<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Gia đình Lam, Khôi, Châu, và Việt &#187; Nguyệt Lam</title>
	<atom:link href="http://dinh.me/cat/nl/nguy%e1%bb%87t-lam/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://dinh.me</link>
	<description>All about our life...</description>
	<lastBuildDate>Fri, 18 May 2012 16:22:10 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.1</generator>
		<item>
		<title>Con gái ơi là con gái:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/3678</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/3678#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 01 May 2012 00:01:01 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nguyệt Lam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=3678</guid>
		<description><![CDATA[1) Anh Khôi tự ngủ rất ngoan nhưng sáng dậy là anh cứ phải làm một bài gọi mẹ. Em Lam ngủ sớm, dậy sớm (mẹ sướng vì em ngủ sớm nhưng đến khổ vì sáng nào cũng bị em lôi dậy từ sáng sớm:)). Có hôm em Lam nghe anh Khôi lại bài cũ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>1) Anh Khôi tự ngủ rất ngoan nhưng sáng dậy là anh cứ phải làm một bài gọi mẹ. Em Lam ngủ sớm, dậy sớm (mẹ sướng vì em ngủ sớm nhưng đến khổ vì sáng nào cũng bị em lôi dậy từ sáng sớm:)). Có hôm em Lam nghe anh Khôi lại bài cũ mà ca. Mẹ đang bận và em Lam đỡ mẹ thế này;<br />
&#8216;KHÔI À, KHÔI TỰ DẬY ĐI. MẸ ĐANG BẬN NHÁ. NHƯ LAM ĐÂY NÀY, LAM DẬY LAM CÓ GỌI MẸ ĐÂU?:)) (nhưng mà em quên, em gào mẹ lúc nửa đêm, gần sáng:))&#8217;.</p>
<p>2) Đến giờ ăn mẹ hay kích đông đả tây 2 anh em; với mục đích là gì thì quá rõ ràng:). Siêu &#8216;dụ trẻ con&#8217; mẹ bắt đầu: thế nào, anh Khôi muốn là gió xoáy không nào hay để Lam làm gió xoáy nào? (ý là thần gió thì phải ăn ào ào như gió:)). Khôi lập tức: &#8221;Khôi là gió xoáy! Em Lam thì có mà &#8216;gió nhè nhẹ&#8217; (breeze) (hì hụp tiếng Tây)&#8221;. Em Lam mồm vẫn nhồm nhoàm để cố vượt &#8216;gió xoáy&#8217; nhưng vẫn bốp chát:  GIÓ XOÁY LÀM GÌ CÓ MỒM:):)</p>
<p>3) Mẹ nhờ con gái lấy hộ cái điều khiển ti vi thì con gái phán: mẹ tự đi lấy đi. Mẹ có chân mà:)) (chịu em. Nguồn là do anh Khôi cả mà ra. Em nhờ anh và được anh trả lời thế. Em lưu trữ để áp dụng vào mẹ:))<br />
Chiều qua, mẹ cũng bắt chước em. Mẹ trả lời: con cũng có chân mà khi em &#8216;sai&#8217; mẹ lấy hộ em cái binh nước. (có khi mẹ sai khi mẹ lại lặp lại kiẻu câu không mấy &#8216;ngoan ngoãn&#8217; này, nhưng lúc đấy tự nhiên mẹ muốn trêu em:)).Ai ngờ con gái bảo: &#8221; THẾ ĐỂ LAM LẤY CÁI KÉO (kéo thủ công) CẮT CHÂN LAM ĐI NHÉ:)). Nguy thật. Mẹ chừa đi cái tính &#8216;thích trêu trẻ con&#8217;:)!</p>
<p>4) Nghe thấy mẹ gào anh Khôi ngồi vào bàn để làm bài tập, con gái đế theo thế này:<br />
&#8216;KHÔI, KHÔI PHẢI HỌC BÀI CHĂM GIỐNG LAM ĐÂY NÀY. (con gái tỏ ra gương mẫu trong việc đọc sách chăm chỉ nhưng mà sách lại để ngược:)). KHÔI KHÔNG HỌC BÀI LÀ DỐT ĐẤY.&#8217;:)).</p>
<p>5) Chủ nhật con gái và con trai bám lấy bố như kiến thấy mật ngọt:). Nhưng chẳng hiểu sao, thân thiết suốt buổi sáng, buổi chiều con gái quay sang giận dỗi bố thế này: LAM CHỈ YÊU MẸ VÀ ANH KHÔI THÔI. BỐ CHO ÔNG RON ĐI:) (ông Ron là ông hàng xóm, sát vách nhà Lam Khôi):)</p>
<p>6) Bố gọi điện cho bà Nội qua máy tính và cả nhà cùng nói chuyện với bà. Lúc tạm biệt, bà Nội nhắn nhủ: Lam Khôi, 2 đứa phải ngoan cho bố mẹ vui nhé. Lam đang nằm ngả ngớn trên giường và khi nghe thấy thế, khẳng định luôn với bà: BÀ ƠI, 2 ĐỨA NGOAN RỒI BÀ Ạ:)).</p>
<p>7) Thú vui của cả 2 anh:nhăm nhe lúc bố &#8216;thư giãn&#8217; ghế sofa là nhảy chồm chồm lên bố:). Có khi quá khích, làm bố kêu oai oái. Trong vụ nhảy lên người bố thì anh Khôi là &#8216;chủ trò&#8217;. Tuy cùng một phe cánh nhưng không biết có phải do tính &#8216;hiền dịu con gái&#8217; còn vớt vát sót lại hay không mà quay sang &#8216;bán đứng đồng minh&#8217; thế này:<br />
KHÔI ĐỪNG NHẢY NỮA, BỐ ĐAU ĐẤY!:). Tiếng ta không xong thì quay sang dằn giọng anh chị bằng tiếng Tây: KHÔI, I SAID NO MORE MONKEY JUMPING ON THE &#8216;BỐ&#8217;:)). (áp dụng rất hiệu quả bài hát tủ &#8216;no more monkey jumping on the bed:))</p>
<p>8  ) Mẹ thích nhất câu này của Em: Lam rất rất rất rất (nhấn mạnh từ &#8221;rất&#8221; đến khi nào gần hết hơi thì thôi:))) yêu mẹ!:)</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4761" title="DSC_0503.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4763&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="320" id="IFid2" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0503.JPG"/></a></div>
</div>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/3678" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/3678/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>6</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tin nhắn yêu thương:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/3586</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/3586#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 24 Apr 2012 22:16:04 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Cuộc sống hàng ngày]]></category>
		<category><![CDATA[Khôi]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyệt Lam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=3586</guid>
		<description><![CDATA[ dành cho người ở phương xa:). Sáng nay bố lại cắp va-li đi công tác ở Philly 3 ngày. Con trai và con gái, thậm chí là &#8216;bạn gái&#8217; dậy thì chẳng thấy bóng dáng bố đâu nữa:). Dạo này, bố phi như ngựa nên mẹ con cũng phải cố gắng quen đi với cảnh; &#8216;ba [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="g2image_centered" style="text-align: left;"> dành cho người ở phương xa:). Sáng nay bố lại cắp va-li đi công tác ở Philly 3 ngày. Con trai và con gái, thậm chí là &#8216;bạn gái&#8217; dậy thì chẳng thấy bóng dáng bố đâu nữa:). Dạo này, bố phi như ngựa nên mẹ con cũng phải cố gắng quen đi với cảnh; &#8216;ba mẹ con nương tựa nhau&#8217;:) mà vui. Mẹ đang đùa bố : &#8216;khéo hàng xóm chẳng thấy bố đâu, nghĩ nhà này là &#8216;mẹ đơn thân&#8217;:)).</div>
