Archive for the 'Nguyệt Lam' Category

Page 3 of 29

Chuyện trong tuần:

1) Nổi bật nhất là ‘trận bão ốm’ càn quét. Chỉ còn 1 ngày nữa là 7 ngày:  từng đấy ngày, từng đấy đêm con ốm và bố mẹ mất ngủ. (Bố mất ngủ vì phải xem ‘túi tiền còn đủ không’:), còn mẹ thì không được ngủ bởi hết anh sốt rồi đến em ho). Bây giờ vẫn cảnh ông anh ho sằng sặc, cô em khịt khịt như vịt con nhưng ít nhất mẹ cảm thấy dễ thở hơn được một tí.

Cả mùa đông, 2 anh em cũng có sụt sịt nhưng không bị sốt hay ho hen gì. Mẹ hí hửng điện thoại về khoe với bà Ngoại ‘bí kiếp truyền bí’:) thì ngay hôm sau, anh Khôi mở màn cho trận càn. (Tối về mẹ lẩm bẩm và bị bố bảo là ‘hâm’: ”do mẹ cứ bu loa lên là ”vì thế này, nhờ thế kia” nên Khôi Lam mùa đông này khỏe mạnh. Vừa dứt lời thế đã cho một trận”.). Kể người mà bị nghe những lời ”mê tín dị đoan” thế này sẽ cho rằng kẻ phán là  ”điên vì trong thời buổi này còn dị đoan đến mức đấy”. Nhưng nghiệm lại, không hiểu sao, cứ khoe khoang cái gì (nhất là chuyện sức khỏe của con) y như rằng mấy hôm sau lại ”rầu rĩ” ngay. Tin hay không tin, nhưng thôi từ nay, cứ cố gắng ”kìm nén cái mồm vạ gió” và  ”trộm vía” cho lành!:). 

2) Con gái ốm nhưng ngoan vô cùng tận. Em có bị thức giấc cả đêm do ho và thậm chí nôn thì Em không bao giờ khóc hay kêu ca. Đặc biệt lúc Em đi bác sĩ để lại ”dấu ấn mạnh” cho mẹ và cả bác sĩ:). Có hôm mẹ đưa cả 2 anh em đi khám. Trong lúc mẹ đang bận canh anh Khôi do anh Khôi ho nhiều nên bác sĩ cho thở bằng máy (chỉ là thử xem anh có hợp thuốc bằng thở qua máy không? nhưng anh ấy lại càng ho nên bác sĩ lôi ra) thì bác sĩ khám cho Lam. Mẹ đứng cạnh nhưng không hề bế, ôm hay an ủi gì con gái mà để mặc con gái ‘chinh chiến’ với bác sĩ. Lâu nay mẹ cứ nghĩ, vốn tiếng Tây của Em chắc bằng một nhúm không hết, thế mà bác sĩ bảo Em làm gì, Em làm nấy, ví dụ: mở miệng ra, nói a a, a a to hơn nữa nào, nằm xuống, thè lưỡi ra hay co lưỡi vào vvv. Mẹ nhìn sang Em, thấy Em làm răm rắp một cách ngoan không thể tin nổi. Phải nói, mẹ  cám ơn Em rất nhiều vì lúc đấy  Em đã ”người lớn” đúng lúc để giúp mẹ.  Nếu  Em khóc; Em mè nheo thì làm sao mẹ có đủ tay/đủ sức/đủ bình tĩnh để canh chừng cả 2 anh em!. Yêu con gái!

3) Con trai ốm một trận, người lại bé như ”cây kẹo”. Nhìn mà xót! Mẹ bảo bố: sao con mình nuôi mãi chẳng lớn gì cả.  Chẳng biết có đủ chất không nhỉ? Người cứ bé tí tẹo. Bố gạt phắt đi: ”Ngày xưa, bố suy dinh dưỡng mà bây giờ vẫn vào diện:  môt nấc nữa là nhảy lên bậc ”cần giảm cân”. Mà mẹ chỉ cao 1 mét 20 thì đòi con 1 mét 80 là sao?”:). Mẹ tỉnh người! Cũng đúng nhỉ?. Bố lại tiếp: ”con mình thế không cần phải phàn nàn gì cả , cứ tưởng tượng những người sinh con ra tàn tật thì sao?. Tuyệt vời rồi! Mà không có ai/đứa trẻ nào là ”hoàn hảo” cả”. Lại đúng! Nếu Khôi cứ cho là tàm tạm về nhiều mặt mà lại có một cơ thể cường tráng, sức khỏe trương phi nữa thì lại thành ”cậu bé quá hoàn hảo” à? an ủi phần nào! nhưng rõ ràng, mục tiêu phấn đấu của bố mẹ vẫn là ”có thể mang lại cho con trai/con gái của bố mẹ một sức khỏe dẻo dai và khỏe mạnh”.  Khôi, cố gắng để thật khỏe mạnh cho bố mẹ mừng, con nhé!

