Archive for the 'Việt' Category

Page 3 of 10

Lời chúc:

Một Giáng sinh nữa lại đến và cũng là thời khắc sắp sửa chia tay năm cũ để đón năm mới. Cả nhà Lam Khôi kính chúc ông bà Nội Ngoại, các bác và thân chúc các bạn gần xa của bố mẹ: một Giáng sinh an lành, một năm mới sức khỏe dồi dào và luôn hạnh phúc.

IMG_1718.JPG

(Gửi tặng Ông Bà, các Bác và các cô chú hình vẽ cây thông ngẫu hứng của cháu Khôi ạ ).

Bố về:

mẹ con vui như tết. Trước ngày bố về 1 hôm, con trai trước khi đi ngủ nói với mẹ: Con ngủ dậy, đi học về là bố về rồi. Con sắp vui rồi mẹ ạ. Nghe thấy thế, mẹ đanh đá chộp lại luôn: thế ở nhà với mẹ, con không vui à?:). (hỏi thì hỏi thế, nhưng tận sâu mấy tầng lòng thì mẹ thừa biết, cảm giác ở nhà với mẹ không phải lúc nào cũng dễ chịu: khi ngày nào cũng như ngày nào: việc gì cũng phải tăm tắp làm như ở ‘trại lính’). Mẹ hỏi vậy thì con bẩu: ở nhà với mẹ con cũng thích nhưng mà con nhớ bố lắm. Tuy có hơi ghen tị với bố khi bố được con trai ‘ưu đãi’ thế nhưng lúc đấy mẹ chỉ muốn ôm con thật chặt vào lòng: mẹ cảm động thay bố:). Cái đầu của con trai cứng ít nhất cũng bằng mấy cục đá to cộng lại:), thế nhưng lại vô cùng tình cảm và biết thể hiện tình yêu thương đúng lúc.

Ngày bố về, con trai không biết gọi bao nhiêu là cuộc điện thoại cho bố và nội dung lần nào cũng chỉ là: thế mấy giờ bố về đến nhà? lần gọi cuối cùng, bố không nói chuyện được nhiều vì máy bay đang cất cánh và họ không cho sử dụng điện thoại. Tội là do bố gây ra (vì nếu biết không nói được lâu thì nghe chuông điện thoại ỉm đi cho xong chuyện, đã thế còn xí xớn cố nói với vài câu với cậu con..cậu con vẫn chưa đã thèm, lăn đùng ra bắt đền mẹ tại sao bố không nói điện thoại nữa:) và phần hậu quả mẹ gánh: mẹ mất cả tiếng để giải quyết rắc rối.

Chuyện mè nheo như Chí Phèo đấy của Khôi mà rơi vào ngày khác thì mẹ cho Khôi ‘thiền ở góc’ là quả chắc nhưng hôm nay, mẹ ‘nhu mì’ hẳn:) vì trong lòng khấp khởi nghĩ đến một buổi tối: tự do xợp mạng mà không cần bận tâm đến vấn đề ngủ nghê của con trai. Con trai cứ gọi là vớ bẫm gặp may. Mẹ thì được tiếng đỡ bà chằn hơn. Có vẻ như lại mở ra một hướng tốt để giải quyết những thói hư tật xấu của một số thành viên trong nhà là bố nên đi công tác thường xuyên??:).

Bố về: con gái, con trai đã đứng chực sẵn ở cửa. Cả 2 anh em, nhảy cẫng lên đòi bố bế. Bố cõng thằng anh và bế ngược con em. Khiếp, mới có 1 tuần mà bố con nhớ nhau cứ như xa cách cả năm.:).
Xong phần thơm thít bày tỏ sự nhớ nhung thì đến phần quà cáp. Nàng Lam được bố mua cho một đôi ủng mùa đông có hình con thỏ cực xinh: vừa nữ tính lại vừa ấm áp.

IMG_1602.JPG
IMG_1609.JPG
IMG_1615.JPG

Còn anh Khôi, bố biết thứ anh í thích nhưng bố không có thời gian đi tìm.Mãi khi ra sân bay, bố sợ về không có quà anh í buồn nên vớ đại một cái xe ô tô buýt đồ chơi (chở học sinh đi học của Canada). Anh ấy cũng khoái nhưng chơi một lúc thì anh í nhận xét thế này: xe này đẹp nhưng mà không đặc sắc lắm.:). Ý ương của anh í là nếu xét về góc độ hấp dẫn thì chỉ được trên trung bình tí.:)

IMG_1600.JPG
IMG_1598.JPG
IMG_1601.JPG

Tối về, bố con tíu tít chuyện trò. Tuy cho điểm không cao lắm với món quà của bố nhưng tối đi ngủ, con trai vẫn khư khư giữ cái xe. Buổi sáng sớm, lại diễn ra bài ca không quên: thức giấc vì ho và lần này, mẹ không cần chọc ngoáy gì, bố tỉnh giấc kịp thời, sang phòng dỗ dành con trai ngủ lại. Mẹ và Lam yên thân, ngủ tít đến tận sáng.