<div class="g2image_centered" style="text-align: left;">Tình cảnh là vậy:). Chiều nay, 2 anh em cứ chơi được với nhau một lúc hòa thuận lại quay sang cấu véo nhau. Mẹ mệt phờ râu nên tự nhiên nhìn thấy cái điện thoại và nghĩ ra trò rủ rê: thôi, Khôi ra nhắn tin cho bố đi:). (gọi là biện pháp tách 2 &#8216;phẩn tử ly khai&#8217;). Mẹ nghĩ ra trò này (nhưng không nghĩ là Khôi có thể nhắn tin cho bố vì chưa bao giờ Khôi làm cả). Khôi hỏi mẹ nhắn thế nào? mẹ chỉ dẫn ngắn gọn nhất có thể: thì con vào phần &#8221;nhắn tin&#8221; và tự tìm hiểu xem:). Mẹ thấy con trai ngồi ôm lấy cái điện thoại và tình hình &#8216;chiến sự&#8217; yên ấm hẳn.:). Mẹ ung dung việc mẹ mẹ làm, việc con con làm. Mấy khi tự do vậy. Tận hưởng:).</div>
<p style="text-align: left;">Một lúc sau, con trai chạy vào đưa &#8216;nhắn nhủ tình yêu&#8217; của mình cho bố, để mẹ xem trước khi bấm &#8221;gửi&#8221;. Và đây là &#8216;tin nhắn yêu thương&#8217; gửi bố:</p>
<div class="g2image_centered" style="text-align: left;">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4743" title="DSC_0454.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4744&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="320" id="IFid4" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0454.JPG"/></a></div>
</div>
<div style="text-align: left;">(Mẹ bất ngờ vì lần đầu tiên cầm lấy máy điện thoại để nhắn tin (lâu nay chỉ dùng đến chức năng nghe nhạc và gọi điện thoại là cùng) nhưng con trai có 1 cái tin nhắn rõ ràng, câu đâu ra đấy và đặc biệt cách chấm và cả dấu than trong câu)</div>
<div style="text-align: left;">&#8230;&#8230;..</div>
<div style="text-align: left;">(Phần này phục vụ độc giả ông bà Ngoại):)</div>
<div style="text-align: left;">Chào bố ạ</div>
<div style="text-align: left;">Con nhớ bố rất nhiều. Con hy vọng bố đã có một chuyến khởi hành tới Philly tốt đẹp. Con yêu bố. Mong bố đi công tác tốt ạ. Hẹn gặp bố vào thứ 5 này nhé.</div>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/3586" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/3586/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>10</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tiếng Tây của Em:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/3527</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/3527#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 15 Apr 2012 15:13:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nguyệt Lam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=3527</guid>
		<description><![CDATA[1) Học mót, học sót của anh Khôi và cùng với mấy bạn hoạt hình mà Em cũng bỏ túi được toàn bộ chữ cái thường và viết hoa của bảng chữ cái tiếng Anh. Đánh vần với Em là chuyện nhỏ. Chuyện đếm tiếng Tây từ 1 đến 20 cũng không phải quá khó, miễn là [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>1) Học mót, học sót của anh Khôi và cùng với mấy bạn hoạt hình mà Em cũng bỏ túi được toàn bộ chữ cái thường và viết hoa của bảng chữ cái tiếng Anh. Đánh vần với Em là chuyện nhỏ. Chuyện đếm tiếng Tây từ 1 đến 20 cũng không phải quá khó, miễn là lúc Em có lỡ quên thì ai đấy mớm cho em  tí tí. Nay đến chuyện khó hơn, đấy là chuyện liên hệ âm và từ. Mẹ chưa lúc nào dạy Em lấy một phút tử tế, thế mà lại đày đọa hỏi bài Em kiểu thế này:</p>
<p>Mẹ: a (ei) is for&#8230;.</p>
<p>Em: Lam chã biết được;0</p>
<p>Mẹ: (mớm bằng cách phát âm 2 âm đâu : ep..)</p>
<p>Em: Apple.</p>
<p>Mẹ: B is for</p>
<p>Em: (không cần suy nghĩ):  for Ball</p>
<p>Mẹ: C is for</p>
<p>Em: for Cat/Car (chà được những 2 từ:))</p>
<p>Mẹ: D is for</p>
<p>Em: for Dog  (bố ngồi bên gợi ý chỉ vào bố + mồm khuơ khoắng phát âm &#8216;de&#8230;&#8217;&#8211;) em thêm; for Daddy:))</p>
<p>Mẹ: E is for</p>
<p>Em: for Elephant (gì chứ con này là em nhớ lắm:))</p>
<p>Mẹ: F is for</p>
<p>Em: for Fish</p>
<p>Mẹ: G is for</p>
<p>Em: (tịt ngúm)</p>
<p>Mẹ; (lại giở chiêu mớm: ga:&#8230;)</p>
<p>Em: Garden:)</p>
<p>Mẹ: H is for?</p>
<p>Em: for House</p>
<p>Mẹ: I is for</p>
<p>Em; (lại tịt)</p>
<p>Mẹ: Ixo*`&#8230;</p>
<p>Em: Iceream:)</p>
<p>Mẹ: J is for?</p>
<p>Em: for Jump (mẹ không nghĩ em biết từ này:))</p>
<p>Mẹ: K is for?</p>
<p>Em: (tắc tị:)).</p>
<p>Mẹ: (giơ con gấu Koala)..</p>
<p>Em: (sau khi mẹ giơ mỏi cả tay, mồm thì phát âm &#8216;câu..&#8221; mỏi cả tứ chi thì em mới nói được: Koala:).</p>
<p>Mẹ: L is for..</p>
<p>Em: for Lam:)</p>
<p>Mẹ: N is for</p>
<p>Lam: Lam không biết</p>
<p>Anh Khôi (gợi ý): ne&#8230;, nhưng em vẫn tịt ngúm.  Tóm lại là em &#8216;chã biết thì làm sao trả lời&#8217;:))</p>
<p>Mẹ: M is for</p>
<p>Em: for Monkey (biết rõ vì Em leo trèo giống khỉ con:))</p>
<p>Mẹ: O is for?</p>
<p>Em: for Our (bố mẹ sém xỉu vì hoàn toàn không nghĩ từ này có trong &#8221;từ điển&#8221; của Em:))</p>
<p>Mẹ: P is for</p>
<p>Em: (cười sằng sặc): for POOP:))</p>
<p>Mẹ: Q is for</p>
<p>Em: (cười trừ)</p>
<p>Anh Khôi: (gợi ý nhưng vẫn không tác động được để chữ bay ra:))</p>
<p>Mẹ: (bỏ qua Q):).</p>
<p>Mẹ: R is for</p>
<p>Em: (khó quá:))</p>
<p>Mẹ: (bỏ qua hơi nhiều nên lần này không tha:)) (mớm: reb&#8230;)</p>
<p>Em: a.. for Rabbit:))</p>
<p>Mẹ: S is for</p>
<p>Em: (ngập ngừng)</p>
<p>Mẹ: phát âm âm &#8216;s&#8217;</p>
<p>Em: (bật ngay) for Sun</p>
<p>Mẹ: T is for?</p>
<p>Em: for Train (thuộc bài&#8211;) abc hoạt hình họ bảo thế:))</p>
<p>Mẹ: U is for?</p>
<p>Em: Umbrella</p>
<p>Mẹ: V is for?</p>
<p>Em: for Violin (chứng tỏ luyện Abc bài hát nhiều:))</p>
<p>Mẹ: X is for?</p>
<p>Em: em chã biết được:)). (mẹ dễ tính bỏ qua:))</p>
<p>Mẹ: Z is for</p>
<p>Em: suýt nữa lại &#8221;em chã biết được&#8221;;)</p>
<p>Mẹ: phát âm âm &#8221;z&#8221;:</p>
<p>Em: &#8230;à à <img src='http://dinh.me/wordpress/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' />   for zoo</p>
<p>.-) (Ông bà Ngoại: tìm từ có âm đầu trùng với âm của chữ cái tiếng Anh ấy ông bà ạ)</p>
<p>Hoan hô Em thoát cuộc &#8216;hạch sách&#8217; của mẹ một cách vẻ vang:)). Âm nào chưa biết, đợi đến tháng 9 đi học cô giáo dạy nhá Em:)).</p>
<p>2) Không biết mẹ đang bực mình chuyện gì mà thấy mặt mẹ, em tuôn ra luôn câu tiếng Tây này: What happened to you, mommy? (mẹ làm sao thế?:)). Mẹ tỉnh hết cả người:)</p>
<p>3) Trời thì lạnh mà em cứ nhất định đòi đi dép lê lệt sệt. Mẹ bảo em đi giày, em vẫn không chịu. Mãi đến lúc mẹ chốt hạ: trời hôm nay lạnh, con không đi dép được. Con muốn đi cùng mẹ thì đi giày, còn không thì con ở nhà mẹ đi đây.</p>
<p>Cái mẹt em bắt đầu cười nịnh mẹ: ok mommy, whatever:)) (thôi được rồi mẹ, đi gì cũng được:)). . (y giọng ông anh:))</p>
<p>Cái vốn tiếng Tây học mót, học sót của thằng anh, may ra đựng đầy cái vỏ ốc, thế mà cũng biết sử dụng đúng lúc, đúng hoàn cảnh:)).</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4629" title="DSC_0112.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4631&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="320" id="IFid6" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0112.JPG"/></a></div>
