mẹ con vui như tết. Trước ngày bố về 1 hôm, con trai trước khi đi ngủ nói với mẹ: Con ngủ dậy, đi học về là bố về rồi. Con sắp vui rồi mẹ ạ. Nghe thấy thế, mẹ đanh đá chộp lại luôn: thế ở nhà với mẹ, con không vui à?:). (hỏi thì hỏi thế, nhưng tận sâu mấy tầng lòng thì mẹ thừa biết, cảm giác ở nhà với mẹ không phải lúc nào cũng dễ chịu: khi ngày nào cũng như ngày nào: việc gì cũng phải tăm tắp làm như ở ‘trại lính’). Mẹ hỏi vậy thì con bẩu: ở nhà với mẹ con cũng thích nhưng mà con nhớ bố lắm. Tuy có hơi ghen tị với bố khi bố được con trai ‘ưu đãi’ thế nhưng lúc đấy mẹ chỉ muốn ôm con thật chặt vào lòng: mẹ cảm động thay bố:). Cái đầu của con trai cứng ít nhất cũng bằng mấy cục đá to cộng lại:), thế nhưng lại vô cùng tình cảm và biết thể hiện tình yêu thương đúng lúc.
Ngày bố về, con trai không biết gọi bao nhiêu là cuộc điện thoại cho bố và nội dung lần nào cũng chỉ là: thế mấy giờ bố về đến nhà? lần gọi cuối cùng, bố không nói chuyện được nhiều vì máy bay đang cất cánh và họ không cho sử dụng điện thoại. Tội là do bố gây ra (vì nếu biết không nói được lâu thì nghe chuông điện thoại ỉm đi cho xong chuyện, đã thế còn xí xớn cố nói với vài câu với cậu con..cậu con vẫn chưa đã thèm, lăn đùng ra bắt đền mẹ tại sao bố không nói điện thoại nữa:) và phần hậu quả mẹ gánh: mẹ mất cả tiếng để giải quyết rắc rối.
Chuyện mè nheo như Chí Phèo đấy của Khôi mà rơi vào ngày khác thì mẹ cho Khôi ‘thiền ở góc’ là quả chắc nhưng hôm nay, mẹ ‘nhu mì’ hẳn:) vì trong lòng khấp khởi nghĩ đến một buổi tối: tự do xợp mạng mà không cần bận tâm đến vấn đề ngủ nghê của con trai. Con trai cứ gọi là vớ bẫm gặp may. Mẹ thì được tiếng đỡ bà chằn hơn. Có vẻ như lại mở ra một hướng tốt để giải quyết những thói hư tật xấu của một số thành viên trong nhà là bố nên đi công tác thường xuyên??:).
Bố về: con gái, con trai đã đứng chực sẵn ở cửa. Cả 2 anh em, nhảy cẫng lên đòi bố bế. Bố cõng thằng anh và bế ngược con em. Khiếp, mới có 1 tuần mà bố con nhớ nhau cứ như xa cách cả năm.:).
Xong phần thơm thít bày tỏ sự nhớ nhung thì đến phần quà cáp. Nàng Lam được bố mua cho một đôi ủng mùa đông có hình con thỏ cực xinh: vừa nữ tính lại vừa ấm áp.
Còn anh Khôi, bố biết thứ anh í thích nhưng bố không có thời gian đi tìm.Mãi khi ra sân bay, bố sợ về không có quà anh í buồn nên vớ đại một cái xe ô tô buýt đồ chơi (chở học sinh đi học của Canada). Anh ấy cũng khoái nhưng chơi một lúc thì anh í nhận xét thế này: xe này đẹp nhưng mà không đặc sắc lắm.:). Ý ương của anh í là nếu xét về góc độ hấp dẫn thì chỉ được trên trung bình tí.:)
Tối về, bố con tíu tít chuyện trò. Tuy cho điểm không cao lắm với món quà của bố nhưng tối đi ngủ, con trai vẫn khư khư giữ cái xe. Buổi sáng sớm, lại diễn ra bài ca không quên: thức giấc vì ho và lần này, mẹ không cần chọc ngoáy gì, bố tỉnh giấc kịp thời, sang phòng dỗ dành con trai ngủ lại. Mẹ và Lam yên thân, ngủ tít đến tận sáng.
Bình luận mới