1) Trên bàn thờ chỉ còn mỗi lọ hoa cẩm chướng cô đơn và chai rượu sake ế ẩm, còn lại bánh chưng (đây là nàng bánh chưng mua cúng giao thừa và là nàng thứ 3 rước về) cùng mâm ngũ quả đã lũ lượt bay vào bụng mấy con rùa. Đặc biệt, bánh chưng năm nay của hiếm nên quý:): chàng và nàng cứ ừng ực ăn chẳng phải ép. Mẹ sướng mê tơi và đang định lúc nào rảnh lại đảo qua Eden vác về thêm ẻm bánh nữa. Hy vọng, qua vụ Tết này, anh chị má phinh phính thêm tí.
2) Hôm chiều mùng một Tết…sau cả buổi chiều nằm chỏng chơ thì lại lao vào bếp với quyết tâm: năm mới ít nhất cũng nấu cái gì đo đỏ tí cho may mắn. Và chỉ mất chưa đến 30 phút đã có món chè đỗ đỏ nước cốt dừa: chồng chan vợ húp gật gù khen ngon:)). Thấy nhìn quanh nhà bạn bè, ai cũng hừng hực khí xuân…nhà mình bếp núc hẩm hiu, nghĩ thấy mình cũng hơi tệ. Hy vọng, năm sau, mình mẩy khỏe khoắn hơn và quan trọng hơn cả, sức ăn của 2 cái tàu há mồm phải tăng lên gấp mấy lần nữa thì mình sẽ đu theo cho bằng bạn bằng bè:).
3) Năm cũ qua đi nhưng người lúc nào cũng có chỗ để than. Mà lúc thế mình hay nghĩ đến đủ các thể loại tồi tệ. Dùng dằng đấu tranh mãi thì cũng phải cộng thêm vào danh sách các cuộc hen bác sĩ, với một bác sĩ chuyên khoa nữa. Có bệnh mà không chữa cũng sợ nhưng sợ hơn cả là phải đối mặt với bác sĩ và chẩn đoán của bác sĩ. Nếu để sống chỉ cho bản thân mình thì nhẹ như tơ hồng. Nhiều khi, nhìn sang nhà hàng xóm, thấy các cụ U 70 vẫn lái xe hùng hục mười mấy tiếng đi chơi, mình ước: giá mình được sống thọ và khỏe như các cụ
.
4) Dạo này, con trai không còn được hưởng ”chế độ ưu đãi” nữa: đấy là mẹ không còn sang ăn trưa cùng như mấy tháng đầu. Để cai khoản này cũng phải tốn mấy hôm buổi sáng giằng co, giận dỗi của đối phương. Khi mẹ đến đón Khôi sau buổi học, các cô ở căng-tin trường gặp mẹ và hay kể cho mẹ tình hình ăn uống của con trai. Nói chung thì các cô không kể mẹ cũng biết con trai ăn nhiều như thế nào: mỗi bữa trưa cũng chỉ là một mẩu bánh mỳ con con, hoặc vài thìa cơm cùng với một cốc sữa. Con trai cũng chỉ có 30 phút ăn trưa nhưng các bạn thì ăn hết còn con thì vẫn luôn trong tình trạng ”đồ ăn mang về”:). Con trai giải thích với mẹ: con đã ăn hết sức có thể mẹ ạ, với lại con không có đủ thời gian để ăn:). Mẹ thì mẹ biết tỏng con trai thời gian để làm gì? để tán gẫu, để khuơ chân múa tay với các bạn:). Hôm thứ 6, lại còn chuyện: con chỉ kịp uống hết sữa vì đang ăn trưa thì bạn Rubi bị đau tay và cô giáo bảo con đưa bạn Rubi đi đến phòng khám bác sĩ ạ:). Đúng là như kiểu ”hiệp sĩ giúp đỡ mỹ nhân”:). Trong bụng mẹ thì hơi ngậm ngùi là tại sao cô giáo không chọn bạn nào ăn nhanh ăn tốt để giúp bạn Rubi mà lại tóm ngay cái bạn đã ăn chậm lại lười ăn như anh Khôi. Tuy vậy mẹ thấy, ‘công cán’ cô giáo giao cho Khôi cũng tốt cho việc hình thành ý thức giúp đỡ bạn và tính độc lập của con trai!
Bình luận mới