</div>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/3527" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/3527/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>5</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Một ngày thứ 4:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/3511</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/3511#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 12 Apr 2012 00:45:36 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Cuộc sống hàng ngày]]></category>
		<category><![CDATA[Khôi]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyệt Lam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=3511</guid>
		<description><![CDATA[1) Mệt không đựng đâu cho hết. Con gái lại quay ra ốm. Và mẹ cũng không biết là ốm này hay ốm trước, ốm nào làm mẹ &#8216;tiêu hao&#8217; gram thịt nhiều hơn:). Mẹ vẫn ra rả rằng: con gái tuy bé nhưng sức đề kháng tốt lắm. Thế là liên tục cả 2 [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>1) Mệt không đựng đâu cho hết. Con gái lại quay ra ốm. Và mẹ cũng không biết là ốm này hay ốm trước, ốm nào làm mẹ &#8216;tiêu hao&#8217; gram thịt nhiều hơn:). Mẹ vẫn ra rả rằng: con gái tuy bé nhưng sức đề kháng tốt lắm. Thế là liên tục cả 2 tháng này, em làm cho 2 trận tơi bời, đến bác sĩ cũng ngán chứ đừng nói gì đến mẹ:). Bố đi công tác bao nhiêu ngày là từng đấy ngày mẹ con &#8216;chiến đấu&#8217; không mệt mỏi trên chiến trường đầy vi khuẩn. 3 mẹ con lại rồng rắn đi thăm bác sĩ chiều nay và em lại phải &#8221;tẩm bổ&#8221; một toa kháng sinh 10 ngày tiếp.:(. Mẹ nói với bác sĩ: phải làm sao chứ, mấy con vi rút/vi khuẩn mà chui qua thằng anh nữa thì tớ:) chỉ có nước đập đầu vào gối mà tự tử:). Đúng thật. Đấy là mối lo nhất của mẹ. Mẹ cứ phải để mắt từng tí một cách ly 2 anh em và bắt Khôi phải rửa tay liên tục.  Không biết, sự cố gắng đấy của mẹ có ăn thua gì không?</p>
<p>2) Trời tháng tư ở đây đúng là dở dở ương ương như cô gái ế chồng:): ngày lạnh, ngày nóng, ngày thì gió hun hút, có hôm lại mưa tầm tã. Hôm nay trời mưa phùn lất phất và lạnh vào buổi sáng sớm. Mẹ than ngán thở dài. (không có ai trút mệt thì quay sang bực trời:)). Khôi bảo mẹ: mẹ có biết là &#8216;mưa tháng 4 là giúp cho hoa nở vào tháng 5 không&#8217;.   Cũng có lý nhỉ? <img src='http://dinh.me/wordpress/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> .</p>
<p>3) Chủ nhật bố chơi trốn tìm với Khôi Lam (trò chơi yêu thích của con trai và con gái). Bố và em Lam một phe và anh Khôi một phe. Lúc đầu, bố và Lam trốn cùng một chỗ nhưng em Lam mà nghe anh Khôi gọi là: Khôi ơi, Lam đây:). Vậy nên, bố quyết định, tìm cho chị nàng một chỗ và sau đấy thì tự đi trốn chỗ khác. Anh Khôi không quá khó để tìm em Lam:) vì anh cứ đi theo tiếng ới của em mà tìm thôi:). Tìm được em thì anh quay sang hỏi thì thầm: Lam biết bố ở đâu không? &#8216;chỉ điểm&#8217; Em dẫn anh vào tận góc bố trốn:).  Bố cười: a ha Lam chỉ bố cho Khôi à? Lam thản nhiên: thì Lam nói thật mà:). Bố xuề xòa (vì không muốn làm cho Em khó hiểu với &#8221;quy tắc cần phải nói đúng, nói thật&#8221; mà bố mẹ quy định cho 2 anh em): đúng đúng, Lam nói thật.:)).</p>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/3511" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/3511/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>5</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Kỳ nghỉ xuân:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/3471</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/3471#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 07 Apr 2012 02:50:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Cuộc sống hàng ngày]]></category>
		<category><![CDATA[Khôi]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyệt Lam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=3471</guid>
		<description><![CDATA[của con trai gần kết thúc thì năng lượng của bố mẹ cũng gần cạn:). Kỳ nghỉ xuân bắt đầu từ thứ 7 tuần trước đến thứ 3 tuần sau. Thực ra bố mẹ cũng không hề có kế hoạch gì cụ thể cho kỳ nghỉ này của con trai vì trong nhà lớn bé [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>của con trai gần kết thúc thì năng lượng của bố mẹ cũng gần cạn:). Kỳ nghỉ xuân bắt đầu từ thứ 7 tuần trước đến thứ 3 tuần sau. Thực ra bố mẹ cũng không hề có kế hoạch gì cụ thể cho kỳ nghỉ này của con trai vì trong nhà lớn bé vẫn chưa thực sự khỏe sau trận càn của ốm. Vậy nên, bố mẹ cứ  kiểu &#8221;ngày nào tính ngày ấy&#8221; và tùy tình hình sức khỏe mà tính tiếp. Thế mà nhìn lại, một tuần trôi qua, con trai con gái cũng được một tuần chơi tới bến:).</p>
<p>1) Ngày đầu tiên (thứ 7): Bố mẹ cho 2 anh em đi lượn phố phường và mua bán trong trung tâm. Chắc phải gần năm nay, cả nhà mới lại  có hứng đi &#8221;tiêu tiền&#8221; như thế:).  Chiến lợi phẩm cho cả một ngày ở trong khu buôn bán là việc mua  kiểu như đi buôn giày dép cho cả bố và mẹ:), túi xách, ví cho mẹ,  bộ quần áo vét cho bố và một đôi giày cho anh Khôi. Riêng đôi giày cho con trai có giá trị bằng 1/5 bộ vét của bố:). Con trai thích đôi giày quá nên mua xong diện luôn. Em Lam chỉ được mấy cái kẹo mút nhưng vẫn vui vẻ <img src='http://dinh.me/wordpress/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> .  Lúc nào mà mẹ tỏ ra &#8216;tiếc của&#8217; quá mức thì toàn được bố động viên &#8221;mua đi em. Đời được mấy hơi&#8221;:). Thế thì a lê hấp, mẹ cứ ăn chơi theo tiêu chí &#8221;đời được mấy hơi&#8221; của bố.</p>
<p>2) Ngày  2 (chủ nhật): Buổi sáng: Trời tháng 4, rét căm căm. Khôi có buổi học quần vợt đầu tiên trong khóa học này. (Khôi bỏ lỡ một buổi đầu tiên vào tuần trước đấy do ốm). Mặc dù trời lạnh nhưng là buổi đầu tiên, nên mẹ và em Lam cũng bám đuôi theo để cổ động viên anh Khôi. Mẹ cứ nghĩ, học quần vợt ở tuổi Khôi thì chỉ ra khệnh khạng vài quả bóng là hết mức. Thế nhưng, các bạn nhỏ được thầy giáo dạy  các động tác rất cơ bản.  Khôi chắc cũng được thừa hưởng chút gen &#8221;thể thao chìm của bố&#8221;:) nên đánh bóng, giao bóng được thầy giáo khen. Tuy nhiên, phần các bạn nhỏ thích nhất vẫn là phần nghỉ giải lao và được đi khắp sân nhặt bóng cho thầy giáo:). Ra về, Khôi bảo bố mẹ: con rất thích chơi quần vợt bố mẹ ạ. Mẹ nháy mắt: có khi thích hơn bơi ấy nhỉ?:). Đứng ở sân, khi thấy con trai đánh được bóng thầy ném cho thì mẹ cũng thích nhưng phần thích nhất của mẹ là phần, đi chơi về, cu cậu chén sạch phần cơm trưa mẹ chuẩn bị:).</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4692" title="Braddock-20120401-00183.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4693&amp;g2_serialNumber=2" width="360" height="480" id="IFid14" class="ImageFrame_none" alt="Braddock-20120401-00183.JPG"/></a></div>
