là đây này:
Trưa nay, vứt con cho chồng, một mình mẹ đi dạo chợ và chỉ cần một tiếng đồng hồ là nhà đã có không khí Tết. Tết cũng có bánh chưng, có mâm ngũ quả, có rượu sake (một người bạn Nhật tặng bố) và đặc biệt có lọ hoa cẩm chướng màu hồng đỏ tuyệt ướt át.
Đúng là ở vùng DC này thích vì không bao giờ có cảm giác thèm đồ ăn Việt, thậm chí bánh chưng, giò chả còn ngon hơn ở Hà Nội (ít ra khi ăn không sợ vệ sinh thưc phẩm, chỉ tội hơi đắt một tí. Một cái bánh chưng giá 20 đô. Hôm tết dương lịch cả nhà đã mua về thắp hương và chén một chú. Tết ông táo sẽ chén thêm chú nữa và đến giao thừa sẽ rước về thị mẹt nữa. Thế là no bánh chưng:)). Thực ra, nếu tự chuẩn bị như nấu bánh chưng hay muối dưa hành thì Lam Khôi sẽ biết đến không khí tết nhiều hơn. Nhưng phần lớn là mẹ không đủ siêng năng, phần ít là do ăn thì ít và đồ ăn ngon sẵn bán. Mẹ đợi lúc nào, Khôi Lam dạ dày nở to ra thì mẹ hứa, mẹ sẽ xung phong vào bếp tự nấu bánh chưng, làm mứt tết.(hứa thì có bị đánh thuế đâu mà sợ nhỉ?:)).
Mẹ hôm nay cũng lên cơn chăm bất ngờ: hết siêu thị Tây đến siêu thị Ta và về còn xắn tay vào bếp đãi chồng món ruột: đậu phụ mắm tôm và cuốn được gần 50 cái nem gà (spring rolls). (phải kể đến hôm qua, đãi chồng món bún chả tuyệt cú mèo:)). Mẹ làm nem có sự giúp đỡ nhiệt tình của con trai. Khi mẹ và anh đang cuốn nem thì được nghe nhạc sống, do ”ca sĩ” Lam trình bày:) (chị thuộc vài bài, hết vốn thì bắt đầu bịa linh tinh, có khi lấy cảm hứng từ bố. Nàng cứ gào : ”Bố, Bố, Bố ơi…”:)) trên nền nhạc của bài quốc ca Canada. Sáng tạo đến chịu nàng:
Phải nói lâu lắm rồi, tuần này chồng mới lại được vợ cho ăn những bữa ăn cải thiện như thế. Chồng mình là chúa so sánh, mỗi khi lão nhìn thầy trên fb, bà con chụp ảnh món này món kia
. Lão chẹp chẹp: ôi, sao chồng người ta sướng thế nhỉ?:)). Tuy bị so sánh thế, nhưng vợ cũng phải thừa nhận: chồng mình kém may mắn hơn chồng thiên hạ về khoản này:)).
Từ tối đến giờ, đi ra đi vào, nhìn mâm ngũ quả và lọ hoa. Mình cảm thấy như đã chạm vào mùi vị của Tết rồi đấy!
Bình luận mới