Archive for the 'Việt' Category

Page 2 of 10

Nhộn nhịp ngày Lễ tình yêu:

không những ngoài đường đâu đâu cũng chúc nhau câu cửa miệng: một ngày lễ tình yêu hạnh phúc mà trong nhà Lam Khôi không khí cũng rộn ràng. Cuối tuần qua, vừa ngóc dậy khỏi ốm, bố và Khôi hẹn hò nhau ra siêu thị, vác về một bó hoa tiu-lip màu tím rất dịu dàng về tặng mẹ và em Lam.
Bố kể: ý tưởng đi mua hoa là thuộc công bố nhưng công chọn hoa thuộc về Khôi. Đúng hơn, bố định sẽ mua bó hồng đỏ thắm cho an toàn (vợ đỡ so bì mức độ tình yêu năm nay và năm ngoái:)) nhưng Khôi nhất định không chịu và nói là: mẹ thích màu tím chứ không phải màu đỏ đâu bố ạ. Mẹ hơi ngạc nhiên khi con trai nhận ra màu mẹ thích nhất; điều đấy chứng tỏ con trai đang lớn, đã biết lưu lại những cảm nhận tinh tế nhất về những điều xung quanh. Thế là bố cho Khôi toàn quyền tự do chọn hoa cho mẹ và em Lam. Sau một hồi lượn qua lượn lại khu vực bán hoa, Khôi quyết định chọn cho mẹ và em một bó hoa tiu-lip màu tím tuyệt đẹp.
Mẹ sướng tê tê. Cám ơn 2 người đàn ông trong nhà của mẹ và em Lam rất nhiều; đã tặng mẹ một cảm giác được sống trong tình yêu thương nồng nàn.

Vào ngày Valentine thì lớp Khôi có hoạt động là mỗi bạn chuẩn bị thiệp cho tất cả các bạn trong lớp và cô giáo. Vẫn chung thủy với chủ trương: tự làm chứ không đi mua nên cả tối thứ 7 mẹ và Khôi chọn ảnh và làm một cái thiệp rất đẹp. Kiểu cái thiệp giống như thiệp năm mới bố Việt làm tuy nhiên khác ảnh, khác hình thức. ‘Công nghệ’ làm thiệp do bố Việt truyến bá lại cho 2 mẹ con. Sau đấy, Khôi ngồi cặm cụi viết tên cho 22 bạn và 3 cô giáo (1 cô giáo chính, 1 cô giáo phụ và 1 cô giáo tiếng Pháp) đằng sau mỗi cái thiệp. Tên các bạn đủ các loại tên, nhiều bạn tên dài loằng ngoằng. Khôi viết thì viết nhưng vẫn than: sao tên bạn này dài và rắc rối thế:).Viết nhiều quá, sau khi xong thành quả thì Khôi kêu: ôi ôi đau và mỏi tay quá mẹ ơi:).

Sáng nay, Khôi đi học rất háo hức vì được tặng các bạn và cô giáo những cái thiệp do mình tự làm ra. Mẹ đến đón Khôi, gặp cô phụ giảng, cô khen: cái thiệp của Khôi đẹp lắm. Ý tưởng rất độc đáo và chữ viết của Khôi rất đẹp.
Mẹ cũng phải thừa nhận, chữ viết của Khôi bỗng nhiên tròn trịa và chững chạc hơn thường ngày:), chắc vì do anh chàng biết tầm quan trọng của ý nghĩa cái thiệp nên viết nắn nót, chứ không cái kiểu đại khái cho xong nhưng hàng ngày.:)

Đáng lễ, siêng hơn thì mẹ chụp ảnh thiệp của Khôi tặng bạn và cả những dòng chữ Khôi viết trên mỗi tấp thiệp và nhất là chụp bó hoa tiu lip. Có hoàn cảnh khách quan: máy ảnh tuy bé nhưng tiện ích của mẹ đã bị em Lam làm hỏng; mà mẹ thì chúa lười dùng máy ảnh pờ rô:)của bố khi cứ phải lắp cái này, lắp cái khác mới chụp được. Mẹ thuật lại mà không có hình ảnh minh họa vậy nhé, Khôi và Bố:)

Khai bút đầu xuân.

Thấy xuân đến và lại đã sắp qua nên sáng nay mẹ cố gắng viết chút gì đấy trên bờ lốc để gọi là khai bút. Mà cái kiểu khai bút lười lười này thì nguy cơ bờ lốc lên men năm mới chắc cao lắm.
Mở màn năm mới là trận ốm liệt giường của cái đầu tàu nhà này. Thường ngày lão dễ tính trong chuyện ăn uống: vợ nấu gì cũng ăn, nhiều lúc vợ thấy món vợ nấu dở vô cùng tận nhưng lão vẫn cắm đầu cắm cổ nuốt (ít nhất là trước mặt vợ, vợ quay đi chắc cũng nhăn nhó:)). Thế mà lão ốm, đến ít sữa vợ nài nỉ lắm lão cũng mới uống. Nghe người ta kể nhiều về chuyện sốt phát ban, Rubella, đến bây giờ mới tận mắt nhìn thấy: mắt mũi đỏ phừng phừng toàn nốt những nốt, người thì rên hử hử khi sốt khi lạnh; khi các triệu chứng hết thì bắt đầu viêm họng nặng. Lão mệt nhưng vợ còn oải hơn rất nhiều lần; Oải không phải chăm sóc lão nhưng oải vì tinh thần sa sút, nhìn xung quanh nhà, nhìn đâu cũng ra vi rút.:). May mà đến hôm nay sức khoẻ ‘bề trên’ đã đỡ nhiều không thì cả nhà rồng rắn đi bệnh viện càng mệt nữa. Mấy con vi rút này chắc là quà ‘mừng thọ’ cho lão từ Hà Nội. Thời gian ủ bệnh quái dị, đến gần 2 tuần. Mà khéo cái bệnh này, bên này người ta cho là bệnh viêm nhiễm cao nên nếu người ta biết chắc họ đến nhà khoanh vùng mất:).
Thấy sức khỏe của trai băm mấy mà bị mấy con vi rút này vật thế, lo ngại cho con trai con gái quá. Hy vọng đấy là những loại vi rút mà nằm trong mũi tiêm phòng của 2 bạn tí hon trong nhà.