</div>
<div class="g2image_centered">(thầy giáo mũ trùm kín đứng ném bóng cho các bạn đánh sang. Khôi là bạn đội mũ đỏ trong vị trí đánh bóng)</div>
<p>Buổi chiều: </p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4707" title="DSC_0479.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4708&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="320" id="IFid15" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0479.JPG"/></a></div>
</div>
<div class="g2image_centered">(Được đi tàu điện ngầm bao giờ cũng là điều sung sướng của cả anh và em)</div>
<p> Vừa từ buổi tập quần vợt về. Bố loay hoay máy tính thế nào mà tìm được một triển lãm về tàu Titanic nhân dịp kỷ niệm 100 năm ngày tàu chìm. Khỏi phải hỏi thì con trai cũng hét ầm lên sung sướng khi biết là được đi xem triển lãm về đề tài mà con trai đang rất quan tâm. Lại một buổi chiều, cả nhà đi ngao du ở trong DC. Bố mẹ thán phục em Lam tài đi bộ. Vào DC thì chỉ có cách tiện nhất: lái xe ra tàu điện ngầm, đi tàu điện ngầm và sau đấy đi cuốc bộ.  Chiến lợi phẩm  anh Khôi:  thêm 2 quyển sách vào bộ sưu tập sách Titanic của mình, 1 bộ bài in những tranh ảnh liên quan đến tàu Titanic. Phải nói, cuộc triển lãm bổ ích vì con trai cũng biết thêm nhiều điều thú vị về tàu Titanic.  Còn em Lam thì tự chọn cho mình một con vịt kêu quạc quạc.</p>
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4710" title="DSC_0515.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4711&amp;g2_serialNumber=2" width="220" height="146" id="IFid16" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0515.JPG"/></a></div>
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4713" title="DSC_0523.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4714&amp;g2_serialNumber=2" width="220" height="146" id="IFid17" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0523.JPG"/></a></div>
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4716" title="DSC_0530.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4717&amp;g2_serialNumber=2" width="146" height="220" id="IFid18" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0530.JPG"/></a></div>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ngày 3: (thứ 2) Bố đi làm. Buổi chiều con trai, con gái hộ tống mẹ đi khám bác sĩ. Mẹ được bác sĩ bồi bổ cho một toa kháng sinh. Bác sĩ an ủi mẹ: nhà bác sĩ cũng ốm hết lượt như thế:) vì ở vùng này đang có loại vi rút đấy hoành hành (bác sĩ có 2 đứa con bằng tuổi Lam Khôi).  Về đến nhà, bố gọi điện thoại thông báo: mai bố đi Philly gặp khách hàng, mẹ con ở nhà chuẩn bị mai đi với bố:)</p>
<p>Ngày  4: (thứ 3) Bố &#8221;chỉ thị&#8221; gì chứ cứ liên quan đến ăn và chơi thì con trai và con gái ủng hộ nhiệt tình. Mẹ thì hơi ngại vì mệt:), nhưng nghĩ đến nếu không đi với bố, ở nhà mua vui cho nàng và chàng chắc còn mệt hơn. Thôi thì không biết cái nào mệt hơn cái nào,:) đi thì đi vậy!:).  Buổi trưa mới lết được đến khách sạn. Bố phải chạy ra văn phòng ở Philly để họp ngay. Mẹ con tự ăn, tự chơi theo kế hoạch đã vạch sẵn của bố. (bố đã cẩn thận in ra các chốn ăn chơi cho mẹ con, mẹ con cứ thế mà lên tắc xi và tác chiến). Lần đầu tiên đi chơi không có bố, nên tự nhiên mẹ thấy mẹ &#8216;tháo vát&#8217; hẳn:). Mấy mẹ con mua vé đi tàu con vịt (vừa là xe ô tô vừa là thuyền) để đi một vòng quanh thành phố và phần hay nhất là lúc xe chuyển thành thuyền và lao xuống sông. Mẹ nhắm tịt mắt vì sợ:). Con trai được mẹ giao phó cho trọng trách chụp ảnh vì mẹ bận bế nàng Lam ngủ.:). Sau đấy, mẹ con đi xem phòng trưng bày chuông, biểu tượng tự do, của Mỹ. (Liberty bell). Tại đây, Khôi lại vác tiếp về một quyển sách lịch sử của Mỹ. Khôi đọc và kéo mẹ lại xem. Mẹ thấy hay nên quyết định &#8216;rút hầu bao&#8217; ra ngay tắp lự:). Khôi còn chọn được một cái gọt bút chì có biểu tượng chuông và mỗi anh em một cái cờ Mỹ. (ăn cơm Mỹ/hít không khí Mỹ hay sao mà 2 anh em đi đâu mà thấy cờ Mỹ là rất thích:)). Mấy mẹ con mua cho bố một cái cốc có biểu tượng tự do ầm ầm:), để bố có thể uống cà phê khi lái xe.</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4719" title="DSC00711.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4720&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="360" id="IFid19" class="ImageFrame_none" alt="DSC00711.JPG"/></a></div>
</div>
<div class="g2image_centered">(Một trong những tác phẩm của con trai chụp khi đi trên thuyền, dưới cái cầu dài nhất Philly)</div>
<p>Ngày 5: (thứ 4) Kế hoạch vẫn là : mẹ con tự chiều nhau vì bố vẫn bận. Kế hoạch là cả nhà sẽ về vào buổi chiều khi bố xong việc. Mấy mẹ con lại rủ nhau đi bảo tàng Khoa học dành cho trẻ con. Ngày hôm đấy là ngày kém vui nhất vì Khôi bắt đầu thấm mệt. Bảo tàng thì to rộng và đủ thứ để xem. Tuy nhiên, bước chân vào bảo tàng  thì cái gì cũng tiền. Vé vào cửa đắt đỏ và người ta kinh doanh tối đa các hạng mục. (thế mới thấy hết được giá trị được sống gần DC và đi bảo tàng miễn phí ở DC:)).  Mấy mẹ con xem khu triển lãm về các bộ phần cơ thể con người (tim gan thận&#8230;). Khôi xông xáo dẫn mẹ và em Lam thăm quan mô hình &#8221;tim, phổi gan&#8221; (như một đường hầm). Đi ra khỏi mô hình, Khôi bảo mẹ: Khôi thấy hơi sợ mẹ ạ:). (nếu không vì &#8221;cần phải có một người tỏ ra dũng cảm&#8221; thì mẹ cũng sẽ nói &#8221;sợ quá con ạ&#8221;:)). Sau đấy lượn ra khu triễn lãm máy bay và được vào lái thử máy bay (Khôi chưa đủ tuổi để chơi trò này). Bù lại Khôi thích phần được điều chỉnh máy bay bằng tay cầm. Mẹ con mò lên tận tầng cao nhất để cho Khôi xem mặt trời bằng kính viễn vọng. Cuối cùng là 3 mẹ con vào xem bộ phim nói về &#8221;Lỗ đen&#8221; (Black holes). Khôi xem và bảo: cứ như mình được bay vào vũ trụ.  Kết thúc một chuyến mệt nhưng vui vào lúc chiều tối muộn!</p>
<p>Ngày 6 (thứ 5): Mệt! Mệt! Mẹ con được nghỉ ngơi nhưng thương bố vẫn phải đi cày.</p>
