Archive for the 'Việt' Category

Chồng:)

Chiều tối nay nhận được điện thoại từ bác sĩ khám cho lão chồng và mình thấy vui khấp khởi. Cũng phải đến chẵn tháng anh chồng mình trong tình trạng gật gù: khi không đau đầu thì ho, không ho thì đau khớp…nói chung sức khỏe có vẻ be bét. Lần này, thấy lão ‘hăng hái’ giục mình đặt khám bác sĩ lại làm mình đâm lo, vì thường thì lão chúa ghét khi bị vợ ‘áp tải’ đi khám. Quả là, lão phải cảm thấy ”ngọc thể” không khỏe lắm nên lão mới ”hớn hở” đi gặp bác sĩ thế. Suốt cả nửa tuần, chờ xét nghiệm máu của lão mà vợ đứng ngồi không yên:)…lo thì lắm lý do để nghĩ, để vẽ ra trong đầu.

Thở phào. Cái chứng ho hen của lão được bác sĩ phán: đang có dịch vi rút gây ho, phổi phiếc chạy thông, không vấn đề gì:). Còn bệnh đau đầu là do ‘cày cấy’ nhiều quá và hay thức khuya xem bóng đá (cái này là vợ phán:)).
Mừng nhất là bệnh ”mỡ trong máu” tự nhiên bay biến. Sướng râm ran. Mà đâu có ”tự nhiên” lắm đâu chồng nhỉ? Đấy là nhờ vợ đấy (bác sĩ bảo thế mà:) )Công có vẻ to tát nhưng vợ dùng ”biện pháp” gọi là ”một công đôi việc’; đấy là kéo lão vào con đường ăn gần chay giống vợ (tiết kiệm thời gian một bữa phải nấu 2 loại thức ăn:)): hầu như thịt đỏ bị gạt ra khỏi chế độ ăn (chỉ ăn 1 đến 2 lần trong tuần); một tuần chỉ nhiều nhất 4 quả trứng gà, uống sữa gạn béo và ăn nhiều hoa quả, rau. Vợ tập cho mình thói quen đi mua thực phẩm là săm soi thành phần dinh dưỡng:): U30 (U40?:)) thì đến tuổi ”hít không khí cũng béo” nên thành phần dinh dưỡng phải ít béo một tí, nhưng nhiều can-xi một tẹo để củng cố xương cốt. Còn với những U<6 thì càng nhiều béo càng tốt:)).
Ngoài ra, vợ còn dụ được lão vào con đường nghiện ngập uống trà xanh hàng ngày của vợ.

Cũng phải khen lão, lão là người rất chịu khó ‘nhằn’ rau và hoa quả. Thế nhưng lúc đầu, việc ăn ít thịt đỏ cũng làm cho lão có lúc nổi cơn thèm: vợ ơi, làm thịt nướng nhé:)). Hay là ‘vợ ơi, làm ơn mua sữa đầy đủ chất béo nhé. Uống sữa gạt béo nhạt mồm quá. Thế mà bây giờ, không ý kiến ý cò gì hết, lại còn nhăn nhở bảo: ”ăn cái món đậu phụ xào các loại rau buổi trưa ngon thế” hay”bây giờ hình như chả thấy lúc nào thèm thịt cả”.
Kết quả thế…cũng bõ công vợ chèn ép bắt lão đi tu, lão yêu quí nhỉ?:). Những lúc ốm rồi mới thấy, không cần gì hết ngoài có một sức khỏe thật khỏe mạnh. Vợ vẫn hay nói đùa với lão: vợ lo lắng cho lão không phải yêu thương lắm gì lão đâu mà lão phải sống khỏe để còn nuôi con, dạy con cho vợ:)).

Chúc mừng ngày của Bố:

DSC_0228.JPG

Mẹ mà như bố chắc tủi thân lắm, vì lên chức bố được 5 năm rồi, thế mà đến tận năm nay mới được hưởng tí mùi vị cái gọi là ”ngày của Bố”:). Và điều đấy, có vẻ như là một lời ‘buộc tội’ nho nhỏ dành cho mẹ bố nhỉ:) (lười và cũng hơi hơi vô tâm nhỉ?:)). Năm nay, tính lười của mẹ vẫn không thay đổi:), thế nhưng con trai biết rồi nên không để yên cho mẹ lười. Mấy hôm trước, con trai đã nhỏ to với mẹ về ngày của Bố và bàn với mẹ về việc ”mình sẽ làm gì tặng bố”:).
Trưa nay, cả nhà đi bưu điện, trong lúc mẹ đang lúi húi giấy tờ còn bố chơi với em Lam thì con trai tự lượn quanh khu vực bán bưu thiếp. Một lúc sau, mẹ thấy con trai chạy lại phía mẹ, dúi vào tay mẹ cái thiệp ‘Happy Father’s day’ để mẹ trả tiền với vẻ rất bí mật vì sợ bố nhìn thấy. Mẹ lướt qua cái thiệp và ‘bái phục’ con trai vì trong ti tỉ thiệp treo đầy ra đấy và có đủ các loại thiệp cho các ngày như sinh nhật, mừng thành công vvv..vv mà con trai chọn ra được cái thiệp đúng ngày thiệp cho bố và cách bài trí nhẹ nhàng và câu tựa đầy ý nghĩa:’Thank you for always keeping me on the right track’:) (Cám ơn bố vì bố đã luôn ‘chỉ đường chỉ lối cho con’:)))). Về nhà thì con trai tự viết vào thiệp ‘Daer (dear: viết sai chính tả :D ) daddy, we all love you’.
(Ngày bố đi công tác, có lúc con trai nói với mẹ thế này: Bố biết nhiều thứ lắm mẹ ạ. Con học rất nhiều điều từ bố–) Một ‘món quà’ vô cùng ngọt ngào nữa của con trai dành cho bố!