Chuyện trong ngày:

1) Ngày hôm nay trời nắng rực rỡ. Đến cả ”bà già hom hem” như mình mà cũng diện quần soóc và áo phông, thì thiên hạ chắc cũng nhiều người bắt đầu kêu ầm lên: mới đầu xuân sao mà nóng thế!:). Khôi hôm nay đi học, sau khi tắm buổi sáng và được mẹ diện cho áo phông đen mới, kiểu gài cúc hơi bụi cùng với một quần cùng màu, bụi phủi không kém. Ôi chà, trông anh con trai bảnh bao không tưởng tượng nổi:). Mẹ mới thấy câu ”người đẹp vì lụa” đúng ngay cả với chàng gần 6 tuổi của mẹ. Khôi tuy là con trai nhưng da lại trắng trẻo nên hình như hợp với tất cả các màu thì phải, đặc biệt là màu đen:). Nhiều lúc, mẹ cũng hay kiểu ‘con mẹ, mẹ khen hay’ nên bố huých tay nhặc nhở: đừng khen con trai mặc cái này đẹp, cái kia xinh nhiều,  không thì con trai lại  để ý về ”tạo hình” quá thì nguy.:)

2) Không biết do hôm nay trời đẹp nên người khó tính cỡ mẹ cũng trở nên dịu dàng:), và bướng cỡ anh Khôi cũng trở nên ngoan ngoãn:)? Phải nói, một ngày trong ít ngày của tuần, mẹ không bị lạm phát năng lượng vào việc ‘hò hét, đôn thúc và chỉnh đốn’ nàng và chàng, đặc biệt là chàng. Chàng đã biết kiểm soát câu nói của mình hơn:). Hình như, chỉ một lần gì đấy có lẽ vì quán tính:), con trai có lỡ nói 1 câu trong danh sách các câu bị mẹ cấm:) với em Lam nhưng sau đấy thì nhận ra và biết sửa lại ngay.

Chiều nay đi học về, thấy em Lam không chịu ăn lại còn biết cách dỗ dành em ăn ví dụ như: Lam ăn đi thì Khôi đến trường mượn sách công chúa cho (sở thích mới của em gái). Sau khi 2 anh em ăn buổi chiều thì mẹ giữ đúng lời hứa cho 2 anh em đi thư viện. Việc đi thư viện là chuyện không hứa thì mẹ cũng phải làm:), nhưng trước khi đi, mẹ lại tranh thủ nhét, gọi là ”bài học nhân cách” vào đầu con trai:

Mẹ: Khôi thấy mẹ giữ đúng lời hứa với con và em Lam không?

Khôi: có ạ

Mẹ: thế con thấy việc giữ đúng lời hứa có quan trọng không?

Khôi: có ạ

Mẹ: Thế con nghĩ, những gì con hứa với mẹ hôm qua (nhắc khéo:)) con có thực hiện thế không?

Khôi: có mẹ ạ

Mẹ: Mẹ tin là con sẽ giữ đúng lời hứa của mình. Mẹ yêu con trai của mẹ thế! (yêu thật chứ không nịnh con trai nhỉ?:))

Khôi: (bắt đầu ngấm ‘giọng triết lý’ của mẹ:)): nếu không giữ đúng lời hứa thì không ai tin mình nữa đúng không mẹ?

Mẹ: đúng đấy con a.

Mẹ con đi thư viện mà như là ”đánh du kích” vì chỉ còn đúng 30 phút nữa là thư viện đóng cửa. Con trai lao ngay vào khu vực ”non-fiction” (sách khoa học) và ôm hết tất cả những sách về vũ trụ và một quyển về ”mưa ở rừng nhiệt đới”. Mẹ thắc mắc là sao con đọc hết những tập sách về các hành tinh rồi mà thì con trai bảo: những sách con đọc khác mẹ ạ, bìa nó màu đen, còn tập sách này là màu tím. Mẹ không chắc nội dung có khác nhau không:) nhưng nghe con trai bảo thế thì mẹ đành ngậm ngùi để yên cho con trai nhặt bỏ vào túi:). Mẹ chạy vội vơ được  2 quyển cho em Lam.

Khi về đến nhà, Khôi còn biết chia sẻ một việc (thường là của bố:), nhưng hôm nay bố về muộn nên mẹ con giúp:)) với mẹ: con  một thùng rác (thùng đựng rác tái chế) và mẹ một thùng (rác phế thải chung)  đẩy từ cổng vào ga-ra. Thùng của Khôi phải cao gấp rưỡi và to gấp mấy lần thì mẹ không thể so được:), thế mà con trai cũng đẩy được vào tận ga-ra cho mẹ. Em Lam thì cầm tập thư và giấy tờ (mẹ con tranh thủ lượm thư ở thùng thư luôn). Vậy là ba mẹ con, ai cũng có việc của mình, dù chỉ là quãng đường ngắn từ cổng vào đến nhà:).