<p>Ngày 7 (thứ 6): Buổi sáng vẫn là thời gian tĩnh dưỡng. Buổi chiều, may có cớ đi khám bác sĩ mà bố được trốn về sớm:). (bố vẫn ho nên phải đi khám bác sĩ và bác sĩ bảo cứ chờ một tuần nữa không đỡ thì sẽ uống thuốc:)). Cả nhà lại phóng ra trung tâm mua bán lượn mấy vòng đến tận chiều tối mới về.  Lý do &#8221;đổ bộ trung tâm mua bán&#8221; : đi lấy bộ áo vét cho bố (mua rồi và phải để lại để họ chỉnh sửa cho vừa người). Mẹ quyết tâm:  &#8221; lần này nhất định tiền xu vẫn nguyên trong ví bà&#8221;:). Lấy được quần áo thì đi ăn sushi và cho con trai con gái  giải tỏa bớt năng lượng ở khu chơi ngay trong trung tâm mua bán. Vậy là hết 6 ngày trong 9 ngày nghỉ xuân của con trai. Phần tiếp theo, vẫn là y như thế: để tùy sức khỏe rồi tính tiếp:).</p>
<p>&nbsp;</p>
<div class="g2image_centered">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4722" title="IMG-20120406-00185.jpg"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4723&amp;g2_serialNumber=2" width="360" height="480" id="IFid20" class="ImageFrame_none" alt="IMG-20120406-00185.jpg"/></a></div>
</div>
<div class="g2image_centered">( 2 anh em trong khu chơi ở trung tâm mua bán: anh đi đâu cũng dắt tay em vì sợ em bị các bạn khác va vào. Mỗi khi em trèo lên cầu trượt hay cái gì cao thì anh đứng cạnh canh chừng. (bố mẹ ngồi ung dung một góc xem 2 anh em chơi).  Ở nhà thì có lúc thụi nhau <img src='http://dinh.me/wordpress/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' />  nhưng bố mẹ nhận thấy, anh Khôi rất thương em và luôn muốn che chở,  bảo vệ em khi cần thiết:). Con gái leo trèo như khỉ con:))</div>
<p>&nbsp;</p>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/3471" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/3471/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>7</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chăm mẹ:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/3457</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/3457#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 24 Mar 2012 20:44:20 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Khôi]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyệt Lam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=3457</guid>
		<description><![CDATA[Tối qua mẹ đang bảo bố: lần này mẹ khỏe thế, mấy bố con đều bị con vi rút đánh tơi bời mà mẹ chẳng hây hấn gì. Đấy, (nói vừa dứt lời):), sáng nay sốt, lạnh và nằm một đống ở ghế sofa. May mà chồng bị từ giữa tuần nên hôm nay tỉnh [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Tối qua mẹ đang bảo bố: lần này mẹ khỏe thế, mấy bố con đều bị con vi rút đánh tơi bời mà mẹ chẳng hây hấn gì. Đấy, (nói vừa dứt lời):), sáng nay sốt, lạnh và nằm một đống ở ghế sofa. May mà chồng bị từ giữa tuần nên hôm nay tỉnh táo đủ để đi siêu thị mua thực phẩm. (Không tưởng tượng nổi nếu cả ông và bà nằm một chỗ thì xoay ra làm sao?:().</p>
<p>Mưa to như trút giận. Mẹ ốm:  2 anh em tự chơi và chăm nhau. Cũng mất nửa thời gian đầu là có khẩu chiến nhưng khi thấy chẳng vịn vào ai nên đành vịn vào nhau mà vui:). Trong lúc bố vắng nhà, mẹ rên hư hử và kêu lạnh. Khôi bỏ chơi đấy, chạy vào phòng ngủ khệ nệ lết ra 2 cái chăn to sụ nữa và cẩn thận đắp lên người mẹ. (mẹ nói là cẩn thận vì con trai vuốt từng bên chăn cho phẳng phiu và muốn chắc chắn là chỉ hở mỗi cái mặt mẹ để mẹ khỏi bị lạnh). Mẹ khát nước và lại kêu:). Em Lam lon ton nhón chân lên bàn lấy cốc và đi ngay vào bếp chỗ máy lọc nước. Em rót cho mẹ nửa cốc nước và mang ra cho mẹ. Mẹ uống xong và Em hỏi: &#8221;mẹ uống nữa không Lam lấy cho?&#8221;:). Khôi vẫn đang  cố gắng hoàn thành &#8217;nhiệm vụ cao cả&#8217; ; làm ấm cho mẹ nhưng vẫn nói theo (đúng bài của mẹ &#8221;chỉ đạo&#8221; khi 2 anh em ốm: mẹ cần phải uống nhiều nước khi ốm mẹ ạ:).</p>
<p>Khỉ gió con vi-rút:  Mẹ vẫn run dưới lớp chăn dày của con trai. Con trai thấy thế nện luôn mấy cái gối bông trên lớp chăn ngoài cùng. Quả cũng ấm hơn thật:). Xong đâu đấy, anh Khôi  sờ trán mẹ và thấy mẹ sốt. Anh bảo: &#8221;mẹ sốt đấy mẹ ạ. Để Khôi đo nhiệt độ cho mẹ nhé&#8221;. Em Lam thấy thế,  đứng bên cạnh bắt chước anh, sờ trán mẹ và cũng rất &#8216;bác sĩ&#8217;:): &#8221;trán mẹ nóng:)&#8221;. Khôi chạy đi tìm nhiệt kế và thực hiện từng bước đo rất bài bản. Khôi xem nhiệt độ và bảo: &#8221;đúng là mẹ sốt rồi&#8221;. Sau đấy, con trai trèo lên ghế sofa để tắt đèn, kéo rèm cửa sổ để mẹ ngủ. Anh khẽ bảo em: Lam trật tự cho mẹ ngủ:). Thương thế: 2 anh em làm như là khỏe lắm ấy, trong khi vẫn ho khật khưỡng.</p>
<p>Thỉng thoảng mẹ lại bảo Khôi gọi điện thoại cho bố xem bố ở đâu và sắp về chưa? Khôi gọi 1 lần nhưng bố không bắt máy. Khôi  trấn an mẹ: &#8221;chắc mẹ đang ốm nên mẹ thấy thời gian trôi chậm và mẹ sốt ruột đấy mẹ ạ. Chắc bố sắp về rồi. Nhưng không sao, Khôi sẽ chăm mẹ&#8221;.  Nghe con trai nói mà tim mẹ như tan chảy.</p>
<p>Mẹ phải ghi tốc ký lại khi những hình ảnh này vẫn đang sống động trong cái đầu u u mê mê của mẹ bây giờ:). Mẹ viết và  nghĩ về:  lúc nào đấy trong tương lai, Khôi Lam đọc lại những dòng này của mẹ. Các con sẽ cảm nhận được mình là những cậu bé/cô bé yêu bố mẹ và đáng yêu như thế nào và  cảm nhận được một tình yêu vô bờ bến mà bố mẹ dành cho các con!</p>
<p>Mưa vẫn rơi nặng hạt&#8230;&#8230; Hy vọng sang tuần, trời lại sáng rực rỡ!</p>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/3457" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/3457/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>20</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chuyện trong tuần:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/3439</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/3439#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 23 Mar 2012 21:48:50 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Khôi]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyệt Lam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=3439</guid>
		<description><![CDATA[1) Nổi bật nhất là &#8216;trận bão ốm&#8217; càn quét. Chỉ còn 1 ngày nữa là 7 ngày:  từng đấy ngày, từng đấy đêm con ốm và bố mẹ mất ngủ. (Bố mất ngủ vì phải xem &#8216;túi tiền còn đủ không&#8217;:), còn mẹ thì không được ngủ bởi hết anh sốt rồi đến em ho). Bây [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>1) Nổi bật nhất là &#8216;trận bão ốm&#8217; càn quét. Chỉ còn 1 ngày nữa là 7 ngày:  từng đấy ngày, từng đấy đêm con ốm và bố mẹ mất ngủ. (Bố mất ngủ vì phải xem &#8216;túi tiền còn đủ không&#8217;:), còn mẹ thì không được ngủ bởi hết anh sốt rồi đến em ho). Bây giờ vẫn cảnh ông anh ho sằng sặc, cô em khịt khịt như vịt con nhưng ít nhất mẹ cảm thấy dễ thở hơn được một tí.</p>