Bố vắng nhà:

cả mẹ và con đều buồn tiu nghỉu như mèo ướt: mẹ buồn vì không có ai để san bớt những cơn ‘hỏa diệm sơn’ lúc nào cũng hừng hực; con buồn vì không có ai để chơi trốn tìm, để bá cổ bá vai trước khi đi ngủ.
Bố vắng nhà, mới có dịp để mẹ nhận ra, những việc bố giúp mẹ hàng ngày trong việc chăm sóc Khôi quả là không nhỏ chút nào. Từ ngày sang Ottawa, nhà gần văn phòng nên bố hay cố gắng tranh thủ đi làm sớm để về đủ sớm, đưa Khôi đi ngủ. Vậy nên, tất tần tật từ việc đánh răng rửa mặt đến đọc truyện cho Khôi do bố đảm nhiệm. Mẹ cứ mặc định nghiễm nhiên đấy là trách nhiệm của bố nên cũng không nghĩ ngợi gì nhiều mà chỉ vui sướng hưởng thụ. Cho đến tuần này, mẹ phải lãnh thay bố phần chăm cậu con trai, mẹ mới thấy hết được những ‘thử thách’ trong một nhiệm vụ có vẻ như rất bình thường hàng ngày đấy. Nói như vậy, không phải con trai không tự giác, không ngoan nhưng trong mọi hoạt động, đơn giản như súc nước muối trước khi đi ngủ, con trai cũng ‘yêu cầu’ bố phải nghĩ ra trò gì đấy hay ho thì con trai làm mới ‘sung’. Một trong những trò của bố là cả 2 bố con vừa súc miệng vừa thi nhau hát (trong cổ họng:)) bài Quốc ca Canada thử ai hát được lâu hơn. (Con trai thích bài này vì trên lớp hôm nào đi học, cũng phải 5 phút cả trường hát theo nhạc như là ở Vn, hát quốc ca khi chào cờ vào sáng thứ 2 vậy:)).
Mẹ thì mẹ không đủ kiên nhẫn và sự hài hước để nghĩ ra những trò vui nhộn như thế để làm với con trai. Ngược lại với bố: kiên nhẫn và vui vẻ; mẹ thì như là Hít Le thời hiện đại vậy: làm cái gì cũng phải nhanh, gọn; lề mề một chút và đôi lúc con trai cứ đứng cười nhăn nhở để trì hoãn việc phải làm là mẹ cũng dễ dàng nổi cơn tam bành.:). Mẹ không chối cãi trong con người mẹ thiểu hẳn đức tính biết kiềm chế bản thân khi chơi với con. Tuy nhiên, mẹ cũng muốn tự biện minh cho bản thân: mẹ còn phải chăm cả em Lam nữa nên nhiều khi muốn nhẹ nhàng, dịu dàng với con trai cũng khó; khi thấy quỹ thời gian thì chỉ có thế mà nhiều khi phải chia năm sẻ bảy cho đủ các công đoạn chăm sóc cả anh và em.

Rồi nếu bố ở nhà: Khôi õng ẹo, Khôi ho, Khôi thức giấc lúc nửa đêm thì mẹ chỉ cần lấy chân chọc chọc bố mấy phát là bố bật dậy như lò xo, qua ‘nghênh chiến’ với Khôi:). Cái quả chọc chân đấy nổi tiếng đến mức bố nói: đêm nằm mơ thấy quả chọc chân đấy của vợ cũng thấy hãi:)). Thế là, mấy tối nay, Khôi vẫn bị thức giấc vì ho…mẹ chẳng còn ai để dựng dậy…mắt nhắm mắt mở tất tả sang phòng thằng con…con ngủ lại thì mẹ cũng hết buồn ngủ…lại thấy buồn buồn…ngồi tính còn mấy tối nữa thì ông chồng ‘iu quái’ sẽ về..thấy 1 tuần sao lâu thế nhỉ?:).