Tới giờ đi ngủ, bố gọi điện về chào các con thì bị 2 đứa bao vây:); không cho bố bỏ máy (bố vài ngày nay không gặp con vì đi làm lúc con chưa dậy và về lúc con đã ngủ). Bố giúp mẹ bằng cách để  máy đấy, vừa làm việc vừa nghe Khôi đọc truyện về ”sao Kim”, trong khi mẹ đưa em Lam đi ngủ.

Một ngày sẽ trọn vẹn vui vẻ hơn nếu trước khi đi ngủ, Khôi không kêu: con có cái gì ở lưỡi nổi lên đau:(. Không biết lại viêm họng hay là gì nữa. Cái anh này, chán thật, chẳng mấy lúc được khỏe mạnh!

Góp nhặt:

1) Ngày ”tim nhảy tứ tung” đã qua cả tuần nhưng hôm nay mới khoe quà tặng của người bạn lớn trong nhà.  Hôm đấy bạn mò dậy ra sân bay lúc 4 giờ sáng và bò về tới nhà lúc nửa đêm, nên vợ bạn cũng không nghĩ  đến việc bạn đấy sẽ tặng gì/làm gì bất ngờ cho mình vào cái ngày mà ‘ai cũng  sô cô la ngọt ngào và hoa hồng đỏ thắm”:).

Vợ bạn còn tệ hơn nữa. Biết đấy, nhìn thấy đấy nhưng líu ríu con cái rồi cũng tặc lưỡi cho qua: không hoa, không sô cô la, không thiệp xanh thiệp đỏ gì cho chồng hết:).

Và…sự vô tình của vợ sẽ trôi ”êm” vào dĩ vãng nếu như nửa đêm, khi mà ngày sắp hết, thì nhận được từ tay trái của chồng (tay phải bận vác va-li) cái túi, kèm theo một nụ cười ”khuyến mại”: quà Valentine cho em đấy”:) (đùa chứ, câu này mình không thể cứ tự tiện thay đổi ”ngôi thậm xưng”  để giảm tình đi ví dụ như là  ”mụ”; làm vậy hơi oan cho lão gia:)). Vợ cảm động không nói nên lời:). ( May quá, suốt gần chục năm sống với mình, bị mình ”tôi luyện” thế nhưng mà tính lãng mạn vẫn còn:).

DSC_0307-1.JPG

(Biết vợ thích cốc, nghiện trà xanh nên lão lại vác về một cái cốc trái tim thủng lung tung:); thêm vào bộ sưu tập cốc của vợ:). Mua ở sân bay với cái giá bị vợ ”chê”:))  

2) Bố đi công tác bao nhiêu ngày thì từng đấy ngày mấy mẹ con bị cảm cúm, mắt mũi lèm nhèm. Vì đợt cảm này mà Khôi nghỉ mất 1 buổi bơi với đội, 1 buổi với ”bầu sâu’ và 1 buổi thi bơi. Khôi tiếc buổi thi bơi và suốt ngày hỏi mẹ: khi nào lại thi nữa hả mẹ?:). Chiều qua, mẹ con mới dắt díu nhau đi bơi lại. Trên đường đi, mẹ con tự nhiên lại bàn về chuyện béo gầy:

Khôi: béo phì là không tốt đâu mẹ ạ.

Mẹ: đúng thế. Nhưng mà con thì mẹ thấy vẫn gầy lắm. Con phải ăn nhiều hơn nữa.

Khôi: chỉ cần cao và khỏe thôi mẹ ạ. Thế mẹ muốn Khôi béo ị à?(cười khúc khích vì thích thú với cụm từ ”béo ị”:)).

Mẹ: không, mẹ cũng mong con khỏe, đừng ốm và cao ráo:).

Khôi: Khôi mà béo thì bơi chỉ có chìm:). Mẹ muốn Khôi chìm hảy nổi?:))

Mẹ: (cười no bụng:))

Khôi: mà cô Gumps ở trường con béo phì. Cô ấy béo giống quả bóng bay:))

Mẹ: (cười nắc nẻ vì ..’béo giống quả bóng bay”)

Khôi: mà Khôi thấy mẹ hơi gầy:))

Mẹ: (nguy thật…lại quay ra ‘chê bai mẹ’:)). 

3) Chiều qua Lam và mẹ qua trường đón anh Khôi. ( Hôm nào Khôi có buổi học bơi thì bố mẹ đã xin phép cô hiệu trưởng và cô giáo dạy Khôi cho Khôi về sớm trước mấy phút).Vì đón sớm nên thường phải có một cô ở văn phòng đến tận lớp Khôi để mang Khôi ra văn phòng cho mẹ.Hôm qua cô ở văn  phòng có phải đang mong chờ mùa hè tới quá hay không mà cô mặc một cái áo len dài dài và một cái váy ngắn tũn tĩn (và không đáy:)). Lam thấy cô cứ ngúng nguẩy đi qua, Lam hỏi mẹ nhưng mà nói rõ to: ” ơ.. thế mẹ ơi, tại sao cô ấy không mặc quần’?”. Mẹ cười mà không dám cười thành tiếng. May mà cô không biết tiếng Việt, nếu không Lam sẽ bị cô ‘tống khứ’ khỏi trường :) ).