Chuyện thứ 2 là chuyện năm mới lão chồng hỉnh mũi vì được các chị em nói là giống người nổi tiếng. Cô Nhung thì bảo lão giống Quang Dũng còn cô GIang thì bảo Bằng Kiều. Mình nghe chồng được khen thế cũng thích nhưng mình bảo với các cô bạn gái của mình là: mình sẽ sướng điên lên nếu ai đấy bảo, chồng mình có cái túi tiền to bự bự giống Quang Dũng và Bằng Kiều:)). Chồng nhỉ?:)

Chuyển sang chuyện cậu ấm cô chiên. Đầu năm mới sức khỏe cũng không thật tốt do vừa trải qua một chuyến đi vất vả. Anh và chị vẫn khụt khịt và ho húng hắng. Chuyện cô em thì chắc cần phải một bài viết dài dài mới kể hết được. Chỉ biết là cô nàng càng lớn càng đáo để, cá tính đầy mình và sau này, chắc bố mẹ lo nàng đi bắt nạt con người ta chứ không lo con mình bị bắt nạt:). Còn anh con trai thì đang dần dần chuyển vào lịch học chính khóa và phụ khóa như thường lệ. Hôm trước, anh con trai nói với bố: sao về Việt Nam con thấy chỉ toàn ăn là ăn thôi bố? Bố bảo: vì ông bà và các bác muốn mình ăn nhiều để khỏe và nhà mình về gần Tết. Con trai vẫn chưa buông tha: thế thì con chả thích Tết ở Việt Nam. Toàn ăn là ăn, chả có trò gì thú vị cả:)
Nhận xét của con trai quả là đúng, ít nhất là đúng với nhà mình (bố mẹ:)): thích ăn và thích ngủ. Hẹn con trai dịp khác về đúng ngày Tết, con trai sẽ thấy: Tết ăn nhiều nhưng cũng nhiều trò vui và nhiều nơi thăm thú, ví dụ như vườn quất, vườn Đào, làng Hoa, rồi đi chợ Tết.
Trước trận ốm, bố con rủ nhau đi sắm đủ các loại từ quần áo, mũ xống và giày trượt để đi trượt băng và trượt tuyết. Chiều nay, bố vừa ngoi ngóp được tí đã rủ rê con trai xông đi trượt băng. Tuy nhiên, chưa nói được hết câu đã mẹ chặn đứng ngay. Bố ấm ức lắm và cho là chiêu trì hoãn của mẹ là chiêu trì hoãn tuần này qua tuần khác, cho đến tận hết mùa đông. Mẹ vẫn biết rằng, ở Ottawa là cơ hội có một không hai để cho Khôi làm quen với bộ môn trượt băng và trượt tuyết nhưng mà con trai lúc nào cũng trong tình trạng cảm cảm ấm ấm, mẹ chưa sẵn sàng lắm.

Ngoài trời kia lại bão tuyết. Mưa và Tuyết. Đẹp đầy lãng mạn nếu ngắm nhìn từ bên trong. Còn lại, tưởng tưởng, mình bị quẳng ra ngoài không gian đấy: lạnh và nhão nhoét; chẳng thấy ấm áp tẹo nào của khí xuân. Tuy nhiên, ít nhất mang lại hy vọng cho bố và Khôi, mùa đông vẫn đủ dài để bố con lượn tuyết.

Chúc mừng sinh nhật …

bố Việt yêu quí của cả nhà: chúc bố già thêm một tuổi nhưng sức trẻ thì vẫn dồi dào để còn cõng đèo cho sung ‘ba cái bị’ lớn nhé.
Sinh nhật bố nhưng không có tiệc tùng, hoa hòe gì cả vì cả nhà từ bố mẹ đến con vẫn o^ mờ ôm sắc:). Mẹ cố lắm mới lê được vào bếp làm mấy cái bánh ca-ra-men mà bố thích. (đơn đặt hàng của bố phải đến nửa năm nay mới được mẹ thực hiện:(). Rỉ tai con trai hôm nay là sinh nhật bố, con trai dù đang ho sù sụ, sốt sụt sùi nhưng vẫn rất phấn khích: buổi tối qua tự giác đi dọn nhà, sắp cơm tối để mừng sinh nhật bố. (giá như ngày nào cũng sinh nhật ai đấy trong nhà để câu ít tinh thần tự giác như thế của con trai nhỉ?;).
Sáng nay đi làm, bố được con trai con gái chạy ra tặng những cái ôm thật chặt và câu chúc mừng sinh nhật. Thế là hạnh phúc nhất rồi bố nhỉ?

Bình luận mới

Hình ảnh

Random Image

DSC_0001.JPG

DSC_0001.JPG

Newest Image

Mason-20120204-00153.jpg

Mason-20120204-00153.jpg

Random Album

Tháng th? nh?t

Tháng th? nh?t