<p>Cả mùa đông, 2 anh em cũng có sụt sịt nhưng không bị sốt hay ho hen gì. Mẹ hí hửng điện thoại về khoe với bà Ngoại &#8216;bí kiếp truyền bí&#8217;:) thì ngay hôm sau, anh Khôi mở màn cho trận càn. (Tối về mẹ lẩm bẩm và bị bố bảo là &#8216;hâm&#8217;: &#8221;do mẹ cứ bu loa lên là &#8221;vì thế này, nhờ thế kia&#8221; nên Khôi Lam mùa đông này khỏe mạnh. Vừa dứt lời thế đã cho một trận&#8221;.). Kể người mà bị nghe những lời &#8221;mê tín dị đoan&#8221; thế này sẽ cho rằng kẻ phán là  &#8221;điên vì trong thời buổi này còn dị đoan đến mức đấy&#8221;. Nhưng nghiệm lại, không hiểu sao, cứ khoe khoang cái gì (nhất là chuyện sức khỏe của con) y như rằng mấy hôm sau lại &#8221;rầu rĩ&#8221; ngay. Tin hay không tin, nhưng thôi từ nay, cứ cố gắng &#8221;kìm nén cái mồm vạ gió&#8221; và  &#8221;trộm vía&#8221; cho lành!:). </p>
<p>2) Con gái ốm nhưng ngoan vô cùng tận. Em có bị thức giấc cả đêm do ho và thậm chí nôn thì Em không bao giờ khóc hay kêu ca. Đặc biệt lúc Em đi bác sĩ để lại &#8221;dấu ấn mạnh&#8221; cho mẹ và cả bác sĩ:). Có hôm mẹ đưa cả 2 anh em đi khám. Trong lúc mẹ đang bận canh anh Khôi do anh Khôi ho nhiều nên bác sĩ cho thở bằng máy (chỉ là thử xem anh có hợp thuốc bằng thở qua máy không? nhưng anh ấy lại càng ho nên bác sĩ lôi ra) thì bác sĩ khám cho Lam. Mẹ đứng cạnh nhưng không hề bế, ôm hay an ủi gì con gái mà để mặc con gái &#8216;chinh chiến&#8217; với bác sĩ. Lâu nay mẹ cứ nghĩ, vốn tiếng Tây của Em chắc bằng một nhúm không hết, thế mà bác sĩ bảo Em làm gì, Em làm nấy, ví dụ: mở miệng ra, nói a a, a a to hơn nữa nào, nằm xuống, thè lưỡi ra hay co lưỡi vào vvv. Mẹ nhìn sang Em, thấy Em làm răm rắp một cách ngoan không thể tin nổi. Phải nói, mẹ  cám ơn Em rất nhiều vì lúc đấy  Em đã &#8221;người lớn&#8221; đúng lúc để giúp mẹ.  Nếu  Em khóc; Em mè nheo thì làm sao mẹ có đủ tay/đủ sức/đủ bình tĩnh để canh chừng cả 2 anh em!. Yêu con gái!</p>
<p>3) Con trai ốm một trận, người lại bé như &#8221;cây kẹo&#8221;. Nhìn mà xót! Mẹ bảo bố: sao con mình nuôi mãi chẳng lớn gì cả.  Chẳng biết có đủ chất không nhỉ? Người cứ bé tí tẹo. Bố gạt phắt đi: &#8221;Ngày xưa, bố suy dinh dưỡng mà bây giờ vẫn vào diện:  môt nấc nữa là nhảy lên bậc &#8221;cần giảm cân&#8221;. Mà mẹ chỉ cao 1 mét 20 thì đòi con 1 mét 80 là sao?&#8221;:). Mẹ tỉnh người! Cũng đúng nhỉ?. Bố lại tiếp: &#8221;con mình thế không cần phải phàn nàn gì cả , cứ tưởng tượng những người sinh con ra tàn tật thì sao?. Tuyệt vời rồi! Mà không có ai/đứa trẻ nào là &#8221;hoàn hảo&#8221; cả&#8221;. Lại đúng! Nếu Khôi cứ cho là tàm tạm về nhiều mặt mà lại có một cơ thể cường tráng, sức khỏe trương phi nữa thì lại thành &#8221;cậu bé quá hoàn hảo&#8221; à? an ủi phần nào! nhưng rõ ràng, mục tiêu phấn đấu của bố mẹ vẫn là &#8221;có thể mang lại cho con trai/con gái của bố mẹ một sức khỏe dẻo dai và khỏe mạnh&#8221;.  Khôi, cố gắng để thật khỏe mạnh cho bố mẹ mừng, con nhé!</p>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/3439" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/3439/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>5</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chuyện trong ngày:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/3425</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/3425#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 14 Mar 2012 23:44:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Cuộc sống hàng ngày]]></category>
		<category><![CDATA[Khôi]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyệt Lam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=3425</guid>
		<description><![CDATA[1) Ngày hôm nay trời nắng rực rỡ. Đến cả &#8221;bà già hom hem&#8221; như mình mà cũng diện quần soóc và áo phông, thì thiên hạ chắc cũng nhiều người bắt đầu kêu ầm lên: mới đầu xuân sao mà nóng thế!:). Khôi hôm nay đi học, sau khi tắm buổi sáng và được mẹ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>1) Ngày hôm nay trời nắng rực rỡ. Đến cả &#8221;bà già hom hem&#8221; như mình mà cũng diện quần soóc và áo phông, thì thiên hạ chắc cũng nhiều người bắt đầu kêu ầm lên: mới đầu xuân sao mà nóng thế!:). Khôi hôm nay đi học, sau khi tắm buổi sáng và được mẹ diện cho áo phông đen mới, kiểu gài cúc hơi bụi cùng với một quần cùng màu, bụi phủi không kém. Ôi chà, trông anh con trai bảnh bao không tưởng tượng nổi:). Mẹ mới thấy câu &#8221;người đẹp vì lụa&#8221; đúng ngay cả với chàng gần 6 tuổi của mẹ. Khôi tuy là con trai nhưng da lại trắng trẻo nên hình như hợp với tất cả các màu thì phải, đặc biệt là màu đen:). Nhiều lúc, mẹ cũng hay kiểu &#8216;con mẹ, mẹ khen hay&#8217; nên bố huých tay nhặc nhở: đừng khen con trai mặc cái này đẹp, cái kia xinh nhiều,  không thì con trai lại  để ý về &#8221;tạo hình&#8221; quá thì nguy.:)</p>
<p>2) Không biết do hôm nay trời đẹp nên người khó tính cỡ mẹ cũng trở nên dịu dàng:), và bướng cỡ anh Khôi cũng trở nên ngoan ngoãn:)? Phải nói, một ngày trong ít ngày của tuần, mẹ không bị lạm phát năng lượng vào việc &#8216;hò hét, đôn thúc và chỉnh đốn&#8217; nàng và chàng, đặc biệt là chàng. Chàng đã biết kiểm soát câu nói của mình hơn:). Hình như, chỉ một lần gì đấy có lẽ vì quán tính:), con trai có lỡ nói 1 câu trong danh sách các câu bị mẹ cấm:) với em Lam nhưng sau đấy thì nhận ra và biết sửa lại ngay.</p>
<p>Chiều nay đi học về, thấy em Lam không chịu ăn lại còn biết cách dỗ dành em ăn ví dụ như: Lam ăn đi thì Khôi đến trường mượn sách công chúa cho (sở thích mới của em gái). Sau khi 2 anh em ăn buổi chiều thì mẹ giữ đúng lời hứa cho 2 anh em đi thư viện. Việc đi thư viện là chuyện không hứa thì mẹ cũng phải làm:), nhưng trước khi đi, mẹ lại tranh thủ nhét, gọi là &#8221;bài học nhân cách&#8221; vào đầu con trai:</p>
<p>Mẹ: Khôi thấy mẹ giữ đúng lời hứa với con và em Lam không?</p>
<p>Khôi: có ạ</p>
<p>Mẹ: thế con thấy việc giữ đúng lời hứa có quan trọng không?</p>
<p>Khôi: có ạ</p>
<p>Mẹ: Thế con nghĩ, những gì con hứa với mẹ hôm qua (nhắc khéo:)) con có thực hiện thế không?</p>
<p>Khôi: có mẹ ạ</p>
<p>Mẹ: Mẹ tin là con sẽ giữ đúng lời hứa của mình. Mẹ yêu con trai của mẹ thế! (yêu thật chứ không nịnh con trai nhỉ?:))</p>
<p>Khôi: (bắt đầu ngấm &#8216;giọng triết lý&#8217; của mẹ:)): nếu không giữ đúng lời hứa thì không ai tin mình nữa đúng không mẹ?</p>
