tinh như con mong muốn. Chỉ tiếc mấy hôm mua về, trời âm u không thấy được gì nên con trai mới chỉ đi ra đi vào ngắm xuýt xoa chứ ‘chưa làm ăn được gì’:). Con trai nói với mẹ: mẹ muốn nhìn được Venus (mẹ ko biết tiếng Việt tên là hành tinh gì) thì mẹ phải thức thật khuya hoặc dậy thật sớm mới nhìn được:). Nghe đúng là ‘kẻ đọc sách’ đang tăng thêm kiến thức cho ‘kẻ ít đọc sách’..thế nhưng ‘nhà khoa học tương lai’ của mẹ ạ, giờ đấy ”đi ngủ” vẫn quan trọng hơn:)).

DSC_0077.JPG

(Nào thử nhìn tí..mà Khôi chả nhìn thấy gì, ngoài mây thôi mẹ ạ:))

Thứ 5:

chỉ cần một bước nhảy nữa là chân với tới ngày cuối tuần: tâm trạng phấn chấn.

1) Đầu tuần, con trai đã nói về ”hội sách” (bookfair) của trường; vẫn là kiểu ”bắt chẹt bề trên”:) mình cần mua sách cho nhà trường bố mẹ ạ. (đúng là nhà trường sẽ ‘phất to’ nhờ mấy anh mấy chị ”yêu trường yêu lớp” như anh con nhà này:).
Giữa tuần, con trai hớn hở khoe mẹ: mẹ ơi, hôm nay con đã chọn được tất cả 3 quyển sách, 2 quyển cho con và 1 quyển cho em Lam. Và mình chỉ được phép mua những quyển mà con đã chọn hôm nay mẹ ạ. Con trai tiếp: quyển cho em Lam, con chọn vì sách nói về các động vật từ A-Z; em Lam học được chữ cái mẹ ạ. Con nghĩ em Lam sẽ rất thích vì chắc chắn có vần K vì sẽ có con Koala(con gấu bông, vật bất di thân của em Lam). Mẹ nghe thấy ”1 quyển cho em Lam” và các lý do (a) , (b) mà anh quyết định chọn quyển sách cho em, không những cảm giác tiếc tiền bay biến:) mà thay vào đấy lại thấy: hoạt động này của nhà trường cũng ý nghĩa đấy chứ:). Mẹ nhìn thấy, tình yêu thương của anh đối với em dường như đang lớn lên từng giờ từng ngày. Mẹ cảm động!
Cuối tuần (thứ 5), con trai bắt mẹ phải nhớ (chắc chàng nếm vài kinh nghiệm ‘đau thương’ từ bệnh ”nhớ nhớ quên quên” của mẹ nên lần này có vẻ rất ‘đề phòng’:)): mẹ nhớ bỏ vào ba lô của Khôi tiền để Khôi mang đến trả cô tiền sách nhé.:). Thế là mấy chục đô của mẹ tan vào khói…nhưng rất giá trị, con trai nhỉ?:)

2) Nhân tiện chuyện về quyển sách, mẹ muốn kể một chuyện tuy be bé nhưng tình cảm anh dành cho em thật sâu sắc. Mẹ hàng ngày vẫn than thở với bố: mẹ luôn phải làm ”quan tòa bất đắc dĩ” để giải tán các loại ẩu đoảng giữa anh và em. Thế nhưng, tuy anh có bực mình, có cáu kỉnh lúc bị em phá bĩnh nhưng sâu thẳm anh rất thương em. Nhiều ví dụ hàng ngày nhưng có một sự việc vừa xảy ra mẹ còn nhớ: hôm đi thi bơi về, bố mẹ đãi 2 anh em một bữa pizza. Anh muốn uống nước táo và bố mẹ bảo: con chạy ra máy để tự mua đi. Mẹ thấy anh lấy 2 hộp và mẹ hỏi: con có uống hết không mà lấy những 2 hộp? con trai bảo: mẹ ơi, con lấy cho em một hộp. Em Lam thích uống nước táo lắm mẹ ạ. Ừ nhỉ, sao mẹ vẫn cứ nghĩ là chỉ có mình Khôi uống nước táo nhỉ?:). Sau đấy anh còn đi lấy 2 ống hút, một cho mình và một cho em. Con trai đã biết chăm em rồi đấy!.:).
Một trong những điều bố mẹ mong muốn ở Khôi Lam là 2 anh em phải thương yêu nhau. Hôm trước, bố mẹ xem một bộ phim nói về tình cảm của 2 anh em ruột dành cho nhau, bố cảm động còn mẹ thì đã khóc. Có lẽ, giá trị của cuộc sống luôn vô hình, khó đánh giá được cho đến khi được sống trong tình yêu thương ruột thịt như vậy. Xem xong, mẹ rất hy vọng: Khôi và Lam cũng sẽ yêu thương nhau như thế.

Bình luận mới

Hình ảnh

Random Image

DSC_0189.JPG

DSC_0189.JPG

Newest Image

Mason-20120204-00153.jpg

Mason-20120204-00153.jpg

Random Album

Montreal_feb_10

Montreal_feb_10