DSC_0234.JPG

Phần thiệp thế là xong. Buổi trưa, lúc bố con ngủ thì mẹ chạy ra siêu thị vác bó hoa hồng đỏ thắm về.:). Con trai ngủ dậy, mắt nhắm mắt mở và cứ trách mẹ: sao mẹ không gọi Khôi dậy để đi chọn hoa cho bố:). Mẹ phải đền bù bằng cách cho con trai ngồi cắm hoa cùng mẹ:)

Bố đi công tác, mất ngủ gần như suốt cả tuần. Nên trưa nay, định trốn vợ trốn con đi ngủ bù. Tuy nhiên, kế hoạch đấy của bố đổ bể vì cứ mấy phút con trai lại vào khèo chân níu tay: Thôi thôi, bố dậy đi. Bố dậy xem có cái gì này. Có một điều ngạc nhiên cho bố.

Bố dậy. Khỏi cần phải hỏi, từ cái mặt hơi quàu quạu vì bị lôi dậy:) chuyển sang mắt cười tít tít thì biết bố vui như thế nào. Chúc mừng Bố một ngày thật vui Bố nhé. (Một bí mật nữa vẫn còn nằm trong tủ lạnh là dành cho bố đấy. Ngày mai nhé.:) )

DSC_0213.JPG
DSC_0221.JPG

Góp nhặt chuyện trong tuần.

1) Mặc dù cuối tháng 5 cả nhà vừa làm một chuyến đường (road trip) dài nhất từ trước đến nay. Dư âm của mệt vẫn khiếp. Thế nhưng hôm qua, lại làm một chuyến tổng số tiếng lên đến 5 cho cả 2 địa điểm cần đến. Địa điểm thứ nhất bố cần đi họp ở Phili, cách nhà khoảng 3,5 tiếng lái xe. Bố thì bao giờ cũng vậy, dịp đi công tác nào mà có cơ hội vác theo được vợ con đi theo là có vẻ hỉ hả lắm:)). (vợ con cũng hả hỉ không kém:)). Nói chung cái nhà này thuộc dạng rườm rà vì đi đâu cũng rồng rắn, đuôi kéo dài:). Địa điểm thứ hai và thậm chí còn quan trọng hơn cả cuộc họp của bố là tới thăm bố mẹ cô Giao. Bố mẹ Lam Khôi thấy cực kỳ may mắn khi có cơ hội quen và được ông bà ‘thu nhận’ như con cháu trong nhà . Cả vợ và chồng luôn cảm thấy áy náy vô cùng tận khi suốt mấy năm ở DC, toàn ông bà lái xe vượt đường trường tới thăm hội ‘thanh niên’:). Chuyến thăm nào cũng thế, khi nào cũng đủ các thứ quà, quà cho bố mẹ, quà cho Lam Khôi. Có lần ông bà còn tỉa các loại rau từ vườn nhà ông bà và mang xuống nhà cho bố mẹ và còn lại ra vườn để trồng hộ:). Lần này, đến thăm nhà ông bà, có cảm giác như là đang được về thăm bố mẹ mình. Ông bà đã dành cho cả nhà Lam Khôi sự đón tiếp chân tình, tình cảm và gần gũi.

2) Tự dưng anh xã mình lại lãng mạn lạ: bí mật mua tặng vợ em Kindle mới toanh và cả cái bao bọc bằng da xinh xinh. Đêm đến lại còn lọ mọ, download các thể loại truyện về cho mình đọc. Mà phải công nhận, mình của ngày xưa rất thích đọc sách vì cái danh sách của những truyện mình đã từng đọc cũng dài dài đến nỗi anh xã cũng mồm chữ o, mắt dẹt chữ T vì ngạc nhiên (thế sao chồng không biết nhỉ?:) đấy người ta gọi là đức tính ‘khiêm tốn’ (mấy cái trong nháy nháy). Công nhận (thêm lần nữa:)), cái em Kindle của lão hâm nhà mình có giá trị thật, làm mình lại nổi máu văn chương và cơn nghiện sách, bị bỏ quên từ bao giờ?

3) đã thế, lão còn gây cơn chấn động lớn cho mình bằng cách dồn dập mua tặng vợ nào máy làm sữa chua, nào một bộ glass bakeware và một bộ nồi niêu xoong chảo hoành tráng, đẹp mê li. Trong mớ đấy, có một bộ làm kem mút hình tên lửa, cho con trai và con gái. Để ‘tri ân’ lại ‘tấm lòng’ của đại ca chồng thì vợ đã làm một mẻ sữa chua, một mẻ bánh muffin dâu tây và một mẻ kem mút. Rất may mắn là thành quả được bố con tán thưởng (mà trong trường hợp này thì phải khen để còn hy vọng có những lần sau:)). Anh con trai, không thích ăn đu đủ nhưng lại rất thích dâu tây. Anh í đề nghị mẹ làm kem mút dâu tây. Mẹ ăn gian, trộn lấy trộn để bao nhiêu là đu đủ. Khi con trai nhìn thấy kem, mút chun cả mũi chỉ vì đấy là kem hình tên lửa, tuy khi ăn gần hết cái kem thì mới định thần thắc mắc: sao kem dâu tây mà màu không đỏ lắm mẹ nhỉ?:))

Bình luận mới

Hình ảnh

Random Image

DSC_0061.JPG

DSC_0061.JPG

Newest Image

Mason-20120204-00153.jpg

Mason-20120204-00153.jpg

Random Album

Montreal_feb_10

Montreal_feb_10