<p>Mẹ: đúng đấy con a.</p>
<p>Mẹ con đi thư viện mà như là &#8221;đánh du kích&#8221; vì chỉ còn đúng 30 phút nữa là thư viện đóng cửa. Con trai lao ngay vào khu vực &#8221;non-fiction&#8221; (sách khoa học) và ôm hết tất cả những sách về vũ trụ và một quyển về &#8221;mưa ở rừng nhiệt đới&#8221;. Mẹ thắc mắc là sao con đọc hết những tập sách về các hành tinh rồi mà thì con trai bảo: những sách con đọc khác mẹ ạ, bìa nó màu đen, còn tập sách này là màu tím. Mẹ không chắc nội dung có khác nhau không:) nhưng nghe con trai bảo thế thì mẹ đành ngậm ngùi để yên cho con trai nhặt bỏ vào túi:). Mẹ chạy vội vơ được  2 quyển cho em Lam.</p>
<p>Khi về đến nhà, Khôi còn biết chia sẻ một việc (thường là của bố:), nhưng hôm nay bố về muộn nên mẹ con giúp:)) với mẹ: con  một thùng rác (thùng đựng rác tái chế) và mẹ một thùng (rác phế thải chung)  đẩy từ cổng vào ga-ra. Thùng của Khôi phải cao gấp rưỡi và to gấp mấy lần thì mẹ không thể so được:), thế mà con trai cũng đẩy được vào tận ga-ra cho mẹ. Em Lam thì cầm tập thư và giấy tờ (mẹ con tranh thủ lượm thư ở thùng thư luôn). Vậy là ba mẹ con, ai cũng có việc của mình, dù chỉ là quãng đường ngắn từ cổng vào đến nhà:).</p>
<p>Tới giờ đi ngủ, bố gọi điện về chào các con thì bị 2 đứa bao vây:); không cho bố bỏ máy (bố vài ngày nay không gặp con vì đi làm lúc con chưa dậy và về lúc con đã ngủ). Bố giúp mẹ bằng cách để  máy đấy, vừa làm việc vừa nghe Khôi đọc truyện về &#8221;sao Kim&#8221;, trong khi mẹ đưa em Lam đi ngủ.</p>
<p>Một ngày sẽ trọn vẹn vui vẻ hơn nếu trước khi đi ngủ, Khôi không kêu: con có cái gì ở lưỡi nổi lên đau:(. Không biết lại viêm họng hay là gì nữa. Cái anh này, chán thật, chẳng mấy lúc được khỏe mạnh!</p>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/3425" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/3425/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>8</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Góp nhặt:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/3312</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/3312#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 24 Feb 2012 16:13:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Cuộc sống hàng ngày]]></category>
		<category><![CDATA[Khôi]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyệt Lam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=3312</guid>
		<description><![CDATA[1) Ngày &#8221;tim nhảy tứ tung&#8221; đã qua cả tuần nhưng hôm nay mới khoe quà tặng của người bạn lớn trong nhà.  Hôm đấy bạn mò dậy ra sân bay lúc 4 giờ sáng và bò về tới nhà lúc nửa đêm, nên vợ bạn cũng không nghĩ  đến việc bạn đấy sẽ tặng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: left;">1) Ngày &#8221;tim nhảy tứ tung&#8221; đã qua cả tuần nhưng hôm nay mới khoe quà tặng của người bạn lớn trong nhà.  Hôm đấy bạn mò dậy ra sân bay lúc 4 giờ sáng và bò về tới nhà lúc nửa đêm, nên vợ bạn cũng không nghĩ  đến việc bạn đấy sẽ tặng gì/làm gì bất ngờ cho mình vào cái ngày mà &#8216;ai cũng  sô cô la ngọt ngào và hoa hồng đỏ thắm&#8221;:).</p>
<p style="text-align: left;">Vợ bạn còn tệ hơn nữa. Biết đấy, nhìn thấy đấy nhưng líu ríu con cái rồi cũng tặc lưỡi cho qua: không hoa, không sô cô la, không thiệp xanh thiệp đỏ gì cho chồng hết:).</p>
<p style="text-align: left;">Và&#8230;sự vô tình của vợ sẽ trôi &#8221;êm&#8221; vào dĩ vãng nếu như nửa đêm, khi mà ngày sắp hết, thì nhận được từ tay trái của chồng (tay phải bận vác va-li) cái túi, kèm theo một nụ cười &#8221;khuyến mại&#8221;: quà Valentine cho em đấy&#8221;:) (đùa chứ, câu này mình không thể cứ tự tiện thay đổi &#8221;ngôi thậm xưng&#8221;  để giảm tình đi ví dụ như là  &#8221;mụ&#8221;; làm vậy hơi oan cho lão gia:)). Vợ cảm động không nói nên lời:). ( May quá, suốt gần chục năm sống với mình, bị mình &#8221;tôi luyện&#8221; thế nhưng mà tính lãng mạn vẫn còn:).</p>
<p class="g2image_centered" style="text-align: left;">
<div class="wpg2tag-image"><a href="http://dinh.me/photos?g2_itemId=4675" title="DSC_0307-1.JPG"><img src="http://dinh.me/gallery2/main.php?g2_view=core.DownloadItem&amp;g2_itemId=4677&amp;g2_serialNumber=2" width="480" height="320" id="IFid22" class="ImageFrame_none" alt="DSC_0307-1.JPG"/></a></div>
</p>
<p class="g2image_centered" style="text-align: left;">(Biết vợ thích cốc, nghiện trà xanh nên lão lại vác về một cái cốc trái tim thủng lung tung:); thêm vào bộ sưu tập cốc của vợ:). Mua ở sân bay với cái giá bị vợ &#8221;chê&#8221;:))  </p>
<p class="g2image_centered" style="text-align: left;">2) Bố đi công tác bao nhiêu ngày thì từng đấy ngày mấy mẹ con bị cảm cúm, mắt mũi lèm nhèm. Vì đợt cảm này mà Khôi nghỉ mất 1 buổi bơi với đội, 1 buổi với &#8221;bầu sâu&#8217; và 1 buổi thi bơi. Khôi tiếc buổi thi bơi và suốt ngày hỏi mẹ: khi nào lại thi nữa hả mẹ?:). Chiều qua, mẹ con mới dắt díu nhau đi bơi lại. Trên đường đi, mẹ con tự nhiên lại bàn về chuyện béo gầy:</p>
<p class="g2image_centered" style="text-align: left;">Khôi: béo phì là không tốt đâu mẹ ạ.</p>
<p class="g2image_centered" style="text-align: left;">Mẹ: đúng thế. Nhưng mà con thì mẹ thấy vẫn gầy lắm. Con phải ăn nhiều hơn nữa.</p>
<p class="g2image_centered" style="text-align: left;">Khôi: chỉ cần cao và khỏe thôi mẹ ạ. Thế mẹ muốn Khôi béo ị à?(cười khúc khích vì thích thú với cụm từ &#8221;béo ị&#8221;:)).</p>
<p class="g2image_centered" style="text-align: left;">Mẹ: không, mẹ cũng mong con khỏe, đừng ốm và cao ráo:).</p>
<p class="g2image_centered" style="text-align: left;">Khôi: Khôi mà béo thì bơi chỉ có chìm:). Mẹ muốn Khôi chìm hảy nổi?:))</p>
<p class="g2image_centered" style="text-align: left;">Mẹ: (cười no bụng:))</p>
<p class="g2image_centered" style="text-align: left;">Khôi: mà cô Gumps ở trường con béo phì. Cô ấy béo giống quả bóng bay:))</p>
<p class="g2image_centered" style="text-align: left;">Mẹ: (cười nắc nẻ vì ..&#8217;béo giống quả bóng bay&#8221;)</p>
<p class="g2image_centered" style="text-align: left;">Khôi: mà Khôi thấy mẹ hơi gầy:))</p>
<p class="g2image_centered" style="text-align: left;">Mẹ: (nguy thật&#8230;lại quay ra &#8216;chê bai mẹ&#8217;:)). </p>
<p class="g2image_centered" style="text-align: left;">3) Chiều qua Lam và mẹ qua trường đón anh Khôi. ( Hôm nào Khôi có buổi học bơi thì bố mẹ đã xin phép cô hiệu trưởng và cô giáo dạy Khôi cho Khôi về sớm trước mấy phút).Vì đón sớm nên thường phải có một cô ở văn phòng đến tận lớp Khôi để mang Khôi ra văn phòng cho mẹ.Hôm qua cô ở văn  phòng có phải đang mong chờ mùa hè tới quá hay không mà cô mặc một cái áo len dài dài và một cái váy ngắn tũn tĩn (và không đáy:)). Lam thấy cô cứ ngúng nguẩy đi qua, Lam hỏi mẹ nhưng mà nói rõ to: &#8221; ơ.. thế mẹ ơi, tại sao cô ấy không mặc quần&#8217;?&#8221;. Mẹ cười mà không dám cười thành tiếng. May mà cô không biết tiếng Việt, nếu không Lam sẽ bị cô &#8216;tống khứ&#8217; khỏi trường <img src='http://dinh.me/wordpress/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> ).</p>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/3312" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/3312/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>12</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bố đi công tác:</title>
		<link>http://dinh.me/archives/3302</link>
		<comments>http://dinh.me/archives/3302#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 21 Feb 2012 00:28:17 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chau</dc:creator>
				<category><![CDATA[Cuộc sống hàng ngày]]></category>
		<category><![CDATA[Khôi]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyệt Lam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dinh.me/?p=3302</guid>
		<description><![CDATA[nhà vắng lại càng thêm vắng, vắng không để đâu cho hết:). Dạo này, bố lượn suốt nhưng cũng chỉ là trong ngày hoặc chỉ một hay vài tối là cùng. Đợt này, chã làm cho cả tuần; hết con gái rồi đến con trai gọi điện liên tục cũng chỉ với một câu hỏi: [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>nhà vắng lại càng thêm vắng, vắng không để đâu cho hết:). Dạo này, bố lượn suốt nhưng cũng chỉ là trong ngày hoặc chỉ một hay vài tối là cùng. Đợt này, chã làm cho cả tuần; hết con gái rồi đến con trai gọi điện liên tục cũng chỉ với một câu hỏi: thế khi nào bố về?:). Trước khi đi, bố có cuộc giao kèo rất rõ ràng, nhất là với con trai: nếu ở nhà Khôi và Lam ngoan, nghe lời mẹ và biết giúp đỡ mẹ thì bố về sẽ có quà. May có &#8221;câu thần chú&#8221; đấy mà giảm cho mẹ bao nhiêu năng lượng trong việc hò hét để chấn chỉnh lại &#8221;một số phần tử nổi loạn&#8221; trong nhà. Khôi mà chỉ cần chọc em khóc hoặc có dấu hiệu chí phèo thì mẹ niệm &#8221;câu thần chú&#8221; đấy là ngoan ngay:).</p>
<p>Ở nhà, 2 anh em được mẹ cho đi siêu thị và &#8221;hậu quả&#8221; lại vác về cả một hộp kem hoa quả que. Đến khi vào nấu bữa tối, mẹ cho cả 2 anh em vào cùng làm. Khôi muốn ăn trứng rán hành với nước cà chua. Mẹ cho Khôi làm hết các khâu trừ khâu rán nên anh ấy thích lắm và cố nhét hết vì đấy là thành phẩm của mình:). Em Lam chả làm và cũng chả ăn gì:) vì chị nàng no ễnh bụng khi trước đấy chén gần hết 2 cái pho mát dài. Sau bữa tối, mẹ hứa mẹ sẽ cho ăn kem. Anh 2 chiếc và em 1 chiếc: chân tay mũi miệng lem nhem toàn màu đỏ đỏ xanh xanh&#8230;trông như hề con:). Ăn xong thì anh Khôi tự đi rửa đĩa cho cả 2 anh em (đĩa để kê khỏi kem rơi) và tiện thì rửa tay và miệng cho cả em:). Ngoan phát khiếp!:).</p>
<p>Mấy mẹ con chơi chán thì lại bắt đầu chiến dịch &#8216;hù nhau vào bàn&#8217; để tăng thêm ít chữ vào đầu. (Anh Khôi đang có một &#8216;đề tài&#8217; rất hay ho và đầy thử thách của cô giáo gửi về nhà, lần sau mẹ sẽ đề cập đến vấn đề này:)). Anh Khôi tự làm nhưng để anh ấy ngồi xuống bàn thì cần có mẹ ngồi bên cạnh mua vui, lấy tinh thần cho anh ấy. Chán chưa?:). Cô em cũng một bút, một giấy đòi mẹ bày số, bày chữ. (dạo này cũng không đến nỗi &#8216;toẹt&#8217; lắm, chữ và số cũng đựng đầy cái lá mít cuộn lại chứ chẳng chơi:)). Học, chơi chán thì nghĩ đến kem.:) Mẹ ra điều kiện: anh uống hết cốc nước cam, em uống hết cốc sữa thì mỗi bạn sẽ được một que kem. Cô em tu ừng ực hết cốc sữa trước (cái kem có sức mạnh ghê gớm:)  nên được mẹ cho ăn kem. Trong khi đấy, anh Khôi ì ạch vẫn chưa hết cốc nước cam nên mới có cuộc hội thoại này:</p>
<p>Em Lam: Lam  không thích kem màu &#8221;trắn&#8221;. Lam thích kem màu xanh nước biển.</p>
<p>Anh Khôi: màu trắng, chứ không phải &#8221;trắn&#8221;</p>
<p>Em Lam: &#8221;trắn&#8221; chứ không phải &#8221;trắng&#8221; (&#8211;)biết sai nhưng vẫn cố cãi cùn:). Thỉng thoảng &#8216; MC &#8216; vẫn bị lỗi phát âm nhưng  thường biết là sai nên tự sửa. Không sửa kịp thì toàn bị anh Khôi &#8221;sửa gáy&#8221;:)))</p>
<p>Anh Khôi: &#8221;trắng&#8221;! Khôi là người sinh ra không phải để nói rờ rờ (tiếng Nghệ an gốc:)), mà là người sinh ra để Lam học tập đấy:))) (giọng lên lớp kinh hồn:))</p>
<p>Mẹ đưa kem màu xanh nước biển cho Em&#8230;.</p>
<p>Em Lam: (rất hỉ hả sung sướng mút mút, nhem thèm&#8230;)&#8230;</p>
<p>Anh Khôi: Con muốn ăn kem mẹ ạ. Con no nước cam rồi:)</p>
<p>Mẹ: con no bụng rồi sao vẫn còn chỗ cho kem. Uống hết nước cam đi rồi mình tính tiếp:)</p>
<p>Em Lam: (vẫn chun mũi lại mút chùn chụt:)): Kem này là dành cho người lớn đấy Khôi:))</p>
<p>Anh Khôi: (bắt đầu không thể giữ được bình tĩnh do mùi thơm của kem, do sự &#8221;khiêu khích&#8221; của em Lam:)): mẹ có biết, mẹ làm cho thế giới này không công bằng không?</p>
<p>Mẹ: (hơi bất ngờ với cái câu nói có vẻ hơi mang tính &#8221;vĩ mô&#8221; đấy của anh con trai:)); là sao? mẹ không hiểu.:)</p>
<p>Khôi: là vì mẹ cho em Lam ăn kem mà không cho Khôi ăn kem:))</p>
<p>Mẹ: (cười không thể nhịn được:)): em Lam ăn kem vì em uống hết sữa, còn con chưa uống xong nước cam. Nói thế nhưng cuối cùng mẹ cũng xuống thang: mẹ cho anh con trai một cái kem màu đỏ chói&#8230;với hy vọng vớt vát: &#8221;mang lại sự công bằng cho thế giới xung quanh&#8221;:)).</p>
<p>Sau phần kem thì đến phần lùa lên chuồng.  Bố gọi điện thoại về thì con đi ngủ hết rồi. Bố con bắt đầu lại nhớ nhau rồi đấy:). Mẹ đang tính, tối nay sẽ chuyển Lam qua phòng ngủ chung với mẹ vì phòng mẹ gần phòng Khôi. Mẹ thông báo luôn với bố: sẽ không mở cửa sau và cửa ngách cho đến tận ngày bố về:) và mẹ sẽ để hệ thống chuông báo động 24/24 cùng với 2 cái điện thoại trong phòng:. Vẫn thấy sợ:)).</p>
<p>&nbsp;</p>
<div class='wb_fb_bottom'><div style="float:right;"><!-- Wordbooker created FB tags --> <fb:share-button class="meta" type="button" href="http://dinh.me/archives/3302" > </fb:share-button></div></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dinh.me/archives/3302/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>8</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

